Chương 54: Dưới gầm giường có người
La Bân vẫn còn đờ đẫn nhìn chằm chằm vào cửa phòng.
Hình như ngoài mẹ ra, giờ trong cuộc đời cậu có thêm một người cậu cần liều mạng bảo vệ thì phải.
Khoảnh khắc này, La Bân cảm thấy mình thật giống một thiếu niên ngây thơ chưa hiểu sự đời.
Cậu sắp chìm đắm rồi.
Đồng thời, La Bân tự cười giễu bản thân. Kiếp trước, cậu sống hơn hai mươi năm chắc đều uổng phí, bây giờ chỉ chút dịu dàng thôi đã khiến cậu luống cuống mất phương hướng.
Nhưng so với bạn gái ảo trên mạng, Trương Vận Linh tuy không phải bạn gái nhưng lại chân thật hơn gấp ngàn lần, tốt hơn gấp vạn lần.
Nhất định phải rời khỏi thôn Quỹ, La Bân thầm thề.
Cậu nhìn cánh tay mình, vết thương được khâu rất cẩn thận, còn bôi cả thuốc, có vẻ không cần băng bó nữa.
La Bân đứng dậy, cậu thật sự thấy mình không còn quá lâu.
Phải chăng dịu dàng cũng là một loại thuốc?
Cậu không ra khỏi phòng ngay, tránh phải đối mặt với Trương Vận Linh ở phòng khách trong sự ngượng ngùng.
Cậu kiểm tra số dầu đèn còn lại, không nhiều, chỉ đủ dùng trong khoảng bảy ngày.
Chủ yếu là do đêm cuối tiêu hao nhiều quá.
Có lẽ do cậu bị thương, nên khả năng khống chế sự khát máu và nỗi sợ ánh sáng yếu đi.
Xem ra cậu phải đến cuối thôn, lên núi một chuyến, lấy thêm dầu đèn. Lần này cậu phải chuẩn bị sẵn đồ chứa, bởi vì dùng quần áo bọc dầu như lần trước gây tổn thất quá nhiều.
La Bân thay quần áo sạch, dầu đèn cậu vẫn mang trên người.
Chuyện liên quan đến Cố Di Nhân, khả năng cao ngày mai sẽ lục soát khắp thôn, không để để dầu đèn lung tung.
La Bân ngồi lại bàn suy nghĩ lại mọi chuyện.
Thông tin liên quan đến thôn Quỹ cậu đã biết kha khá. La Phong đã thông báo với trưởng thôn điều họ mới khám phá ra để sớm có phán đoán, huy động người dân cùng giúp sức.
Nhưng với La Bân, Cố Di Nhân có thể là chìa khóa.
Điều này đi ngược với suy nghĩ chung của cả thôn, Chương Lập thật sự quá ngốc khi đẩy Cố Di Nhân đến mức này.
Nếu tìm được Cố Di Nhân, cậu có thể biết cách rời khỏi đây từ cô ấy.
Có phải cậu có thêm một đồng minh không? Là người đã giấu Cố Di Nhân đi chăng?
Còn một vấn đề nữa, đó là Chương Lập đã mất tích.
Anh ta chết rồi sao?
La Bân lờ mờ cảm thấy như có đám mây đen bao trùm trên đầu.
Kẻ có thể ảnh hưởng đến ngọn núi sẽ bị săn lùng.
Trên đường về thôn, cậu từng vô thức nói "Vấn đề xưa nay không nằm ở thôn, mà là ở núi" khiến La Phong chú ý, Cố Nhã thì nghi ngờ.
Hai người hỏi cậu, cậu trả lời lại vô cùng hợp lý.
Ví dụ như tà ma đến từ trên núi, trên núi có dê hai chân, còn có một cái thôn khác.
Đã có thôn Quỹ, có thôn Khương, biết đâu còn có những thôn làng khác mà người dân chưa khám phá ra?
Chính vì vậy, ngọn núi này mới là mấu chốt khiến người ta không thể thoát khỏi.
Cố Nhã không hỏi gì thêm, La Phong cũng vậy.
Nhưng La Bân biết mình cần cẩn thận hơn, bởi Từ Khai Quốc đã cảnh báo rồi.
Cậu không muốn có kết cục như Từ Khai Quốc.
Bỗng có tiếng gõ cửa, Cố Nhã gọi vọng vào: "Ăn cơm thôi Tiểu Sam."
La Bân ra khỏi phòng, trên bàn đã dọn sẵn một bữa cơm phong phú, Trương Vận Linh đang giúp bày chén đũa.
La Phong ngồi ở vị trí đầu bàn, liếc nhìn vết thương trên cánh tay của La Bân, nhíu mày, nhưng ánh mắt đã dịu đi nhiều, còn gật đầu với Trương Vận Linh.
"Tiểu Linh đúng là giỏi y thuật." Cố Nhã cười nói, "Tiểu Sam, con phải cảm ơn người ta đấy."
"Đâu có đâu dì Cố, dì khách sáo rồi." Trương Vận Linh nũng nịu đáp.
"Vâng, đợi vết thương lành con sẽ chặt củi nhiều hơn." La Bân trả lời.
"Thằng bé này, chỉ biết chặt củi thôi hả? Một mình Tiểu Linh thì dùng được bao nhiêu? Khi nào rảnh, con có thể giúp con bé hái thuốc. Bố nó, ông thấy tôi nói đúng không?" Cố Nhã quay sang hỏi La Phong, "Tiểu Sam làm tốn nhiều thuốc như vậy, chẳng lẽ nó không nên phụ hái bù à?"
"Ừ." La Phong gật đầu.
Cố Nhã cười càng rạng rỡ.
Có thể thấy La Phong đã bắt đầu thay đổi cách nhìn về Trương Vận Linh.
Không đúng, thật ra La Phong vốn không có vấn đề gì với cô ấy, chỉ là không muốn kéo người ngoài vào chuyện gia đình mình.
La Phong dường như đã hiểu thêm một chút về La Phong.
La Phong không chỉ "có hổ trong tim", mà còn biết "ngửi hoa hồng".
Thép cũng có tình cảm, chẳng qua cần được đối đãi chân thành, mà điều này không liên quan đến tình cảm nam nữ.
Giống như việc Trương Vận Linh tận tâm chữa trị cho cậu khiến La Phong càng có cảm tình với cô ấy.
Bữa cơm này vô cùng ấm áp hòa thuận.
Cơm nước xong, Trương Vận Linh giúp Cố Nhã dọn dẹp bếp rồi về nhà.
Trời sắp tối.
Cố Nhã cẩn thận khóa cửa, La Phong ngồi trong phòng khách đợi trời tối hẳn mới thắp đèn.
La Bân chẳng có việc gì làm nên về phòng.
Vừa đẩy cửa bước vào, La Bân đã cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng cậu lại không thể nói rõ lạ ở đâu.
Cậu cẩn thận quan sát khắp phòng, không có gì khác thường. Cậu đến bên cửa sổ, các thanh gỗ vẫn bịt kín khung cửa, mỗi thanh đều chắc chắn, không có khe hở.
Trời bên ngoài tối dần, đã sắp vào đêm.
Có phải vì trời tối nên cậu thấy khó chịu không?
Không đúng, cậu đâu có sợ bóng tối, thậm chí còn thích là đằng khác.
Nếu không phải vì dầu đèn thì cậu đã bước vào màn đêm từ lâu.
Chắc chắn là có gì đó không bình thường!
Tiếng tích tắc của đồng hồ bỗng rõ hơn, kim đồng hồ quay ngược trở lại khoảng một phút trước.
Trong ký ức, cậu nhớ lại khoảnh khắc mình mở cửa bước vào.
Thôn thường, người mở cửa hay cúi đầu hoặc liếc nhìn qua phòng mà không thật sự tập trung.
Nhưng lần này, La Bân đã quan sát rất kỹ.
Cậu rùng mình.
Tấm chăng ở mép giường từ trạng thái lơ lửng nhẹ nhàng rơi xuống.
Phòng không có gió, không lý nào tấm chăn lại rơi xuống đất, dù do cậu mở cửa thì cũng không thể tạo ra luồng gió mạnh như vậy.
La Bân lạnh cóng tay chân.
Cậu thấy dưới tấm chăn có một đôi tay chống trên mặt đất, đang lùi về sau.
Rõ ràng là có người đang nằm dưới gầm giường của cậu!
Kẻ đó đang lén lút theo dõi!
Khoảnh khắc La Bân mở cửa bước vào, kẻ đó liền tiếp tục ẩn mình.
Mà trước đó, La Bân hoàn toàn không để ý đến chi tiết này.
Khi tầm nhìn quay lại hướng cửa sổ, dòng hồi tưởng cũng biến mất.
Cậu quay người nhìn chằm chằm vào giường.
Điều này có nghĩa từ nãy đến giờ đã có người ở trong phòng cậu.
Cả cảnh Trương Vận Linh chữa thương cho cậu, người đó đều thấy hết!
Nhưng đó chưa phải điều tệ nhất.
Điều tệ nhất là cậu đã lấy ra dầu đèn ra.
Bí mật lớn nhất của cậu đã bị nhìn thấy?
La Bân bước đến bàn, rút một con dao từ thắt lưng da, lập tức cúi người, nhìn xuống dưới gầm giường.
Điều khiến cậu chết lặng là gầm giường trống không, chẳng có lấy một bóng người!
???
Gặp ma rồi?
La Bân chắc chắn trong hồi tưởng của mình, dưới gầm giường có người!
Nhưng giờ thì rõ ràng không có ai.
La Bân vốn không phải người vô thần, cậu từng nghe câu chuyện "ma dẫn đường".
Cái thôn này quá quái dị, không thể thoát ra, tà linh xuất hiện trong đêm, nếu nói có ma, cậu cũng không thấy lạ. Có điều La Phong từng bác bỏ, còn nói "có ma thì tốt".
Không phải ma...
Vậy người đó đã đi đâu?
La Bân vẫn nhìn chằm chằm dưới gầm giường, không hề rời mắt.
Hít một hơi sâu, cậu cố giữ bình tĩnh, trong đầu hiện ra hai chữ "hầm ngầm".
Khi không có dầu đèn, dân làng sẽ trốn tà ma nhờ hầm ngầm, không lẽ trong phòng cậu cũng có một cái?
Liệu La Phong và Cố Nhã có biết đến sự tồn tại của hầm này không?
La Bân không hỏi họ.
Quan trọng nhất là đối phương đã thấy bí mật của mình, chuyện này không thể xem thường. Đừng nói là thôn dân, ngay cả Cố Nhã và La Phong cũng không thể biết!
Cậu lùi về phía cửa, khóa chặt lại, ánh mắt trở nên băng giá.
Tự tiện lấy không hỏi là trộm, lẻn vào nhà người khác khi trời tối còn không chịu đi, hành động đó là gì?
Ít nhất có thể chắc chắn đây không phải người tốt.
La Bân nằm rạp xuống bên giường, quan sát vài giây, rất nhanh cậu phát hiện một chi tiết.
Dưới giường có rất nhiều bụi, là nơi khuất nên khó quét dọn, nhưng trong đám bụi đó lại có một vệt sạch sẽ kết thúc ở nửa mét bên trong, sát tường.
La Bân trườn vào dưới giường.
Tới chỗ vết sạch kết thúc, cậu thấy mặt đất có một khe nứt, có thể đưa ngón tay vào được.
Thực tế nơi này rất kín đáo, nếu không nằm xuống nhìn sát thì không thể thấy được khe nứt.
Có lẽ, Cố Nhã và La Phong đều biết, chủ nhân của thân xác này cũng vậy.
La Bân chỉ có thể đưa tay trái vào khe, tay phải vẫn nắm chặt chuôi dao.
Vết thương lại âm ỉ đau, thái dương giật liên hồi.
Khi tay trái dùng sức, một tấm ván gỗ được cậu dễ dàng nhấc lên, để lộ một cái hố đen ngòm, luồng gió lạnh mang mùi mốc phả thẳng vào mặt.
Một nơi lâu ngày không người sẽ có mùi ẩm mốc như thế.
Hố này dẫn thẳng xuống, trên vách có treo một chiếc thang dây cũ kỹ.
Ánh sáng len vào rất yếu ớt.
Nguồn sáng duy nhất trong phòng cậu là một cây nến, dù có đèn điện thì cũng khó chiếu vào nơi thế này.
La Bân nuốt nước bọt, cắn răng xoay người, bắt đầu leo xuống thang.
Cậu cực kỳ cẩn trọng dù tay phải đau vẫn nắm chặt dao.
Chỉ là lúc này đầu óc lại rối loạn.
Nếu tìm được kẻ lén lút đó thì phải làm gì?
Giết người diệt khẩu?
Giết người...
Liệu cậu có thể làm việc đó không?
Nhưng nếu không bịt miệng hắn, dầu đèn bị lộ ra ngoài, cậu chắc chắn sẽ trở thành cái gai trong mắt mọi người.
Hơn nữa hắn còn chui vào nhà, vào tận phòng cậu, rõ ràng không có ý tốt!
La Bân bắt đầu nghĩ nếu là La Phong thì cậu sẽ làm gì.
Cái hầm thẳng đứng này cao khoảng hơn 4 mét, bằng tầng rưỡi.
"Rầm", cậu tiếp đất.
Đây là một căn phòng nhỏ, tương đương với phòng cậu phía trên.
Trong phòng có ánh sáng từ một nửa cây nến đặt trên chiếc bàn nhỏ, bên cạnh là một cái ghế con.
Có người đang ngồi đó, cô ấy co ro, ôm chặt ngực, sợ hãi nhìn cô.
"Là cô?"
Khoảnh khắc ấy, tim La Bân như nhảy khỏi cổ họng!