Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 57

Chương 57: Chiếc bông tai vàng còn lại

Khoảng bốn giờ chiều, La Phong về nhà. Ông mệt mỏi vào thẳng phòng, không nói chuyện với Cố Nhã, cũng không nói gì với La Bân.

Cố Nhã ngạc nhiên, vào xem chồng mình.

"Mẹ, bố về rồi thì chắc trong thôn cũng ổn. Con ra ngoài đi dạo một lát, hôm nay ở nhà ngột ngạt cả ngày quá." La Bân nói với Cố Nhã.

"Nhớ về trước khi trời tối đấy!" Cố Nhã dặn dò.

"Vâng." La Bân trả lời rồi chạy thẳng ra ngoài.

Cậu đi thẳng về hướng gần rừng trúc.

Đi qua con hẻm, men theo đường nhỏ, La Bân vượt rào, tiến vào nhà.

Một cánh cửa trong số các phòng hé mở, La Bân lập tức đi vào.

Cố Di Nhân cẩn thận đóng cửa lại, tâm trạng sợ hãi vơi đi một phần.

"Có ai đến lục soát không?" La Bân hỏi.

"Có một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi. Khi anh ta đến, tôi liền trốn vào trong rừng, đợi anh ta đi rồi tôi mới quay lại." Cố Di Nhân nghiêm túc trả lời.

La Bân thở phào: "Tốt rồi, có người lục soát thì càng hay, chỉ sợ không có, để trưởng thôn đích thân đến thì phiền. Ông ta là người rất kỹ tính, cực kỳ chú ý tiểu tiết."

Cố Di Nhân mím môi, gật đầu, lại nói: "Tôi nghĩ anh họ tôi chưa rời khỏi đây, anh ấy không đi theo tà ma đâu."

La Bân sững sờ: "Sao cô nghĩ vậy? Chương Lập mất tích nhiều ngày rồi, anh ta không thể đi đâu khác được, cũng chẳng ai có thể thu nhận anh ta vì anh ta không có giá trị gì."

"Có lẽ... Do anh ấy từng trói tôi, với có một số lời anh ấy nói khiến mọi người nghĩ anh ấy không ra gì, nhưng có một điều tôi dám khẳng định, anh ấy sẽ không bỏ mặc tôi." Ánh mắt Cố Di Nhân kiên định lạ thường, cô lo lắng nói, "Hơn nữa anh họ của tôi rất thông minh. Chu Thiến Thiến chết, có lẽ anh ấy đã biết nguyên nhân. Dù anh ấy vừa tin cũng vừa nghi ngờ tôi, nhưng nhất định anh ấy sẽ không liều lĩnh rời khỏi đây trong khi tôi chưa rõ sống chết. Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với anh ấy. Trong thôn này còn nguy hiểm nào khác không? Hay là dưới chân núi có chỗ ẩn náu nào khác không? Cầu xin cậu, giúp tôi tìm anh ấy. Anh ấy quá thù địch với mọi người, nhưng tôi có thể khiến anh ấy bình tĩnh lại. Thêm một người, thêm một hướng suy nghĩ, chúng ta sẽ dễ thoát khỏi thôn Quỹ hơn."

La Bân nhíu mày.

Hình như lời Cố Di Nhân nói có lý.

Một người thông minh sao lại tự chui đầu vào chỗ chết?

Vậy thì Chương Lập đã đi đâu?

Tim La Bân đập thình thịch, cậu nhớ tới hai chuyện.

Đường Cát chết trong từ đường, xác của Ngô Hựu lại ở bên ngoài cửa sổ phòng cậu.

Hai người đó đều bị sát hại bởi kẻ giả dạng tà ma.

Nguy hiểm trong thôn hoàn toàn không chỉ đến từ tà ma!

Các nạn nhân đều có cùng chung một đặc điểm, đó là sống một mình.

Người sống một mình mất tích sẽ rất khó bị phát hiện.

Chương Lập cũng tính thuộc diện sống một mình.

Cố Di Nhân bị bắt đi, bản thân Chương Lập lại bị thôn dân ghét, nên nếu anh ta mất tích thì thật sự chẳng ai để ý. Ngay cả trưởng thôn Chung Chí Thành rõ ràng biết Chương Lập mất tích mà vẫn không hề bận tâm.

Nhưng động cơ giết người của kẻ đó là gì?

Báo thù? Tình thù? Đố kỵ?

Hay... Giết người bừa bãi?

Có phải Chương Lập đã chọc giận kẻ nào đó nên bị bắt không?

Đã nhiều ngày trôi qua, anh ta còn sống không?

"Xin cậu..." Cố Di Nhân cầu xin.

"Tôi biết rồi, tôi sẽ suy nghĩ. Nếu anh ta còn sống, tôi sẽ giúp cô tìm anh ta." La Bân trầm giọng.

"Cảm ơn anh, cảm ơn anh rất nhiều!" Cố Di Nhân vui mừng đến muốn khóc.

La Bân không khỏi bối rối, chỉ đành hỏi tiếp: "Cách rời khỏi thôn chỉ là đi theo tà ma thôi sao? Không còn manh mối gì nữa ư?"

"Không, không còn nữa." Cố Di Nhân lắc đầu.

"Ở đây không có ai rình mò, 'nó' mà cô nhắc đến có còn quay lại không?" La Bân hỏi thêm.

Cố Di Nhân kinh hãi, lập tức chạy tới trước cửa nhìn trộm ra ngoài, sau đó quay lại, cắn môi thì thầm: "Cậu không được biết về nó, cũng tuyệt đối không được nhắc đến nó. Nó sẽ phát hiện ra cậu đấy. Đã có kẻ đang tìm tôi nhưng chưa tìm thấy, nếu phát hiện ra tôi, tôi sẽ chết."

La Bân lạnh sống lưng.

Thật lòng mà nói, Cố Di Nhân lúc này hơi giống người bị thần kinh.

Tối qua cô ấy cũng nói những điều tương tự.

Khi ấy La Bân đã nghĩ người mà Cố Di Nhân nhắc đến là thôn dân, trưởng thôn Chung Chí Thành hoặc bà đồng Hà Quỷ.

Nhưng bây giờ có vẻ không phải vậy.

Trong đầu cậu lại hiện lên lời cảnh báo: Người có thể ảnh hưởng tới núi sẽ bị săn lùng.

Thứ đang dẫn dắt Cố Di Nhân chắc chắn là sự tồn tại giống Từ Khai Quốc.

Nó tỉnh táo hơn, truyền tải được nhiều thông tin hơn, mà nó không phải sợ bà đồng Hà Quỷ, là vì nó đã nói quá nhiều với Cố Di Nhân khiến cô sắp bị phát hiện, nên nó không dám xuất hiện nữa?

Cố Di Nhân leo lên giường, co ro trong một góc, quấn chăn kín mít, chỉ hở ra khuôn mặt.

Lúc này, ánh mắt cô không có tiêu cự như đang chịu áp lực tâm lý khủng khiếp, sợ hãi khôn cùng.

La Bân tự hỏi, ở lại đây, Cố Di Nhân có thực sự an toàn không? Cô ấy có tránh được dân làng, tránh được "nó" không?

Nếu như lén đưa cô ấy về nhà, giấu trong tầng hầm thì sao?

Thôn đã bị lục soát một lần, chắc sẽ không có lần thứ hai. Có cậu trông chừng, cô ấy sẽ không dễ bị phát hiện đúng không?

Nhưng rồi La Bân lại rùng mình.

Nghĩ đi nghĩ lại, cậu lại quay về logic như trước. Con người ai cũng tự tin mù quáng khi nhắc đến những việc liên quan đến bản thân. Họ tin rằng chỉ những ai tự làm việc mới có thể thành công, còn những người khác làm việc đó thì không đáng tin cậy.

Nhưng nếu Cố Di Nhân bị phát hiện, cậu có bị phát hiện không?

"Tôi đi trước, nếu cô có thêm thông tin gì thì hãy nói với tôi, tôi sẽ cố hết sức tìm Chương Lập, dù anh ta còn sống hay đã chết." La Bân nói.

Cố Di Nhân vẫn giữ nguyên tư thế, đờ đẫn không trả lời.

"Tôi sẽ để lại dầu đèn, cứ mỗi ba ngày tôi sẽ mang dầu tới, nhớ phải thắp đèn vào ban đêm."

La Bân lấy ba túi dầu ra đặt lên bàn, sau đó xoay người, mở cửa đi ra.

Mặt trời sắp lặn, La Bân vội vã về nhà.

Nhưng khi đi qua một con hẻm, đột nhiên có một cánh cửa bị đẩy ra.

"La Sam hả?"

La Bân quay đầu, thấy là Trần Tiên Tiên.

"Tôi định ra ngoài đi tìm bố cậu, may quá gặp cậu ở đây, trùng hợp thật. Trời sắp tối rồi, tôi ra ngoài cũng hơi bất tiện." Trần Tiên Tiên nói nhanh.

"Có chuyện gì à?" La Bân ngạc nhiên.

"Có, là chuyện rất quan trọng. Hôm qua mọi người mới về, hôm nay chú La Phong đã lục soát cả thôn, chứng tỏ trưởng thôn rất cẩn thận và cảnh giác với mấy người ngoài đó." Trần Tiên Tiên nghiêm túc nói, "Tôi nghĩ mình biết tung tích của một người trong số họ. Anh vào nhà đi, tôi kể chi tiết, rồi anh về nói lại với chú La Phong, coi như tôi góp sức cho thôn."

Trần Tiên Tiên mở rộng cửa, hơi nghiêng người nhường đường như thể mời La Bân vào.

"Mau vào đi, tôi nói nhanh thôi, trời sắp tối rồi." Trần Tiên Tiên thúc giục.

La Bân hoang mang.

Chẳng lẽ Trần Tiên Tiên đã nhìn thấy Cố Di Nhân đi qua con hẻm này đến rừng trúc?

Hẻm này là con đường bắt buộc phải đi qua.

Nếu Trần Tiên Tiên báo cho người từng lục soát nhà cô ấy thì mọi chuyện sẽ bại lộ!

La Bân bước lên, định vào nhà, nhưng tim cậu đột nhiên thắt lại, ánh mắt bắt được một chi tiết nhỏ.

Trần Tiên Tiên vừa vén tóc bên phải, để lộ chiếc hoa tai vàng.

La Bân lia mắt nhanh nhìn vào nhà, không phát hiện điều gì bất thường.

"Vào đi, anh sao thế?" Trần Tiên Tiên giả vờ muốn đóng cửa, đồng thời cảnh giác nhìn ra ngoài hẻm.

"Tôi chợt nhớ ra có một việc quan trọng, phải đến chỗ trưởng thôn ngay, không đi thì không kịp." La Bân lùi hai bước.

"Gì cơ?" Trần Tiên Tiên sững sờ.

"Chuyện này để sáng mai đi. Giờ gấp lắm, tôi đi trước!" Dứt lời, La Bân xoay người chạy như bay.

Chớp mắt, cậu đã biến mất khỏi tầm nhìn.

"Rầm", cánh cửa đóng sầm lại.

Sắc mặt Trần Tiên Tiên trở nên u ám.

Vừa rồi, chị gái lại thức tỉnh.

Cô biết La Sam chắc chắn sẽ đi qua đây.

Cô nấp sau cánh cửa, hé một khe nhỏ để quan sát tình hình. Quả nhiên, La Sam lại xuất hiện, cô liền mở cửa giả vờ ra ngoài, dùng chuyện "người ngoài thôn" để thu hút sự chú ý của cậu.

Suýt chút nữa La Sam đã vào nhà!

Suýt chút nữa... Cô có thể khiến chị mình vui hơn, hạnh phúc hơn!

Nếu La San chết, La Phong mất con trai, cả thôn sẽ loạn lên như nồi cháo, điều đó có lợi cho cô, không hề có hại.

Kết quả cuộc dò đường vẫn chưa được trưởng thôn tiết lộ.
Chỉ cần Cố Di Nhân bị tìm thấy, người giấu cô ta bị du thôn,
trưởng thôn và bà đồng muốn giết cô ta lần nữa thì cô sẽ có cơ hội đưa Cố Di Nhân về nhà mình.

Như vậy, cô có thể rời khỏi thôn!

Chương Lập từng nói muốn rời khỏi thôn, phải đi theo tà ma.

Nhà cô có một con tà ma!

Chị gái cô chính là tà ma!

Cô có cách để tà vật không làm hại mình, ví dụ trói chặt tay chị gái, đến gần sáng mới thả ra.

Chỉ cần đảm bảo xung quanh không có tà ma khác là có thể thành công!

Cố Di Nhân chính là chìa khóa!

Cô phải bắt được Cố Di Nhân, biết thêm nhiều thông tin hơn.

Chuyện này phải tuyệt đối an toàn.

Nhưng La San lại bỏ đi.

Cơ hội quý giá như cát trôi qua kẽ tay, cứ thế vuột mất!

"Sáng mai... Hy vọng suôn sẻ..." Trần Tiên Tiên lẩm bẩm.

La Bân đẩy cửa, bước vào sân.

La Phong đang ngồi trong sảnh, trong bếp có người đang nấu nướng, khói bay nghi ngút.

Lần này, La Bân không chào ai, lặng lẽ chui vào phòng.

Cậu ngồi trước bàn , rút từ ngăn kéo ra một chiếc hoa tai vàng ra, đặt lên bàn.

Tim đập liên hồi, mồ hôi toát ra trên trán.

Chiếc hoa tai vàng của Chu Thiến Thiến tại sao lại xuất hiện trên tai của Trần Tiên Tiên?

truyenfull,truyenfull vn