Chương 56: Vưu Giang
La Bân đứng trước cửa sổ rất lâu mới kéo rèm lại rồi leo lên giường nằm.
Cậu không ngủ ngay, mà vẫn suy nghĩ về việc khám xét nhà, cần phải nghĩ ra cách nào đó để tránh né việc này.
Một lúc sau, khi đã nghĩ ra cách xử lý thích hợp, La Bân mới nhắm mắt.
Vì trong lòng có nhiều tâm sự, cậu không dám ngủ say, cứ mỗi nửa tiếng hoặc một tiếng là lại tỉnh dậy, nhìn đồng hồ treo tường một cái rồi mơ màng ngủ tiếp.
Tới 4:30, La Bân hoàn toàn tỉnh táo. Cậu tìm một chiếc áo choàng rộng có mũ trùm trong tủ quần áo, xuống tầng hầm đánh thức Cố Di Nhân đang cuộn tròn như một con mèo con trên giường, bảo cô mặc vào.
"Người trong thôn đang hiểu lầm, tưởng ai đó đã cứu cô. Trưởng thôn và bà đồng rất tức giận, đã hạ lệnh lục soát. Nếu phát hiện cô ở nhà ai thì người đó sẽ bị du thôn. Cô cần trốn đến một nơi an toàn. Chu Thiến Thiến chết rồi, Chương Lập thì mất tích, nhà của cô bây giờ đang bỏ không, chắc sẽ không ai khám xét. Có điều cô vẫn phải đề phòng, một khi có người đến, bất kể là ai, phải lập tức trốn vào rừng trúc gần đó, hiểu chưa? Trước khi trời tối tôi sẽ đến tìm cô."
Cố Di Nhân cắn môi, tinh thần đã tốt hơn một chút, trên mặt còn vương nước mắt khiến người ta không khỏi thương xót.
"Tôi biết rồi. Nhưng cậu vẫn sẽ đến tìm tôi đúng không?" Cố Di Nhân yếu ớt hỏi.
La Bân sững người.
Cậu từng lo Cố Di Nhân sẽ tiết lộ bí mật của mình, nhưng trên thực tế, có vẻ cô ấy rất đơn thuần, chưa từng nghĩ đến việc bản thân đang nắm giữ thứ có thể uy h**p người khác.
"Tôi sẽ đến tìm cô. Còn nữa, phải nhớ kỹ một điều, tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai trong thôn những gì cô biết. Ngoài ra, chuyện chúng ta lấy dầu đèn ở nhà thợ săn trên núi và việc cô cho tôi uống máu cũng không được để ai biết. Nếu không, cô sống không nổi, tôi cũng vậy, hiểu chưa?" La Bân nhìn Cố Di Nhân chằm chằm.
Cố Di Nhân càng sợ hãi, gật đầu lia lịa.
"Đi thôi." La Bân ra hiệu bảo cô rời khỏi hầm ngầm.
Đúng 5:00, La Bân để Cố Di Nhân ra ngoài, cô vội vã chạy đi.
La Bân ra cổng nhìn theo bóng lưng cô ấy, rồi quay đầu nhìn cửa phòng của La Phong, sau đó về phòng.
Cậu mới ngủ bù được một chút thì bị Cố Nhã gõ cửa đánh thức.
Ba người ăn sáng xong, La Phong định ra ngoài.
"Ông nhất định phải đi lục soát hả? Chúng ta mới từ trên núi về, ông không đi thì trưởng thôn cũng không nói gì đâu." La Phong nói.
"Tôi là đội trưởng, về rồi mà không đi thì mọi người sẽ nói này nói nọ, bọn họ vốn đã có thành kiến với nhà mình rồi." La Phong trả lời.
Cố Nhã im lặng.
La Phong ra ngoài, Cố Nhã tiếp tục làm việc nhà.
La Bân mang một cái ghế nhỏ ra ngồi trước cổng.
Việc khám xét toàn thôn có vẻ rất quy mô nhưng thực ra động tĩnh không lớn lắm.
Khoảng 9:00, lão Khổng đến.
"Ha ha, Tiểu Sam." Lão Khổng chào La Bân.
"Chào chú Khổng." La Bân mời ông vào.
"Chị à, kiểm tra bình thường thôi." Ông Khổng nói với Cố Nhã.
"Không sao, ông cứ xem tự nhiên." – Cố Nhã vừa nói vừa cầm chổi quét nhà.
Ông Khổng lần lượt kiểm tra các phòng.
...
Trong một con hẻm nhỏ, một người đàn ông khoảng 35-36 tuổi tới gõ cửa một căn nhà.
Cửa mở, một cô gái nhỏ nhắn, răng trắng mắt sáng chạy ra, nhưng tóc cô tết bím, khóe môi có một nốt ruồi mỏng.
Giang Sơn nuốt nước bọt.
Trần Tiên Tiên và Trần Tiêm Tiêm là cặp song sinh trong thôn.
Cô em hoạt bát ngây thơ, rất nổi tiếng.
Cô chị dịu dàng quyến rũ nổi tiếng hơn, được mệnh danh là nữ Bồ Tát của cả thôn.
Nốt ruồi ở khóe môi là đặc điểm nhận biết rõ nhất giữa hai chị em.
Nhiều đàn ông thèm muốn mà không dám, nhiều phụ nữ cảnh giác sợ cô tiếp cận chồng mình.
Không ai biết chính xác có bao nhiêu người đàn ông trong thôn từng được Trần Tiêm Tiêm "phổ độ".
Giang Sơn được phân công khám nhà Trần Tiêm Tiêm, tim đập loạn lên.
"Trưởng thôn và bà đồng yêu cầu khám xét toàn thôn." Anh ta cố gắng không liếc nhìn linh tinh.
"Vâng." Trần Tiên Tiên gật đầu, tránh sang một bên.
Giang Sơn vào nhà, cô nhanh nhẹn rót một chén trà mời anh ta.
Ánh mắt cô long lanh khiến Giang Sơn càng thêm xao động.
Anh ta uống cạn một hơi.
"Tôi khám xét nhanh rồi đi." Anh đưa lại chén trà, ánh mắt lướt qua vòng eo thon của cô.
Áo rộng, thắt dây lưng mảnh mai, đúng kiểu "một vòng ôm trọn".
"Nhưng em gái tôi đang bị bệnh, ngủ say lắm, không tiện đánh thức." Cô kéo tay Giang Sơn, dẫn anh vào phòng có tầng hầm.
Cửa phòng mở hé, trên giường là một cô gái đang nhắm mắt.
Trần Tiên Tiên ra dấu "suỵt", rồi nghiêng đầu nhìn anh ta.
Giang Sơn liếc quanh phòng, như bị ma xui quỷ mà khiến gật đầu.
Cô đóng cửa lại, dẫn anh ta mở các phòng khác xem.
Suốt quá trình, cô vẫn nắm tay ta anh không buông.
Tim Giang Sơn đập như trống, đầu óc mơ hồ.
Cuối cùng, ra tới cổng.
"Nhà em không có vấn đề gì chứ anh Giang Sơn?"
"Không, không có gì, hai chị em em sao mà có chuyện được. Đúng vậy, hôm đó em em chất vấn Chương Lập, em cũng nghi ngờ Cố Di Nhân cơ mà, sao có thể liên quan đến nhà em được?" Giang Sơn nói lí nhí, sợ đánh thức cô gái trong phòng.
"Vâng, nhưng... Anh chưa xuống tầng hầm, nếu trưởng thôn hỏi thì sao?"
"Em gái em bệnh mà, sao có thể bắt cô ấy dậy. Em yên tâm, tôi sẽ bảo với trưởng thôn là tôi đã kiểm tra rồi." Giang Sơn vỗ ngực cam đoan.
Tay hai người vẫn nắm chặt.
"Chị dâu bình thường dữ lắm phải không? Trên tay anh còn có vết móng tay kìa. Khi nào anh rảnh thì lén ghé qua, đừng để ai biết. Em còn giấu một vò rượu và thuốc trị sẹo đấy."
"Được! Được!" Giang Sơn mừng rỡ.
Cơ hội tốt thế này, cuối cùng cũng tới lượt anh ta!
Nữ Bồ Tát!
Trần Tiên Tiên buông tay, đẩy nhẹ vào ngực anh ta.
Giang Sơn rời đi.
Cô đóng cửa, ánh mắt tràn ngập sự ghê tởm thay cho vẻ quyến rũ ban nãy.
Cô vào bếp, rửa tay kỹ lưỡng, sau đó rửa nốt ruồi ở khóe môi.
Vào phòng ngủ, cô dùng tay lau nhẹ môi Trần Tiêm Tiêm, lớp phấn trôi đi, để lộ nốt ruồi thật.
"Chị à, chị nói xem trong thôn sao mà lắm đàn ông không an phận vậy? Đợi hắn đến, chị nhất định phải siêu độ hắn cho thật kỹ đấy!"
Gương mặt Trần Tiên Tiên giờ đây trở nên dữ tợn.
...
Gần như cùng lúc đó, tại một sân khác, La Phong đang gõ cửa.
"Khám xét." Ông trầm giọng nói với người ở bên trong.
Vưu Giang gật đầu, mời ông vào.
La Phong đi thẳng đến phòng củi.
Mở cửa phòng củi, bên trong chất đầy củi và lá thông, mùi khói ám rất nặng.
"Cậu thích đốt lá thông à? Mùi nồng thế này chắc khó chịu lắm?" La Phong hỏi, không hề quay đầu.
Ông là đội trưởng đội bảo vệ của thôn, việc phân chia khu vực kiểm tra cho Chung Chí Thành và bà đồng Hà Quỷ giao đều do ông quyết định.
Nhà của Triệu Thù, Phùng Ký, Vưu Giang, Nghiêm Lệ và bà đồng Hà Quỷ đều trong khu vực nghi ngờ.
Nhà của Triệu Thù và Phùng Kỳ đã kiểm tra xong, không có Cố Di Nhân, cũng không có gì bất thường.
Nhà Vưu Giang là nhà thứ ba.
Vưu Giang ho hai tiếng, bước đến gần: "Bình thường tôi thích ăn thịt hun khói nên thường đặt bẫy dưới chân núi, bắt thỏ rừng với gà rừng về ăn. Đôi khi bắt được lợn rừng, ăn không hết thì phải hung, không thì không giữ được lâu."
"Vậy à?" La Phong gật đầu.
Ông rời khỏi phòng củi, tiếp tục kiểm tra các phòng khác, mọi thứ đều bình thường.
"Nhà tôi là một trong số ít không có tầng hầm trong thôn." Vưu Giang đứng giữa sân, ánh nắng chiếu lên mặt hắn, khóe môi giật giật như bị chuột rút.
"Ừ, tôi biết." La Phong nói, "Nhà cậu không có vấn đề, tôi sang nhà khác."
Dứt lời, ông lập tức rời khỏi nhà Vưu Giang.
Sau lưng ông có một ánh mắt dõi theo, La Phong không quay đầu.
Đến khi ông rẽ vào con hẻm khác, cảm giác bị theo dõi mới biến mất.
Ánh mặt trời chói chang, nhưng mặt La Phong lại tái nhợt.
Dù tâm lý vững, dù đã chuẩn bị trước, nhưng lúc này tay chân ông vẫn run rẩy, thái dương giật thình thịch.
Tất cả các phòng đều không có gì bất thường, thậm chí trong bếp cũng có gà, cá, thỏ và các miếng thịt hun khói.
Nhìn sơ qua thì không có vấn đề gì.
Nhưng nền đất bên giếng lại quá nhẵn, đá mài bóng loáng.
Bình thường, miệng giếng nhà ai cũng có rêu, nhưng nhà Vưu Giang không có.
Đá mài dao trong nhà rất mỏng, tức là dùng thường xuyên.
Nhưng trong bếp chỉ có ba con dao rất cùn, không giống dao hay được mài.
Quan trọng nhất là dưới mùi khói nồng nặc ấy có mùi tanh của máu nhè nhẹ.
La Phong từng thấy nhiều xác chết khi thôn có nhiều người chết mấy năm trước, bởi vậy ông nhận ra mùi này ngay.
Kẻ giả thần giả quỷ, ông đã tìm ra rồi!
Vưu Giang không chỉ giết người, có lẽ còn có những sở thích b*nh h**n, ghê rợn hơn.
Rất có thể trong nhà hắn có một tầng hầm bí mật do chính hắn đào, để giấu những điều khủng khiếp không ai biết!