Chương 55: Cách rời khỏi thôn là đi theo tà ma
"Có người đang tìm tôi... Có người muốn giết tôi..." Cố Di Nhân run rẩy.
"Suỵt..." Cô giơ tay ra hiệu im lặng, khẽ ngẩng đầu, mắt nhìn lên trên rồi chỉ tay lên trần.
"Đừng để ai phát hiện ra tôi, bất kỳ ai cũng không được." Cố Di Nhân chỉ mấp máy môi, không phát ra tiếng.
Tâm trạng lại chùng xuống.
Có người đã vào phòng!
Mà cậu lại quên không khóa cửa!
Thực ra, gần đây cậu đã có thói quen cài khóa thường xuyên, nhưng vì lúc nãy có linh cảm bất an, lo lần theo những manh mối nên vội vã xuống hầm ngầm.
Cậu lắng nghe kỹ hơn, bên trên đúng là có tiếng bước chân.
La Bân gật đầu, ra hiệu cho Cố Di Nhân yên tâm rồi mới quay lại chỗ thang dây, leo lên.
"Phù", nến tắt, bóng tối lại bao trùm khắp nơi.
La Bân chui ra khỏi hầm ngầm, trườn khỏi gầm giường.
Bên giường, La Phong đã đứng sẵn.
"Bố." La Bân gọi.
La Phong nắm lấy tay cậu, đỡ cậu đứng dậy: "Bố biết ngay mà, con thể nào cũng xuống đó xem. Trong thôn có nhiều nhà cũng có hầm ngầm kiểu này."
La Bân thở gấp, khẽ gật đầu, không để lộ vẻ khác thường.
Lúc này, La Phong chú ý đến con dao trong tay cậu: "Nhà chúng ta rất an toàn, hầm ngầm không thông ra ngoài đâu."
"Vâng." La Bân bước đến bàn, nhét con dao lại vào thắt lưng da, xoay người nhìn ông, hỏi: "Bố sao không ngủ?"
"Không ngủ được. Nhiều chuyện xảy ra quá, không biết trưởng thôn sẽ xử lý thế nào, có tổ chức bốc thăm đi thăm dò thôn Khương không." La Phong lắc đầu.
Nhất thời La Bân không biết phải nói gì.
La Phong là người thông minh. Ít nhất trong suốt thời gian La Bân tiếp xúc với ông, ông chưa từng nói thừa, càng không thể nào đến đây chỉ để trò chuyện tâm sự.
La Bân chưa hiểu rõ mục đích của La Phong.
Nhưng có một điều cậu có thể chắc chắn, đó là La Phong không nghi ngờ cậu.
"Người trong cuộc thường mù quáng, người ngoài cuộc thì sáng. Bố mẹ ở trong thôn quá lâu, tư duy đã bị bó hẹp. Con lại có thể phản ứng nhanh như vậy, giúp mọi người thoát khỏi vòng luẩn quẩn chắc là vì cách nhìn nhận vấn đề của con khác người thường đúng không? Con từng nói vấn đề không phải do làng, mà là do ngọn núi. Thế theo con chúng ta nên làm gì để rời khỏi đây? Bỏ qua hết mọi tư duy hiện tại, chỉ xét riêng việc này, con thấy có cách nào rời khỏi thôn không?" La Phong nhìn thẳng vào mắt La Bân.
La Bân không ngờ ông lại hỏi một câu như vậy.
Lúc này thậm chí trong đầu cậu chợt lóe lên một ý nghĩ, có lẽ nên nói cho ông biết Cố Di Nhân đang trốn dưới tầng hầm, có lẽ Cố Di Nhân biết cách rời khỏi thôn.
La Phong là người lý trí. Nếu có manh mối, chắc chắn ông sẽ hiểu.
Chỉ là nếu "vạch trần" sự thật này, chuyện uống dầu đèn, uống máu... e là không thể giấu được nữa.
Cậu có thể khiến Cố Di Nhân đồng ý giữ bí mật?
"Bố, con vẫn chưa nghĩ ra, nhưng con luôn trăn trở chuyện này. Để con suy nghĩ thêm, nếu có manh mối gì, con sẽ nói cho bố biết." La Bân đáp.
"Ừ được." Sắc mặt La Phong dịu đi nhiều, "À đúng rồi, từ giờ trở đi, chúng ta không can thiệp vào chuyện trong thôn nữa, bao gồm cả chuyện thôn Khương. Trưởng thôn chưa chắc đã đúng, chúng ta phải tính đến đường lui cho chính mình."
Dứt lời, La Phong xoay người rời khỏi phòng.
Đợi cửa khép lại, La Bân lắng nghe tiếng bước chân xa dần cho đến khi biến mất hẳn, cậu mới bước tới khóa cửa lại.
Cậu quay lại, chui xuống hầm ngầm.
"Xẹt", ánh sáng từ que diêm nhóm lửa chọn ngọn nến, lại thắp sáng xung quanh.
Cố Di Nhân vẫn ôm lấy cánh tay, môi khô nứt, nuốt nước miếng liên tục, trông vô cùng đáng thương.
"Chờ tôi một chút."
Cậu vội ngậm miếng dầu đèn rồi rời đi, quay lại với một bát cơm đầy, rau chất cao như núi và một bát nước.
Cái hai bát vừa đặt xuống bàn, Cố Di Nhân lập tức cầm lấy, ăn lấy ăn để như chưa từng được ăn.
Cô thật sự đã đói lả, vừa ăn vừa nuốt, chẳng mấy chốc đã vét sạch bát cơm, lại ực ực uống hơn nửa bát nước.
Cố Di Nhân khi nãy còn ngồi co ro giờ đã ngả nhẹ ra sau, xem ra đã no căng.
"Họ đều sai hết, không ai có thể rời khỏi đây. Muốn rời khỏi đây phải đi theo tà ma, đó là con đường duy nhất." Ánh mắt Cố Di Nhân trở nên kiên định.
Sắc mặt La Bân lập tức thay đổi.
Cậu còn chưa kịp hỏi, Cố Di Nhân đã chủ động nói.
Nhưng cách rời đi này chẳng phải quá đáng sợ sao?"
"Cô từng nói cách này với Chương Lập đúng không?" La Bân gặng hỏi.
Cố Di Nhân sững lại, rồi khẽ gật đầu.
"Nghĩa là Chu Thiến Thiến cũng biết?" La Bân hỏi tiếp.
Đôi mắt Cố Di Nhân liền đỏ hoe, nước mắt lăn dài.
"Cô biết cô ấy chết rồi?" La Bân trầm giọng.
"Là bà đồng nói với tôi. Ông ta bảo tôi là kẻ điên, bị bệnh, nói bậy bạ nên đã hại chết hai người. Chu Thiến Thiến chết thảm, còn Chương Lập thì mất xác." Cố Di Nhân nức nở.
"Cô cũng nói với bà đồng cách rời khỏi thôn?" Mí mắt La Bân giật giật.
"Không, tôi không nói. Ông ta không hỏi, tôi cũng không nói, nhưng ông ta luôn rình mò tôi. Ông ta... Đã làm nó sợ!"
Cố Di Nhận trợn mắt, tròng trắng đầy mơ máu, trông như nổi điên. Cô ta ôm đầu bật khóc, tiếng khóc không thành lời.
"Nó không tìm tôi nữa, tôi không biết gì thêm cả..." Cố Di Nhân tuyệt vọng.
"Nó là ai?" La Bân tái mặt.
Cậu chợt nhớ đến những hành vi kỳ lạ của Cố Di Nhân trước đây, những lời Chương Lập nói và cả cái cách người ngoài đánh giá về cô.
Cô Di Nhân không hề bị bệnh?
Cô ấy thật sự nhìn thấy những thứ người bình thường không thể thấy sao?
Thế nên cô ấy mới bị dẫn dắt để làm một việc gì đó?
"Nó nói cậu được chọn. Cậu là hy vọng. Nếu tôi muốn sống thì phải dựa vào cậu. Thứ đó không biết sự tồn tại của cậu. Cậu là hy vọng lớn nhất."
Nói xong, Cố Di Nhân bất ngờ đứng dậy, chạy đến trước mặt La Bân, siết chặt cổ tay cậu.
La Bân đang suy nghĩ, không phản ứng kịp, không tránh được.
Cơn đau khiến cậu r*n r*, cánh tay phải run lên.
"Xin... Xin lỗi..." Cố Di Nhân vội buông tay, ngơ ngác nhìn vết thương trên tay cậu.
"Không sao."
Tuy nói vậy, nhưng mồ hôi trên trán đã phản bội trạng thái thật sự của La Bân.
"Nó là ai? Sao lại biết nhiều như vậy?" La Bân hít sâu, hỏi tiếp.
"Suỵt!" Cố Di Nhân trở nên vô cùng cẩn trọng, "Cậu đừng tìm hiểu, cũng đừng nghĩ tới, nếu nó biết cậu, nhìn thấy cậu rồi, thứ đó sẽ phát hiện ra cậu."
Trong đầu La Bân xuất hiện cái tên Từ Khai Quốc.
Nhưng cậu lập tức phủ nhận.
Thời gian Từ Khai Quốc tỉnh táo không nhiều.
Có khi nào thứ Cố Di Nhân nhìn thấy là một "phiên bản khác" của Từ Khai Quốc?
Từ Khai Quốc dẫn dắt cậu, còn "thứ kia" dẫn dắt Cố Di Nhân?
Khả năng này rất lớn.
"Cô ở đây, tôi phải đi nói với bố tôi."
"Không được! Tuyệt đối không được! Có người đang tìm tôi, có người muốn giết tôi. Ngoài cậu ra, ai cũng không đáng tin. Không được nói!" Cố Di Nhân trở nên kích động như sắp mất kiểm soát.
La Bân lạnh sống lưng, vội trấn an: "Được, tôi không nói."
Lúc này cảm xúc của Cố Di Nhân mới dịu đi đôi chút. Cô run rẩy lùi về, ngồi xuống ghế, cúi đầu, tiếp tục khóc nức nở, miệng lẩm bẩm hai cái tên Chu Thiến Thiến và Chương Lập.
La Bân thở dài, lông mày vẫn nhíu lại.
Hiện giờ, cậu đối mặt với hai vấn đề lớn. Thứ nhất, cách duy nhất để rời khỏi thôn là đi theo tà ma. Thú hai, ngày mai là ngày lục soát cả thôn.
Cố Di Nhân hiện đang trốn trong tầng hầm nhà cậu, làm sao giấu được?
Rất có thể La Phong cũng sẽ tham gia lục soát. Một người thông minh như ông chắc chắn sẽ giữ mình tránh bị nghi ngờ, nghĩa là phòng của cậu chắc chắn sẽ bị kiểm tra.
Liệu những người đó có biết hầm ngầm này không?
La Phong liệu có nói ra không?
Cố Di Nhân quá cảnh giác với người ngoài.
Liệu cậu có thể nói cho La Phong biết sự tồn tại của cô, giải thích rõ, không để ông gặp cô được không?
Nhưng đồng thời lại có một vấn đề khác, La Phong có tin Cố Di Nhân không? Cậu có quá tự tin vì nghĩ rằng có thể thuyết phục ông không?
La Bân nhìn một vòng hầm ngầm, ở đây có giường.
"Cô cố gắng ngủ một giấc đi, có vài chuyện, để mai tôi sẽ nói cho cô biết." La Bân nói.
Cố Di Nhân không ngẩng đầu, vẫn thì thầm: "Tôi đã nói rồi, phải đi cùng nhau. Tại sao Thiến Thiến không nghe lời? Tại sao Chương Lập không tin? Là tôi hại chết họ hay họ tự chọn cái chết vậy..."
La Bân biết giờ mình không thể khuyên cô ấy được nữa.
Cậu bưng bát cơm lên trên, trả vào bếp, rồi về phòng.
Mệt mỏi từ thể xác, nhưng tỉnh táo vì đã biết nhiều hơn.
Cậu đứng bên cửa sổ, nhìn qua khe cửa.
Ban đầu, bên ngoài không có tà ma, nhưng khi cậu đứng đó, chúng dần tiến lại gần.
Nam nữ, già trẻ đều có. Có kẻ gõ cửa sổ, có kẻ nói gì đó với cậu.
La Bân vô thức nghiêng đầu, nhìn những "người" kia.
Phải làm sao để đi theo chúng?
Chúng giết người mà!
Chẳng lẽ ngay khi trời sáng, thời điểm tà ma rời khỏi thôn thì đi theo chúng sao?
Từ đó sẽ tìm được đường ra?
Không, không phải.
Chu Thiến Thiến đã chết, Chương Lập dù mất tích nhưng cũng đủ cho thấy cách này không khả thi.