Chương 53: Về rồi, tốt quá!
Âm thanh "xoẹt xoẹt" vang lên, là tiếng cáng gỗ ma sát với mặt đất và một phần da dê kéo lê trên nền xi măng, da dê vốn dính máu, kéo lê tạo thành một vệt máu dài.
Từ xa đã trông thấy cổng thôn Quỹ, họ nhanh chóng đi tới và vào thôn.
Rõ ràng là một cái thôn quái dị, kỳ quặc và rùng rợn như vậy nhưng lại khiến La Bân có một cảm giác...
Cuối cùng cũng trở về rồi.
Về rồi, tốt quá!
Cáng gỗ do La Phong kéo, toàn bộ tay nải do Cố Nhã mang, La Bân thì cánh tay phải được treo bằng vải băng, tay trái cầm gậy gỗ, đầu gậy gắn đầu dê, trên sừng dê còn treo một tấm da dê xoắn xuýt đầy lông.
Trưa vừa qua, trên đường ít người qua lại, La Bân vốn không để ý gì.
"Ít người lạ thường, trong làng xảy ra chuyện rồi." La Phong thì thầm
Trong mắt Cố Nhã lộ vẻ bất an.
Lúc này, cửa một căn nhà bên cạnh mở ra, người chạy vội ra không ai khác chính là lão Khổng mặt tròn, dưới ánh nắng, tàn nhang trên mặt ông ta càng nổi bật.
"Lão La!" – Lão Khổng mừng rỡ kêu lên, nhanh chóng chạy tới, giơ tay đấm nhẹ một cái vào ngực La Phong, "Biết ngay là ông sẽ không về đúng hẹn, nhưng chắc chắn sẽ sống trở về mà!"
Ngay sau đó, lão Khổng kinh ngạc nhìn xác dê trên cáng, sững sờ hỏi: "Dê hai chân? Mấy người giết được một con dê hai chân sao?"
Ánh mắt ông ta tiếp tục lướt qua Cố Nhã và La Bân, đặc biệt chú ý đến cánh tay phải của La Bân, hít sâu một hơi.
"Trong thôn xảy ra chuyện lớn gì thế?" La Phong không trả lời câu hỏi của Lão Khổng, mà hỏi lại.
"Không hẳn là chuyện lớn, nhưng cũng không nhỏ đâu, bà đồng và trưởng thôn muốn xử tử Cố Di Nhân, trói cô ta ở miếu Sơn Thần, nhưng khi đến thu xác thì người đã biến mất, chắc bị ai đó trong thôn cứu đi rồi. Sáng nay..." – Lão Khổng kể lại mọi chuyện.
Tim La Bân đập thình thịch, nhưng ngoài mặt không dám để lộ chút gì.
"Cậu về đúng lúc lắm, đã một thời gian rồi mà không ai ra giao người, việc lục soát cả thôn là điều tất yếu. Cậu lại hiểu rõ các nhà ở đây, biết chỗ nào có hầm ngầm, nếu không có cậu thì khó tìm lắm." Lão Khổng nói.
Hầm ngầm...
Giờ La Bân đã hiểu.
Khi không có dầu đèn, mọi người đều nhờ những không gian nhỏ hẹp như dưới miếu Sơn Thần để tránh tà ma. Trong thôn này không biết có bao nhiêu góc khuất như vậy.
Việc tìm kiếm thực sự vô cùng khó khăn.
Cố Nhã run rẩy lo sợ, còn La Phong thì mặt lạnh như tiền.
La Bân lại thở phào nhẹ nhõm, bất kể ai đưa đi, ít nhất Cố Di Nhân vẫn còn sống!
Đối phương nếu đã tin tưởng cô ấy thì cô ấy hẳn sẽ tương đối an toàn.
"Đi dò đường có vấn đề, trưởng thôn hiện ở đâu?" La Phong đổi chủ đề.
"Ở nhà." Lão Khổng nói, "Trưởng thôn còn ra thông báo, nếu người đó muốn giao người thì cứ lén lút đến, ông ấy sẽ giữ kín, không để người khác biết."
Tim La Bân lại đập mạnh.
Phải thừa nhận Chung Chí Thành suy nghĩ rất chu đáo.
Chuyện đã ầm ĩ tới mức này, người cứu Cố Di Nhân dù do dự cũng không dám lộ diện. Giờ Chung Chí Thành cho họ một con đường lui, chỉ cần giao người, không ai biết chuyện cả.
La Bân lại thêm phần lo lắng.
"Đi." La Phong chỉ nói một chữ, không hỏi gì thêm.
Lão Khổng giúp kéo cáng, để La Phong được nhẹ nhõm phần nào.
Đi một đoạn đến ngã ba, Cố Nhã nói nhỏ: "Tôi về nhà dọn dẹp, ông với Tiểu Sam đi nói chuyện đi."
"Ừ." La Phong gật đầu.
Cố Nhã vội vã rời đi.
Nhà trưởng thôn nằm sau nghĩa trang công cộng, đi tiếp một đoạn mới đến.
Nhà ông không nằm ven đường mà ngay sát chân núi, trước nhà có vườn đào, trái còn xanh nhưng hương thơm đã thoang thoảng trong không khí.
Khi ba người dừng lại trước cổng, phía sau có rất nhiều thôn dân tụ lại xem.
Một số người ánh mắt lộ rõ vui mừng, bàn tán rằng La Phong thật sự bắt được dê, bởi từ trước đến nay chưa ai trong thôn làm được điều đó.
Những người này hiển nhiên chưa biết sự kỳ dị của "dê hai chân", giống như La Bân trước kia.
Còn một số rất ít người tỏ ra sợ hãi, im lặng không nói lời nào.
Lão Khổng gõ cửa, Chung Chí Thành thấy cảnh tượng ngoài cửa, sắc mặt thay đổi liên tục.
Ngay sau đó, La Phong và Lão Khổng cùng đưa cáng vào sân.
La Bân bước vào sau cùng, trước mắt là một sân nhà được quét dọn sạch sẽ, giữa sân còn có một cây lê sai trĩu quả.
Chung Chí Thành đứng cạnh cáng, nhìn xác dê, lại ngẩng đầu nhìn đầu lâu dê và da dê trong tay La Bân, thở dài, nói: "Bị thương nặng như vậy, lát nữa để bà đồng xem đi."
"Tiểu Sam không sao, đã cầm máu, vết thương đang đóng vảy, chúng tôi có chuyện khác" La Phong đi thẳng vào vấn đề.
Liên quan đến thôn Khương, liên quan đến vòng luẩn quẩn ngay điểm dừng chân thứ tư, số lượng dê hai chân vượt quá nhận thức... Thậm chí phạm vi hoạt động của dê hai chân có thể thay đổi, mọi chuyện ông đều kể rõ ràng.
Đặc biệt là chuyện dù dê hai chân chết vẫn có thể mê hoặc thị giác con người, La Phong cũng không giấu giếm.
Mặt lão Khổng tái mét, trán toát mồ hôi lạnh.
Sắc mặt Chung Chí Thành cũng thay đổi, mồ hôi đổ như mưa.
"Đầu dê và da dê có thể chống lại dê hai chân, nhưng bên trong có gì kỳ quái thì không rõ, có lẽ phải để bà đồng xem thử. Trưởng thôn còn gì muốn hỏi không? Nếu không, tôi đưa Tiểu Sam về nghỉ." La Phong hỏi.
"Cậu nói rất rõ rồi." Chung Chí Thành cúi người mở tấm da phủ trên đầu dê.
Ông dùng hai tay nắm lấy sừng dê, "rắc" một tiếng, sừng và hộp sọ bị lấy ra.
"Dù có thể mê hoặc thị giác nhưng hộp sọ dê cứng như vậy, làm sao bị cạy ra được?" Chung Chí Thành nghi ngờ.
"Tiểu Sam dùng dao nhắm vào đầu dê, con dê tự lao tới, đâm xuyên cánh tay nó, lực rất mạnh, dao như xà beng, đầu bị bật ra. Chỉ là lúc đó không để ý, đêm đến Tiểu Sam mới lấy được hộp sọ."
Giải thích này La Bân trước kia chưa nghe, nghĩ lại thì La Phong nói vô cùng hợp lý.
"Ừ, La Sam, làm tốt lắm, rất dũng cảm. Nhưng tại thời khắc then chốt, sao cậu lại phân tâm?" Chung Chí Thành đứng dậy, tay kia cầm lấy cây gậy gỗ trong tay La Bân.
"Giây phút đó... Nó biến thành mẹ cháu, cháu theo bản năng nhìn sang điểm dừng chân."
Cố Nhã không ở đây nên La Bân không giấu.
Chung Chí Thành sững người.
Lão Khổng gật đầu.
La Phong không nói gì, La Bân để ý thái độ của ông, hình như ngay từ đầu ông đã đoán được.
Trong sân bỗng trở nên tĩnh lặng.
Một lúc sau, Chung Chí Thành mới nói tiếp: "Hai người về đi, chuyện này tôi cần suy nghĩ kỹ hơn. Còn nữa, về thôn Khương, về chuyện đường đi sai, đừng nói với ai hết. Lão Khổng ở lại với tôi, chuyện này mà lộ ra, cả thôn sẽ loạn, hiểu chưa?"
"Được." La Phong gật đầu.
Hai người rời khỏi nhà trưởng thôn.
Bên ngoài tụ tập ngày càng đông, có người hỏi La Phong khi nào trưởng thôn chia thịt dê, lại có người bàn tán không biết là La Phong thông minh hơn hay là đã mất chí khí, không dò đường được gì, chỉ bắt một con dê là coi như xong việc.
Dĩ nhiên, những người không nói gì vẫn tiếp tục im lặng.
La Phong không để ý ai, hai người nhanh chóng về nhà.
Cửa bếp đang mở, bên trong có tiếng người, là Trương Vận Linh.
La Bân nhìn thoáng qua, quả nhiên Trương Vận Linh đang lựa thuốc.
"Bà nó, vào phòng một chút." La Phong gọi to.
Cố Nhã lau tay vào tạp dề, vội vàng bước ra.
Hai người vừa vào phòng, Trương Vận Linh cũng chạy ra, đến trước mặt La Bân.
Cô nhíu mày nhìn cánh tay phải bị thương của cậu: "Tiểu Sam, vào phòng chị xem vết thương cho."
"Không... Em không sao đâu..." La Bân giải thích.
"Ai bảo em không sao? Trong thôn còn ai biết chữa ngoài bà đồng?" Trương Vận Linh cau mày.
La Bân cứng họng.
Hai người vào phòng, cậu định ngồi lên giường.
"Ngồi đây nè, quần bẩn lắm, tí nữa thay đồ rồi hãy lên giường, không là dì Cố lại phải giặt. Tiểu Sam giờ lớn rồi, cũng nên để dì đỡ vất vả chút chứ."
Vừa nói, Trương Vận Linh kéo tay trái cậu, cho cậu ngồi vào ghế cạnh bàn. Cô quỳ xuống, cẩn thận tháo băng trên cánh tay cậu.
"Băng thế này sơ sài quá, dì Cố và chú La đâu biết chữa thương, lành rồi cũng để lại lỗ, vừa lâu lành vừa xấu."
Trương Vận Linh mím môi, lấy ra một túi vải nhỏ, bên trong có nhiều dụng cụ tinh tế, cô lấy tiếp một chai đựng chất lỏng trong suốt, đổ lên vết thương.
La Bân đau đến mức r*n r* một tiếng.
"Nếu đau thì nắm tay chị." Trương Vận Linh vô cùng nghiêm túc.
La Bân sao dám nắm tay cô, chỉ đành siết chặt tay vịn ghế.
Rất nhanh, Trương Vận Linh đã lấy hết thuốc cũ trong vết thương ra, La Bân không ngừng run rẩy. Sau đó, cô dùng dao nhỏ cạo bỏ phần thịt hoại tử, cuối cùng khâu vết thương lại, lấp kín cái lỗ kia.
Làm xong, Trương Vận Linh đầm đìa mồ hôi.
Cô nhẹ nhàng thổi hai hơi vào vết thương.
"Em không sao, em không đau." La Bân gượng cười.
Trương Vận Linh giơ tay lau mồ hôi trên trán cậu: "Nói không đau, ai tin? Có điều giờ Tiểu Sam đúng là như một người đàn ông rồi, dao cạo thịt, đau thấu xương mà cũng chịu được. Đôi khi chị còn tự hỏi, em vẫn là Tiểu Sam của ngày xưa sao?"
La Bân sững sờ, ngơ ngác nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt, không nói nên lời.
Trong cả kiếp trước lẫn kiếp này, ngoài hai người mẹ, làm gì còn người phụ nữ nào từng đối xử với cậu tốt đến vậy?
Ánh mắt hai người chạm nhau, mặt Trương Vận Linh đỏ ửng, cô vội đứng dậy chạy khỏi phòng.