Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 51

 Chương 51: Là người hay dê?

Con dê này to thật, nhìn từ xa thì không có cảm giác gì, nhưng khi tiếp cận, e rằng nó phải nặng đến trăm cân.

Tốc độ của con dê này cũng rất nhanh, chỉ trong chớp mắt, nó đã lao thẳng về phía La Bân.

La Bân không hề hoảng loạn, trong lúc nguy cấp, cậu cầm dao đâm mạnh về phía đầu nó.

Bị dê húc trúng cực kỳ nguy hiểm, một khi để lộ vẻ sợ hãi, e rằng sẽ bị cặp sừng của nó cắm xuyên ngực và bụng.

Đã quyết định ra tay giết thì không thể do dự.

Dê húc tới, con dao mạnh mẽ đâm thẳng vào đầu nó.

La Bân tập trung tinh thần, nắm chặt cán dao.

Đôi mắt với đồng tử ngang của con dê lúc này lại có một ánh nhìn cực kỳ sinh động.

Đó là chế giễu.

Điều này khiến La Bân chột dạ.

Đầu dê hung hãn lao tới.

Mũi dao chỉ gặp chút cản trở rồi cắm sâu vào đầu con dê.

Ánh mắt chế giễu của nó thoáng lộ vẻ ngỡ ngàng như con người, ngay sau đó trở nên vô hồn.

Tay bị phản lực đẩy lùi, cán dao đập vào ngực, cánh tay đau đớn khi bị cái sừng của nó đâm trúng.

Lực hút từ phía trước kết thúc, con dê ngã nhào xuống đất, La Bân bị đẩy bật ra xa bảy tám mét, lăn mấy vòng, rồi đập mạnh vào thân cây mới dừng lại.

"Tiểu Sam!" Tiếng hét của Cố Nhã vang vọng giữa núi rừng, bà chạy như bay từ căn nhà gỗ về phía La Bân.

La Phong lao nhanh qua con dê, dừng lại trước mặt La Bân.

La Bân còn chưa hoàn hồn, La Phong đã nhanh chóng ấn chặt lên vết thương ở cánh tay phải của cậu, đồng thời xé mạnh vạt áo, băng bó cho La Bân.

Cảm giác đau đớn bắt đầu ập đến.

La Bân nghiến răng, chỉ khẽ rên một tiếng, không cho bản thân kêu la thảm thiết.

La Phong đè chặt vết thương hơn, ngăn không cho máu chảy ra.

Cố Nhã chạy đến, che miệng, không dám nói to.

"Con không sao đâu mẹ." La Bân thở hổn hển, mồ hôi trên trán nhỏ giọt như hạt đậu, đầu óc quay cuồng.

"Bà đỡ Tiểu Sam dậy đi, nhanh lên." La Phong nắm lấy cánh tay trái của La Bân, kéo cậu đứng dậy.

"Con đi được."

La Bân nghĩ bụng: chẳng phải chỉ bị húc một cái thôi sao?

Nhưng vừa định đi một bước, bụng và ngực cậu lập tức quặn đau như sóng trào, suýt ngã xuống.

Cố Nhã đỡ lấy cậu, không dám đi nhanh, cũng không dám quá chậm, dịu cậu về căn nhà gỗ.

La Phong lôi con dê kéo theo sau.

Khi đến cạnh cây gậy, ông rút nó lên, không bỏ sót thứ gì.

Rất nhanh họ đã vào nhà.

"Đóng cửa lại!" La Phong nói.

Cố Nhã vội đỡ La Bân ngồi xuống giường, rồi xoay người khó cửa lại.

"Rầm", là tiếng cây gậy và đầu dê rơi xuống, La Phong rảnh tay, nhanh chóng bật diêm thắp đèn.

Cơn đau càng lúc càng dữ dội.

La Bân khom lưng, lấy ra một túi dầu, cúi đầu bịt miệng, nhét túi dầu vào miệng.

Lại một tiếng "rầm" như có ai đó đẩy cửa.

Cố Nhã kinh hoàng hét lên.

Nhưng... Cửa không mở.

Ngọn đèn dầu chập chờn bùng cháy,

Trái tim La Bân đập thình thịch như muốn nhảy khỏi cổ họng.

Ngay cả La Phong cũng không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày, ông ôm ngực thở hổn hển.

Trời tối nhanh hơn họ nghĩ mấy phút, có lẽ do trước đó mãi vây bắt dê nên không ai nhận ra thời gian trôi.

Nguy hiểm thật!

Kẻ đẩy cửa là tà ma.

Nếu đèn chậm thêm một giây, tà ma đã xông vào, cả ba người chắc chắn sẽ chết trong căn nhà này.

Nỗi sợ ánh sáng cực kỳ mạnh, cảm giác khát máu càng dữ dội hơn.

La Bân cắn vỡ túi dầu trong miệng, dầu trượt xuống cổ họng, cảm giác khát máu dịu đi đôi chút nhưng không giống như trước, không thể hoàn toàn khống chế, cậu vẫn vô cùng khó chịu.

"Thuốc cầm máu." La Phong nói.

Cố Nhã vội đặt tay nải trên vai lên bàn, lục tìm.

La Phong cũng đến gần bàn, mở tay nải khác.

Nhân lúc này, La Bân lén lấy bốn năm túi dầu khác trong túi áo ra, nhét hết vào miệng, cắn mạnh cho vỡ, dầu trào vào cổ họng.

Cuối cùng, cảm giác khát máu và nỗi sợ ánh sáng cũng được áp chế lại.

Có điều, cậu đột nhiên cảm thấy mình đang bị theo dõi.

La Bân vừa bịt miệng vừa nhổ túi nilon ra, rồi nhét vào túi áo. Lúc anh ngẩng đầu nhìn thẳng, qua khe cửa, đang có một con mắt dán vào, mở to bất thường.

Cậu giấu tay vào túi.

La Phong và Cố Nhã lập tức đến bên giường.

"Xoẹt", La Phong xé tay áo chỗ vết thương, sau đó dùng băng gạc siết chặt bên trên. Cố Nhã mở vết thương ra, là một lỗ thủng sâu, chỉ nhìn thôi đã thấy rợn người.

La Bân cố gắng không nhìn vào vết thương.

Cố Nhã đổ thuốc vào trong, rồi xoa đều xung quanh.

Cảm giác đau bỗng giảm hẳn, thậm chí còn mát lạnh như bạc hà.

La Phong cẩn thận băng bó thêm một lớp nữa, hai vợ chồng phối hợp cực kỳ ăn ý, nhanh chóng xử lý vết thương cho cậu.

"Thuốc này thần kỳ thật." La Bân sững sờ.

"Của chị Tiểu Linh của con đấy, bố mẹ cô ấy là thầy thuốc đông y, từng cứu nhiều người trong làng, con bé cũng học được nghề." Cố Nhã thở phào, mắt vẫn còn rưng rưng. Bà quay sang trách La Phong, "Nguy hiểm quá. Ông xem, ông liều mạng một mình thì thôi, còn kéo con trai liều mạng cùng. Nếu sừng dê đâm trúng ngực thì sao!"

"Đúng vậy, nguy hiểm thật. Nếu sừng đâm trúng thì sao? Ông không coi trọng tính mạng của con trai, chuyện này không phải mới lần đầu, ông đúng là đáng chết! Ông thử đâm vào tay một nhát xem máu chảy có đau không!"

Câu này vang lên gần như ngay sau lời Cố Nhã nói, lời lẽ đầy sự dụ dỗ, thậm chí là đồng cảm.

Cố Nhã quay đầu nhìn chằm chằm về phía cửa.

La Bân thở gấp, cũng nhìn theo.

Con mắt đó vẫn ở ngoài khe cửa như đang cười.

Tà ma biết khiêu khích?

"Nhìn tôi làm gì? Ông tự nghĩ lại đi, có phải ông đã hành động như vậy không?" Giọng nói bên ngoài lại vang lên, "Có lần một thì sẽ có lần hai, con trai ông có thể may mắn mãi thế không?"

Cố Nhã mím chặt môi, im lặng.

La Phong bước lên hai bước, cầm con dao đâm mạnh vào khe cửa.

La Bân thấy con mắt đó lập tức lùi lại.

Căn nhà gỗ trở nên yên tĩnh hơn nhiều.

Cố Nhã loạng choạng lùi mấy bước, run rẩy ngồi xuống cạnh giường, cố lấy lại bình tĩnh.

"Tiểm Sam không sao chứ?" Bà lo lắng quay sang nhìn La Bân.

"Mẹ, con không sao đâu, mẹ đừng nghe lời tà ma." La Bân hoang mang.

Cậu luôn nghĩ tà ma chỉ vào nhà hại người, dụ dỗ và lừa dối để họ tin tưởng, nhưng cậu không ngờ tà ma còn khiêu khích chia rẽ như vậy.

Giờ phút này, mọi người đều đang hoảng loạn, nếu có chuyện gì thì hậu quả khôn lường.

"Mẹ không sao, bao năm qua mẹ và bố con đã trải qua đủ chuyện, đám tà ma đó không làm được gì đâu, mẹ chỉ đau lòng vì con bị thương nặng thế này thôi." Cố Nhã giơ tay xoa mặt La Bân.

"Tiểu Sam, sao con lại bất ngờ nhìn về phía nhà gỗ, để nó có cơ hội ra tay vậy?" La Phong quay đầu, nhíu mày hỏi.

"Con..."

Vừa định trả lời, La Bân lại ngập ngừng, không nói tiếp.

Nói ra chắc chắn Cố Nhã sẽ cảm thấy áy náy.

"Con phân tâm..." Cuối cùng, La Bân chỉ khẽ nói.

"Phân tâm?"

"Đừng hỏi Tiểm Sam nữa, nó bị thương rồi, giờ nghĩ lại chuyện cũ thì có ích gì?" Cố Nhã nói.

La Phong không nhắc lại nữa, ông như hiểu ra, mắt chăm chú nhìn La Bân.

"Tại sao lại mang thứ này về?" Cố Nhã chuyển chủ đề.

Dĩ nhiên bà đang chỉ con dê dưới đất, chứ không phải nhắm vào La Phong.

"Thứ này kỳ lạ chẳng kém tà ma, đã giết rồi thì mang về cho bà thầy đồng xem, biết đâu tìm ra điều gì. Phòng bệnh còn hơn chữa bệnh." La Phong trả lời.

Cố Nhã không hỏi nữa.

"Dao sắc thật..." La Bân lẩm bẩm.

Giờ cậu mới hiểu vì sao con dê lại chế giễu cậu, rồi lại ngạc nhiên người.

Chắc chắn nó nghĩ: Với con dao đó mà đâm xuyên đầu tao sao?

Phải rồi, theo lẽ thường, xương sọ là phần cứng nhất, dao thường không thể xuyên qua.

Càng nghĩ càng sợ, lúc đó cậu không kịp nghĩ gì, cũng chẳng để ý chi tiết.

May là vậy, nếu cậu nghĩ kỹ hơn, có lẽ đã không phản ứng như thế, ai sống ai chết chưa biết chừng.

Hơn nữa, giờ cậu hiểu thêm một chi tiết.

Tuy La Phong thường mài dao, nhưng không bao giờ chỉ mài một lưỡi dao!

"Có nhiều cách dùng dao, con dùng cách ngu ngốc nhất để giết nó. Về nhà, bố sẽ dạy con dùng dao." La Phong nói tiếp.

"Vâng, được ạ." La Bân gật đầu mạnh, ánh mắt đầy mong đợi.

La Phong dựng cây gậy, đặt đầu dê tựa vào tường.

"Ăn chút gì rồi nghỉ ngơi đi." Ông nói.

Cố Nhã lấy bánh mì, chia cho hai bố con.

Ăn no xong, ba người nghỉ ngơi. Giường là giường đất, La Phong nằm giữa, Cố Nhã và La Bân nằm hai bên, không có gì lạ/

Rất nhanh, La Phong và Cố Nhã đã thở đều. Họ đã trải qua quá nhiều chuyện ở thôn Quỹ, cửa và đèn dầu là sự bảo vệ tuyệt đối ban đêm, dù chuyện gì cũng ngủ được.

La Bân thì hơi mất ngủ.

Hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, quá nhiều thông tin.

Núi Quỹ này không chỉ có tà ma.

Tà ma dụ dỗ lòng người, còn những sinh vật như dê hai chân lại lừa gạt bằng ánh mắt.

Núi Quỹ không chỉ có thôn Quỹ, còn có thôn Khương, mà người thôn Khương đều chết cả rồi.

Nơi này thật sự không có đường thoát à?

Người thôn Khương thật sự chỉ chết vì dịch bệnh, vì không có thuốc chữa, chứ không phải vì nguyên nhân khác sao?

Càng nghĩ, đầu óc cậu càng quay cuồng.

Tim cậu thắt lại.

Con dê dưới đất sao giống người thế?

Là một người đàn ông cao to, da đồng, nhưng vì mất máu nên tái nhợt. Trên người ông ta mặc da dê, đầu đội mũ có sừng dê là một mảnh xương sọ mài thành mũ, còn dính cả sừng.

Chết rồi sao? Sao lại giống người vậy?

La Bân cắn đầu lưỡi.

Dưới đất đúng là một người đang cuộn tròn!

Như bị ma xui quỷ khiến, La Bân từ từ bò xuống giường, ngồi xổm bên "người" đó.

Chết rồi mà vẫn có thể dùng ánh mắt mê hoặc sao?

La Bân nhíu mày, đưa tay định gỡ xương sọ và sừng dê xuống.

Một cảnh tượng kỳ quái xảy ra.

Mảnh xương sọ và sừng dê dễ dàng bị cậu tháo xuống.

Là người thật?

Là do mang thứ này nên họ mới tưởng là dê sao?

Họ giết người rồi?

La Bân hoảng loạn, định kéo lớp da dê ra.

"Tiểu Sam, con làm gì đấy!"

La Bân giật mình quay đầu, thấy La Phong ngồi dậy, nhìn cậu chằm chằm.

"Bố... Bố nhìn xem, người này..."

La Bân chỉ tay về phía "người" dưới đất.

Ngay lập tức cậu nổi da gà, bởi dưới đất làm gì có người, rõ ràng là con dê to kia, chẳng qua lớp da đầu dê đã bị lột, xương sọ bị gỡ ra còn nằm trong tay cậu.

La Bân sững sờ.

"Tiểu Sam..." Cố Nhã cũng hốt hoảng kêu lên.

"Lúc nãy... Con rõ ràng thấy đó là người... Đội mũ sừng dê... Vừa tháo xuống... Là..." La Bân lắp bắp.

Đột nhiên, ánh mắt cậu trở nên đờ đẫn.

Nhìn xuống phần xương sọ của đầu dê, óc trắng lộ ra, cậu nuốt nước bọt, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.

Nhìn thật giải tỏa!

truyenfull,truyenfull vn