Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 50

Chương 50: Thôn Khương

Điều khiến La Bân rùng mình nhất chính là sao họ không cứu người?

Rõ ràng có nhiều người như vậy, lại nhiều lời bàn tán, nếu họ có sức tranh luận thì sao không sớm cứu ông lão kia?

Có gì đó không đúng!

Hơn nữa dù họ đông người và trông như bao vây cậu và Cố Nhã, nhưng thực tế chỉ cần cậu đi vòng qua là chẳng ai ngăn cản.

Vừa vòng được nửa vòng, đám người kia bỗng im bặt, từ chất vấn ồn ào biến thành tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Cố Nhã nắm chặt cánh tay La Bân hơn, mồ hôi lạnh thấm cả gương mặt, cúi đầu lẩm bẩm: "Đừng nhìn họ... Đừng nhìn họ..."

La Bân cố không nhìn, nhưng trước mặt là người, xung quanh cũng là người, ánh mắt chẳng thể tránh đi đâu được.

Dù Cố Nhã nói vậy, nhưng rõ ràng bà cũng lén nhìn lũ người kia.

Mắt họ tròn xoe, tinh ranh quỷ quyệt.

La Bân sững lại, khoan đã!

Dù đôi mắt kia tròn xoe nhưng lại đồng từ lại nằm ngang, khác với người thường!

Ngay khoảnh khắc đó, cảm giác ớn lạnh càng mãnh liệt hơn. Mấy người xung quanh nhón chân, cổ rụt xuống, đầu nghiêng về phía trước, động tác kỳ lạ trong như sắp lao đến.

"A!"

Một tiếng hét lớn vang lên.

Có tiếng vật gì đó nện xuống đất, đám người xung quanh kinh hoảng, bỏ chạy tán loạn, chớp mắt đã không còn ai.

La Phong đổ mồ hôi đầm đi, định quay lại.

"Đi!" Giọng nói trầm ấm của La Phong vang lên bên tai.

La Phong đến bên cạnh hai người. Lúc này ông ăn mặc vô cùng quái dị, trên vai và người quấn mấy tấm da lông bẩn thỉu, tay cầm một cây gậy, trên đầu gậy là một cái đầu dê to tướng.

Chính là những thứ ở bãi đất trống!

Chỉ trong chốc lát, ba người đã đi được xa. Dù ánh nắng vẫn gay gắt nhưng sự tĩnh lặng và u ám của khu rừng lúc này lại nặng nề hơn bao giờ hết.

"Những kẻ đó... Là ai? Họ không phải dân làng ở đó đúng không? Là những kẻ mà chúng ta gặp trên đường sao? Có phải chúng hôm qua kêu cứu, còn quấy rối mẹ không?" La Bân vừa hỏi vừa chớp mắt liên tục, mồ hôi trên trán chảy vào khóe mắt khiến cậu cực kỳ khó chịu.

Cố Nhã ra hiệu "suỵt" khiến nghi ngờ trong lòng La Bân càng dâng cao.

Đi thật lâu, cuối cùng cũng thấy điểm dừng chân thứ ba ở phía trước.

Nhưng La Phong không bước vào, mà vẫn tiếp tục đi xa hơn.

"Có người trong điểm dừng chân sao?" La Bân hỏi, người nổi hết da gà.

Căn nhà trên sườn dốc mở toang cánh cửa, lờ mờ có một khuôn mặt ló ra như đang nhìn về phía họ.

"Suỵt!" Cố Nhã lại ra hiệu im lặng.

La Bân lập tức im bặt.

Phải rồi, ngoài ba người họ, ở đây không thể có ai khác.

Trong thôn không thể cử thêm người ra ngoài, dù có, người kia cũng không thể ở lại điểm dừng chân thứ ba, một nơi quá nguy hiểm.

Đột nhiên La Phong dừng lại, nhìn chằm chằm vào một thân cây.

Trên thân cây có một dấu hiệu màu đỏ sậm.

Nhìn kỹ, La Bân nhận ra đó là chữ Khương (羌), có điều ở phần dưới bên phải lại có thêm nét nhỏ hình "厶".

La Phong thở dài rồi đi tiếp.

Khoảng trăm mét sau, sự căng thẳng trong ông mới giảm bớt.

Lúc này, La Bân mới nhận ra La Phong cũng nhễ nhại mồ hôi, chẳng qua bị tấm da thú che mất.

"Bố từng thấy ký hiệu kia, cứ tưởng là dấu vết của ai đó dò đường để lại, không ngờ đây là mốc địa giới của thôn." Mí mắt La Phong giật giật, "Những thứ ấy không phải người. Nếu con nghĩ chúng là người thì chúng là người. Nhưng nếu trong phạm vi của chúng mà con nói chúng không phải người thì lần sau chúng sẽ giống người hơn. May mà trong cái thôn bỏ hoang kia có mấy thứ này, dân làng luôn tìm cách cản chúng lại."

La Phong siết chặt cây gậy trong tay, nhìn mớ da lông trên vai.

La Bân theo bản năng quay đầu.

Dưới gốc cây cách họ khoảng trăm mét có một người đang đứng, dường như đang nhìn về phía họ.

Không... Không phải người sao?

La Bân nhìn kỹ, đó là một con dê rất kỳ lạ, nó đứng bằng hai chân sau như người, trên đầu có cặp sừng dài.

La Bân còn phát hiện con dê đang dựa vào cái cây có chữ Khương kia.

"Đó là lý do vì sao bố không nói rõ mọi chuyện với con, cũng không để mẹ con nói. Nếu nói trước, khi gặp chúng, ánh mắt con sẽ khác đi. Chúng sẽ nhận ra điều bất thường, mà con sẽ không sợ, cũng không né tránh như lúc này. Bây giờ con đã hiểu chúng đáng sợ thế nào chưa?"

La Bân hít một hơi thật sâu: "Chúng là dê? Dê có thể đi bằng hai chân sao? Bố, ý bố là chúng ta đã thoát khỏi khu vực hoạt động của chúng đúng không, nhưng sao lại có một con theo sau?"

La Bân giơ tay chỉ ra xa.

La Phong và Cố Nhã nhìn theo.

Con dê ban đầu đi rất cứng nhắc nhưng lúc này đã đi nhanh hơn, linh hoạt hơn.

"Sao... Sao nó có thể ra khỏi được?" La Phong giật mình, "Đi!"

Dứt lời, La Phong lập tức đi tiếp, La Bân và Cố Nhã không dám chậm trễ, bám sát theo ông.

Họ đi mãi, đi từ trưa nắng gay gắt đến lúc trời dần tối, mây đỏ như ngọn lửa rực rỡ phủ kín bầu trời.

"Nó... Nó vẫn đi theo chúng ta..."

Ở rìa tầm nhìn luôn có một bóng người và nó càng lúc càng giống một con người hơn.

"Bọn chúng là những sinh vật trong thôn Khương, vì không quen thuộc nơi khác nên không rời khỏi phạm vi đó đúng không? Có phải vì chúng ta đã vào thôn rồi ra ngoài nên nói mới bám theo không? Nếu vậy thì những con khác có phải cũng ra ngoài theo không? Nó có quay lại báo tin không?" La Bân sợ hãi, "Không đúng, trước đây cũng từng có người đến khu vực đó, bố cũng từng vào. Sao lần này nó lại theo ra? Có gì thay đổi sao? Có phải... Vì thứ này không?"

La Bân nhìn chằm chằm cây gậy đầu dê trong tay La Phong và mớ da lông ông mang theo.

Sắc mặt La Phong thay đổi, lập tức cắm cây gậy xuống đất, gỡ bỏ đống da thú trên người ra.

"Bố định mang về nghiên cứu, rõ ràng thứ này có tác dụng ngăn cản chúng..."

"Đó là đầu và da của chúng, những thứ này càng nhiều thì càng là một sự răn đe, kết hợp với bẫy thú thì chúng không thể vào khu vực của thôn dân. Nhưng mang ra khỏi thôn lại giống như hướng dẫn viên giơ cờ, chúng sẽ bám theo. Bây giờ mới một con, chắc chắn sẽ còn nhiều con nữa..." Mặt La Bân tái nhợt.

"Phải đi xa hơn!" La Phong trầm giọng.

Ông treo mớ da thú lên sừng dê trên cây gậy, rồi ba người tiếp tục đi.

Khi họ đến điểm dừng chân thứ hai, con dê ở phía xa cũng vừa tới vị trí cây gậy. Nó không còn đi bằng hai chân, mà quỳ xuống, nằm rạp dưới cây gậy.

Không, là quỳ trước đầu và da dê.

Trời sắp tối rồi.

"Bố, con nghĩ... Chúng ta nên giết nó. Nó đã theo chúng ta rất xa, những con khác còn ở thôn Khương, không thể để nó về báo tin, nếu không, phạm vi hoạt động của chúng sẽ mở rộng, thậm chí tới gần thôn Quỹ. Một khi chúng đã theo được một lần thì sẽ có lần thứ hai, nếu người dò đường lần sau tới đây, chúng sẽ bị dẫn xuống núi. Ban đêm là tà ma, ban ngày là thứ quái dị này, mọi người sẽ điên mất. Người của thôn Khương vốn thiếu thuốc thang, bị chúng ăn sạch thảo dược, không còn dược liệu, chết là điều hiển nhiên. Về lâu về dài, nó sẽ hại chết chúng ta!"

Dứt lời, La Bân rút dao từ thắt lưng ra, nắm chặt trong tay.

Cố Nhã hoảng sợ: "Tiểu Sam, sao con dám?"

La Phong chớp mắt liên tục, im lặng suy nghĩ.

"Không thể giết. Thứ này sống quá lâu, khả năng trả thù rất mạnh, ngay cả gà chó cũng sẽ cắn người từng chọc nó, huống chi là thứ này? Nó rất nguy hiểm, sừng của nó có thể đâm xuyên gỗ, nếu đâm trúng người chắc chắn xuyên sọ. Huống hồ trời sắp tối rồi, đường này là đường sai, sau này chúng ta sẽ không quay lại, đừng chọc vào nó." Cố Nhã lắc đầu liên tục, mặt trắng bệch, muốn kéo hai bố con vào nhà gỗ.

"Còn nửa tiếng nữa trời mới tối hẳn." La Phong nói.

Ông không động đậy, La Bân dĩ nhiên cũng vậy.

Cố Nhã làm sao kéo được hai người đàn ông to khỏe?

Bà suýt khóc.

"Chưa chắc sẽ không có ai quay lại nơi này, dù không quay lại cũng không thể để nguy hiểm đến gần. Tiểu Sam nói đúng. Bà vào nhà đi. Tiểu Sam, theo bố, bao vây nó." La Phong gạt tay Cố Nhã ra.

"Mẹ."

Cố Nhã biết mình không khuyên được. La Phong nổi tiếng là người cố chấp, La Bân cũng y chang, trước kia thậm chí còn bướng hơn. Giờ hai bố con đồng lòng, bà chỉ đành bất lực lui lại nhà gỗ, nghiêm giọng dặn dò: "Nếu không giết được thì đừng cố, phải quay lại ngay, nhất định đừng để bị thương."

"Vâng." La Bân gật đầu.

La Phong không nói gì, ra hiệu cho La Bân vòng trái, còn mình thì khom lưng tiến lên từ phía phải.

Không lâu sau, hai người đã vòng ra hai hướng, con dê vẫn quỳ rạp dưới cây gậy có đầu và da dê, hoàn toàn không động đậy.

Từ xa, La Phong ra hiệu tiến lên.

La Bân lập tức áp sát, La Phong từ hướng ngược lại cũng dần tiến lên.

Con dê từ từ đứng dậy.

Hai chân nó đứng thẳng, hai chân trước đặt trước ngực.

Không phải ảo giác, không có méo mó nào cả, La Bân nhìn rõ, có gì đó rất sai...

Đứng dưới cây gậy không phải là dê, mà là Cố Nhã!

Cố Nhã đứng đó, tay buông thõng hai bên, mắt đỏ hoe, miệng thì đang lẩm bẩm.

Dù biết có gì đó không đúng, La Bân vẫn không kìm được quay đầu nhìn về phía nhà gỗ.

Trước cửa nhà, Cố Nhã thật sự vẫn đang đứng đó nhìn họ.

"Tiểu Sam, cẩn thận!" La Phong gào lên.

La Bân sực tỉnh, lập tức quay đầu lại, thì thấy một con dê khổng lồ đang vung móng vuốt lao về phía mình.

Cặp sừng đó sắc bén như lưỡi dao, nhọn đến mức khiến người ta tê dại cả đầu. Nhất là cặp đồng tử ngang tràn ngập sự băng giá thấu hiểu vạn vật!

truyenfull,truyenfull vn