Chương 52: Đồ đàn ông chết tiệt, anh sắp chết rồi, anh có biết không?
"Tiểu Sam, bỏ hộp sọ xuống!" La Phong xuống giường, ánh mắt nhìn con dê lớn dưới sàn nhà lạnh như băng, xen lẫn sự thẩm định, nghi ngờ và cảnh giác, nhưng tuyệt nhiên không hề nghi ngờ La Bân.
La Bân giật mình tỉnh lại, mới đặt hộp sọ xuống.
Hộp sọ vừa vặn khớp lại vào phần khe hở, nhưng kỳ lạ là trên đó có vài lỗ như thể từng bị thứ gì đó chọc vào rồi bẩy mở ra.
"Thứ này kỳ lạ quá, rõ ràng chỉ là một con dê chết nhưng lại khiến Tiểu Sam nhìn ra hình người sao?" Cố Nhã vẫn còn sợ.
"Ừ." La Phong đưa tay ấn giữa trán, trầm giọng, "Chúng ta vốn không hiểu rõ những thứ này, dù có kỳ lạ hơn nữa cũng không quá bất thường."
Cố Nhã im lặng.
"Ngủ đi Tiểu Sam, đừng nhìn nó nữa, dù có thấy điều gì không ổn cũng đừng động vào, hãy gọi bố dậy." La Phong dặn dò.
"Con biết rồi bố." La Phong trả lời không được tự nhiên.
Trong lòng cậu đang có một cảm giác muốn trút bỏ tất cả ra, thậm chí là muốn tiếp tục lột da, xé xác con dê.
Nhưng cậu đâu dám!
Bây giờ La Phong chưa nghi ngờ cậu, nhưng không có nghĩa ông ấy sẽ không nghi ngờ nếu cậu làm gì đó khủng khiếp hơn.
Cậu dùng chăn lau sạch máu trên tay, rồi lên giường nằm dưới ánh mắt giám sát của La Phong.
Sau đó, Cố Nhã và La Phong cũng lên giường nằm nghỉ.
La Bân giả vờ nhắm mắt ngủ, nhưng khóe mắt vẫn nhìn về xác con dê dưới đất.
Ký ức tua ngược lại khiến La Bân rợn người.
Trong ký ức tua ngược đó, thứ cậu thấy thực sự là một con dê, căn bản không hề có "mũ sừng dê" dễ dàng tháo ra, mà chính móng tay cậu đã chọc vào hộp sọ rồi bẩy nó ra.
Ký ức là thật, chẳng qua vì tà khí trong người cậu quá mạnh, khao khát được mổ xẻ một người quá dữ dội nên cậu đã tưởng tượng con dê thành người sao?
Hình ảnh đứt đoạn, La Bân rụt tay lại, nhìn móng tay của mình. Máu đã lau sạch, nhưng trong móng tay vẫn còn ít chất trắng như kem. Là não dê đúng không?
Cảm xúc giằng xé, muốn trút hết mọi thứ ra ngoài vẫn cuộn trào, nhưng cảm giác ghê tởm càng mạnh mẽ hơn.
Tay cậu bẩy hộp sọ mà như đang chọc đậu hũ?
Thật muốn thử lại lần nữa!
Ngay khi suy nghĩ này vừa xuất hiện, La Bân vội lấy một túi dầu ra cho vào miệng, cắn nát. Dầu đèn xuống cổ họng, lập tức áp chế h*m m**n trong lòng.
La Bân không dám nghĩ, càng không dám nhìn nữa, cậu cẩn thận làm sạch móng tay, cố ép bản thân nhắm mắt. Cơn buồn ngủ cuối cùng cũng ập đến, cậu cứ thế thiếp đi.
Giấc ngủ dài khiến trời đất như quay cuồng. Khi La Bân tỉnh dậy, ánh nắng bên ngoài đã chói chang, cửa gỗ mở toang, bóng dáng Cố Nhã và La Phong thấp thoáng bên ngoài.
La Bân xuống giường, ôm đầu bước ra.
La Phong đang dùng vài khúc gỗ, vỏ cây và dây thừng để làm một cái cáng đơn giản.
Bên hông nhà có một bếp đất, ngọn lửa bốc cao, nồi thịt đang sôi sùng sục, thơm lừng. Mấy cái bát bên cạnh đựng đầy bánh mì vụn.
"Tiểu Sam dậy rồi à, chưa nay chắc có thể về nhà rồi!" Cố Nhã lên tiếng, sau đó gọi La Phong, tinh thần bà hôm nay khác hẳn tối qua, "Ông nghỉ tay chút, qua ăn đi."
La Phong phủi bụi trên người, quay sang hỏi La Bân: "Vết thương đỡ hơn chưa?"
"Dạ đỡ nhiều rồi." La Bân gật đầu.
Tiện thể, cậu nhìn sang đầu dâ.
Da đầu dê không phải bị l*t s*ch mà là bị móng tay cậu tối qua xé toạc lúc bẩy hộp sọ.
Lúc này, da dê được La Phong đắp lại, có điều máu chảy quá nhiều làm thấm đỏ một bên cái xác.
May mà chỉ có móng tay bẩy ra, không để lại dấu vết gì. Nếu không nhờ khả năng tua ngược ký ức của bản thân thì chắc cậu sẽ nghĩ hộp sọ khớp kín như chưa từng bị động vào.
Cũng chính vì sự kỳ dị của con dê này mà La Phong không nghi ngờ gì cậu.
Cả nhà ngồi quanh bếp đất bắt đầu ăn cơm.
La Bân lại ngẩn ngơ. Suốt bao năm qua cả thôn tìm đường ra đều là chuyện cười, chẳng lẽ mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu sao? Cậu bị gọi hồn đến đây cũng một thời gian rồi nhưng chưa hiểu rõ về thôn Quỹ, thậm chí còn phát hiện thêm nhiều vấn đề và rắc rối mới, dường như việc rời khỏi nơi này còn xa vời lắm.
Đột nhiên, cậu nhớ đến một câu của trưởng thôn Chung Chí Thành, lời mà rất nhiều người đã lặp đi lặp lại.
Ai cũng muốn rời khỏi đây, nhưng không ai rời đi được.
Hy vọng vẫn phải đặt vào Cố Di Nhân sao?
Đúng vậy, vẫn còn hy vọng.
Thậm chí Từ Khai Quốc còn để lại lời nhắn, nói rằng người ảnh hưởng đến ngọn núi này sẽ bị săn lùng.
Từ Khai Quốc nhắc nhở cậu, tức là cậu có khả năng ảnh hưởng đến ngọn núi sao?
La Bân bỗng rùng mình, lẩm bẩm: "Thứ có vấn đề chưa từng là người dân, mà là ngọn núi?"
La Phong sững lại, híp mắt nhìn La Bân chằm chằm.
Cố Nhã thì không có phản ứng gì quá lớn, chỉ thắc mắc hỏi: "Tiểu Sam, con lại đang nghĩ gì vậy?"
...
Ngoài miếu Sơn Thần.
Nắng hôm nay rực rỡ đến nỗi chiếu vào cả tượng Sơn Thần trong miếu.
Đỉnh đầu tượng màu xám, khuôn mặt ngả vàng, sống mũi đỏ ở dưới ánh mặt trời càng toát lên vẻ uy nghiêm mạnh mẽ.
Chung Chí Thành mặt đen như than đứng trước cổng miếu.
Nghe theo lời bà đồng Hà Quỷ, ông ta đã cùng bà đồng đưa Cố Di Nhân đến đây, trói cô vào cột miếu trưa qua. Hà Quỷ không hề muốn Cố Di Nhân sống, ông ta cho rằng cô sẽ mang đến nguy hiểm cho thôn nên bắt buộc phải chết.
Trước khi trời tối, một mình Chung Chí Thành có quay lại. Cố Di Nhân nên chết, nhưng nếu có thể chết một cách có ích hơn thì miễn cô không xuất hiện trong thôn nữa thì cũng xem như chết rồi.
Nhưng lúc đó, Cố Di Nhân đã biến mất. Cô bị ai cứu đi rồi, hay tự chạy trốn? Chung Chí Thành không có câu trả lời.
Sáng nay, ông ta lại đến, lần này là đi cùng bà đồng Hà Quỷ.
Hiện giờ, ngoài miếu có rất nhiều người dân tụ tập. Họ đều nghe theo lời Hà Quỷ đến nhận xác Cố Di Nhân. Nhưng thi thể không thấy, thậm chí không có một giọt máu nào, điều này khiến mọi người bất an, xôn xao bàn tán.
"Có lẽ Cố Di Nhân bỏ trốn rồi."
Chung Chí Thành quay đầu, nhìn lướt qua từng người: "Cũng có khả năng cô ta đã bị ai đó trong thôn đưa đi! Có người tin vào những lời điên rồ của cô ta. Nhưng tôi phải nói rõ, không được tin! Chu Thiến Thiến chết thảm, Chương Lập mất tích, có thể đã chết trong rừng! Lời kẻ điên không thể tin! Ai giữ cô ta thì giao người ra, chuyện này sẽ được bỏ qua! Nếu vì chuyện này mà lại có người chết, kẻ liên quan sẽ bị du thôn. Trước khi trời tối, tôi mong có người chủ động đứng ra nhận. Nếu không, đội bảo vệ sẽ lục soát từng nhà!"
Thôn dân nhìn nhau, trong ánh mắt đầy sự nghi ngờ và do dự.
Không biết ai kêu lên đầu tiên: "Nếu để bị lục soát mà phát hiện thì càng phải đuổi! Không phải vì hắn chưa hại ai, mà là vì chưa kịp làm! Thế nên hắn ta đáng chết!"
Mọi người lập tức hùa theo: "Du thôn! Du thôn! Du thôn!"
Giữa đám đông, Trần Tiên Tiên hô hào theo mọi người, nhưng trong ánh mắt lại đang cất chứa suy nghĩ khác.
Một lúc sau, người dân tản về các ngõ ngách, hai chữ "du thôn" vang vọng khắp thôn Quỹ.
Ban đầu không quá nhiều người vây quanh miếu Sơn Thần, nhưng giờ đây một truyền mười, mười truyền trăm, tin Cố Di Nhân bị ai đó cứu đi đã lan khắp nơi.
Tin tức "Không ai giao người ra đây, đội bảo vệ sẽ lục soát từng nhà" cũng lan rộng.
Trần Tiên Tiên đi theo đám đông một đoạn rồi vội vã về nhà.
Cô chạy xuống hầm.
Mấy ngày qua, La Bân không đến, chị cô Trần Tiêm Tiêm cũng chưa tỉnh vào ban ngày lần nào. Vì thế tầng hầm sạch sẽ không một giọt máu.
Cô đã thay đồ cho chị, chải tóc gọn gàng.
Nếu không vì trên người chị cô có quá nhiều xiềng xích, thì chỉ nhìn khuôn mặt, người ta sẽ tưởng đây như một thiếu nữ tuyệt sắc đang say ngủ.
Ở đầu bên kia tầng hầm, Chương Lập chỉ bị trói tay, chân và tay có thể cử động.
Cạnh anh ta là bô tiểu và một bát thức ăn.
Anh ta đầu tóc rối bù, vẻ mặt tiều tụy.
"Anh đã nói chuyện của Cố Di Nhân cho người khác." Trần Tiên Tiên đứng trước mặt hắn, tay nâng cằm Chương Lập.
Đây không phải là câu hỏi, mà là chất vấn.
"Không, tôi thề, tôi chỉ nói với mình cô." Chương Lập run rẩy.
"Thế thì sao Cố Di Nhân lại được cứu đi? Tôi đã đợi mãi, cuối cùng trưởng thôn với bà đồng mới chịu đưa cô ta đến miếu, vậy mà lúc tôi tới, người biến mất rồi! Giờ còn ầm ĩ khắp thôn! Cô ta chưa chết, chỉ đang mất tích, trưởng thôn và bà đồng đang cực kỳ giận dữ! Ngày mai họ sẽ lục soát từng nhà, anh có hiểu mức độ nghiêm trọng không?" Sắc mặt Trần Tiên Tiên lạnh như băng, "Tốt nhất anh nên nói thật, không thì tối nay, tôi sẽ đem anh cho chị tôi ăn!"
Chương Lập kinh hãi: "Là La Sam! Đúng! Chắc chắn là La Sam! Ngày Cố Di Nhân trốn khỏi nhà chắc chắn đã nói gì đó với cô ta! Họ ở cùng nhau cả đêm! Việc đó cô biết mà! Tôi nói rồi, tôi và Cố Di Nhân có thể giúp cô rời khỏi thôn! Cô không thể giết tôi! La Sam biết bí mật của Cố Di Nhân, cậu ta phải chết!"
Trần Tiên Tiên chu môi: "Anh nghĩ tôi cũng như chị tôi, ngực to mà đầu rỗng hả?"
Cô tự vỗ ngực mình, dù vóc dáng nhỏ nhắn nhưng những chỗ nên có thì chẳng thiếu gì.
Chương Lập sững sờ, không theo kịp mạch suy nghĩ của Trần Tiên Tiên.
"Cả nhà La Sam đi dò đường ba ngày rồi, sống chết chưa rõ. Người cứu Cố Di Nhân là người khác. Nếu anh còn không nói thật, tôi thực sự sẽ ném anh cho chị tôi ăn đấy, chị tôi đói mấy hôm rồi."
Trần Tiên Tiên siết chặt nắm đấm, đấm lên ngực Chương Lập hai cái.
Sau đó cô than vãn: "Đồ đàn ông chết tiệt, anh còn không chịu nói thật thì sẽ chết đấy, anh có biết không?"
Nếu bỏ qua hoàn cảnh hiện tại, những lời nói và hành động của Trần Tiên Tiên thật sự đầy mê hoặc.
Nhưng với Chương Lập lúc này, anh ta chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.
Anh ta chưa từng kể thêm với ai về Cố Di Nhân cả!
Vậy Cố Di Nhân rốt cuộc đã đi đâu?