Chương 45: Đó không phải mẹ con
Khoảnh khắc đó, La Bân như rơi vào hầm băng.
"Tiểu Sam, đừng cứ đám tà ma đó. Con càng nhìn, lời chúng nói càng dễ mê hoặc con!" Cố Nhã dù sợ hãi đến mức run rẩy vẫn đứng dậy, nắm lấy cánh tay La Bân, kéo cậu lùi lại.
La Phong rút con dao bổ củi lên, đâm ra ngoài khe cửa!
La Bân đã lùi lại hai bước nên không thể thấy được tình hình bên ngoài.
Ngay sau đó, La Phong rút dao về, đầu lưỡi đã nhuốm đầy máu đỏ tươi!
"Đám tà ma trong núi giỏi mê hoặc người hơn cả đám vào thôn. Đừng nghe, đừng nghĩ, sẽ không có chuyện gì đâu." Giọng La Phong khàn đặc.
Trái tim La Bân lúc này mới đập chậm lại đôi chút, nhưng thái dương vẫn cứ giật giật, khó chịu cực độ.
Bản thân cậu là tà ma, đây là sự thật.
Chỉ là cậu không ngờ chuyện đó lại bị chính miệng đám tà ma khác nói.
Người xưa có câu không làm chuyện mờ ám không sợ ma gõ cửa. Giờ phút này, La Bân sợ hãi, bởi vì sự thật này cậu không dám để người khác biết. Cậu thấy hổ thẹn!
Tiếng cười vang lên liên tiếp, lúc trầm lúc bổng, giống như đám "người" ngoài kia đang chế giễu người trong nhà đang tự dối lòng.
Lúc này, một giọng nam khàn khàn như vịt đực lại vang lên: "Ai bị bọn này nhổ móng tay út bên trái, kẻ đó sẽ trở thành một phần của bọn này, trở thành tà ma mà mấy người hay gọi. La Phong, ông có muốn nhìn lại ngón út bên trái của con trai ông không? Có muốn mổ tim nó ra xem còn đập không? Có muốn thử không? Nếu hai người ngủ quên trước mặt cậu ta, liệu cậu ta có mở cửa, bọn này vào và ăn thịt hai người không?"
La Phong cười lạnh: "Tao rút lại lời nói vừa rồi, tụi mày chẳng giỏi mê hoặc người gì cả. Đồ ngu, còn muốn lôi tao ngu theo hả? Tiểu Sam sống lại rồi, nếu nó là tà ma thì cả nhà bọn tao đã chết trong làng từ lâu rồi. Cút đi."
La Phong vô cùng kiên định, không dao động chút nào.
"Không sao đâu, Tiểu Sam, không sao đâu..." Cố Nhã kéo La Bân ngồi xuống, hạ giọng an ủi cậu.
La Bân lau đi mồ hôi lăn dài theo trán, nhưng vẫn vô thức nhìn chằm chằm vào ngón út bên trái.
Kể từ sau khi bị gọi hồn tỉnh lại, đã qua khá nhiều ngày, cậu gần như quên mất chuyện móng tay.
Vết máu khô sớm đã bong ra, ngón út trơ trọi, trông chẳng khác nào một đoạn thịt tr*n tr**, cực kỳ chướng mắt.
Mồ hôi tuôn ra ngày càng nhiều, thậm chí có vài giọt chảy vào khóe mắt, cay rát.
La Phong và Cố Nhã không tin, điều đó dĩ nhiên là tốt.
Nhưng với bản thân La Bân, chuyện này há chẳng phải một cú đả kích?
"Tiểu Sam, đừng nghe chúng nói linh tinh..." Mắt Cố Nhã đỏ hoe, "Mẹ đây, mẹ và bố con đều biết con rất ngoan, đừng để bị mê hoặc. Móng tay rụng rồi thì phải mất rất lâu mới mọc lại. Con đừng tin lời chúng, nếu con tin, chúng sẽ đạt được mục đích đấy."
Tâm trạng La Bân vẫn rối bời.
Ngược lại, cậu không cần lo La Phong và Cố Nhã nghĩ gì, vì chính họ còn đang lo cho cậu.
"Con không sao..." Cậu siết chặt nắm đấm, giấu ngón út vào trong lòng bàn tay, trên tay vẫn còn cảm giác nhờn nhợt do túi nilon dùng để gói dầu.
Trước đó, cậu đã tranh thủ lúc La Phong và Cố Nhã không chú ý, lén ném nó vào góc tường, dùng mũi giày chà mạnh xuống nền đất.
Rất lâu sau, La Bân mới dẹp bỏ được những suy nghĩ hỗn loạn.
Đúng vậy, với cậu, thân thể này là tà quái là sự thật. Nhưng ít ra đèn dầu có thể giảm triệu chứng sợ ánh sáng và khát máu, sớm muộn gì cậu cũng sẽ tìm ra lối thoát! Sớm muộn gì cậu cũng sẽ phá giải bí ẩn của thôn Quỹ này! Sớm muộn gì cậu cũng sẽ giải quyết được vấn đề của bản thân!
Bên ngoài trở nên yên tĩnh.
Nói nhiều như vậy mà không đạt được mục đích, đám tà ma không tiếp tục phí lời nữa.
La Phong ngồi dựa vào tường, con dao được cắm lại vào bao da ở thắt lưng.
Cố Nhã nắm tay La Bân, rõ ràng bà cũng rất sợ, nhưng giờ phút này vẫn không ngừng an ủi cậu.
Tình mẫu tử chính là đây.
"Con ổn rồi mẹ." La Bân mỉm cười.
Cố Nhã mím môi, nụ cười của bà càng đậm, giọng kiên định hơn nhiều: "Ăn chút gì đó xong, mình tranh thủ ngủ một giấc, lấy lại sức. Ngày mai đi thăm dò cùng bố con, tìm được đường thoát thì sẽ không cần phải đối mặt với những thứ ghê tởm này nữa!"
Dứt lời, Cố Nhã mở gói hành lý mang theo bên người, lấy ra lương khô và nước uống.
Thật ra La Bân chẳng thấy đói, nhưng cậu vẫn cố nhai kỹ bánh khô, cố nuốt xuống từng miếng.
Trong hoàn cảnh này, phải ăn no ngủ đủ mới có sức.
Cố Nhã dọn sơ lại chăn chiếu trên sàn, nằm thì bẩn quá, ít nhất ngồi dựa vào tường ngủ cũng tạm được.
Cả ngày leo núi khiến người ta kiệt sức.
Chẳng lâu sau, tiếng thở đều đều của Cố Nhã vang lên, La Phong cũng bắt đầu ngáy nhẹ.
"Giết bọn họ đi, đây là cơ hội tốt, giết họ đi, cậu là người của chúng ta mà."
Lời thì thầm khe khẽ từ phía sau len lỏi vào tai.
Căn nhà vốn nhỏ, đám tà ma chỉ cần đứng ngoài tường sau lưng cậu nói chuyện, âm thanh lập tức kề tai.
La Bân hơi dịch về phía trước, dứt khoát nằm xuống đất, tránh xa bức tường, tự nhiên không còn nghe thấy tiếng thì thầm nữa. Ngay phía trên là ngọn đèn dầu hoen gỉ lại khiến mắt cậu chói lên, La Bân vội nhắm mắt, không lâu sau liền chìm vào giấc ngủ sâu.
Giấc ngủ này không mấy yên ổn, mơ mộng lung tung.
Lúc thì cậu mơ thấy mình được cấp cứu, lúc thì thấy cảnh máu me giết chóc, rồi lại thấy mình đi lại trên đường thôn, phía trước là một đám tà ma đông nghịt, các cánh cửa đều đóng kín, mình thì đầy máu, trời bên ngoài hiu quạnh...
Tiếng kẽo kẹt khiến La Bân mơ màng mở mắt.
Ánh sáng ngoài nhà vẫn chưa rõ, chỉ là trời đã sáng, nhưng mặt trời còn chưa ló dạng.
Tiếng chim ríu rít vang vọng.
La Phong ra ngoài.
La Bân chống tay ngồi dậy, Cố Nhã đưa tay đỡ con trai.
"Con không sao đâu mẹ." La Bân mỉm cười rồi đứng dậy.
Cậu có hơi chóng mặt, nhưng khi ra khỏi nhà, làn gió mát lạnh từ núi thổi qua khiến cậu tỉnh táo hơn hẳn.
"Phần lớn mọi người hôm nay sẽ quay về. Đi ra ngoài hai ngày, trưởng thôn thường không nói gì." La Phong vừa giãn gân cốt, vừa quay đầu nhìn La Bân, "Lát nữa để mẹ con ở lại đây, hai bố con ta sẽ đi lên hướng đỉnh núi."
Tim La Bân lại thót lên một cái, cậu hỏi: "Có an toàn không?"
"Khóa chặt cửa thì sẽ an toàn. Trước giờ con vẫn luôn ở bên mẹ, lần này bà ấy cũng có thể tự trụ lại được." Trong lời của La Phong còn ẩn ý khác, ông nói rất khéo, khiến người nghe không cảm thấy bất thường.
"Mẹ không sao đâu, hai bố con nhớ cẩn thận." Cố Nhã bước ra, đưa cho La Bân một chiếc bánh với thịt khô và dưa muối.
La Bân nhận lấy rồi cắn một miếng lớn.
La Phong cũng nhận bánh: "Bà vào nhà đi, khóa cửa lại. Trước khi trời tối, chúng tôi chắc chắn sẽ quay lại. Nhớ kỹ lời tôi dặn."
"Được, tôi nhớ rồi." Cố Nhã gật đầu, lui vào trong nhà.
"Rầm" , tiếng cửa bị khóa lại vang lên.
La Phong tiếp tục lên đường, La Bân theo sát phía sau.
Hai người vừa ăn vừa đi, cuối cùng La Bân cũng có thể nhìn thấy vài dấu hiệu đánh dấu, dù rất thưa thớt.
"Điểm dừng chân thứ ba, cách đây hai năm là điểm cuối cùng. Những ai có thể đến đó đều là người cố gắng tìm lối thoát, nhưng cuối cùng lại chết rất nhiều. May mà có người sống sót quay về và báo với trưởng thôn tin này. Đến khi bố rút được thẻ mới có điểm dừng chân thứ tư. Khi đó, mẹ con đợi ở điểm dừng thứ ba, bà ấy đợi bảy ngày, tưởng bố đã chết. Bố dựng tạm căn nhà kia, rồi hai năm qua, đồ đạc được những người khác bổ sung thêm. Trưởng thôn chưa từng nói về điểm dừng chân thứ năm, điều đó có nghĩa là cả thôn chưa ai vượt qua được hai năm này." La Phong bắt đầu giải thích.
La Bân ghi nhớ kỹ những thông tin đó, sau đó hỏi: "Trưởng thôn chỉ yêu cầu đi một dặm, nghe có vẻ cũng không khó thì phải?"
La Phong dừng lại, nhìn thẳng vào mắt La Bân nói: "Một dặm đường, con nghĩ có thể ra khỏi thôn sao?" Ông giơ tay chỉ về nơi cao nhất ở phía xa, "Chúng ta phải đi l*n đ*nh núi. Trong thôn chưa từng có ai đặt chân lên đó. Lên cao nhìn xa, đứng ở đó có lẽ sẽ thấy rõ được điều gì."
La Bân hít sâu một hơi, tim đập càng lúc càng nhanh.
Đi khoảng nửa tiếng vẫn chưa gặp nguy hiểm nào.
"Nhỡ đi nhầm đường là quay về thôn đúng không? Nhưng nếu chưa quay lại thôn thì có nghĩa chúng ta có thể rời khỏi đây, nơi này không có nguy hiểm, nhìn giống như đây chỉ là đường núi bình thường thì phải? Vậy thì mọi người ban ngày đi một đoạn, ban đêm nghỉ ngơi, chọn nơi phù hợp để dựng trại, chẳng phải sẽ thoát ra được sao? Tại sao suốt hai năm qua không thêm được một điểm dừng chân nào?" La Bân vừa dứt lời, mồ hôi lạnh liền túa ra.
Phía trước chếch khoảng ba mươi mét có một cái cây cổ thụ xiêu vẹo, treo một người trên đó, lắc lư như chuông gió theo gió.
Thi thể đã bị gió làm khô hoàn toàn, như một xác ướp khô. Hai chân bị xé rách nát, lộ cả xương, trên thân mình chi chít vết thương.
"Đám tà ma ngoài thôn thông minh hơn. Tuy hôm qua bố nói chúng ngu, nhưng chỉ với một câu nói của chúng đã có hai mục đích, đó là khiến con cảm thấy day dứt, cho rằng mình có vấn đề và khiến bố mẹ nghi ngờ con. Gia đình mình được coi là có tâm trí vững vàng nhất trong thôn, còn những người khác ai mà chẳng có bí mật trong lòng? Tà ma luôn có cách dụ người ra khỏi nhà. Đặc biệt là trên con đường này không có nhà cửa, nỗi sợ khiến nhiều người bỏ cuộc giữa chừng." La Phong nói liền ba câu, ánh mắt lại nhìn về phía người bị treo, đột nhiên hỏi, "Con biết người này chết thế nào không?"
"Không phải bị tà ma treo lên rồi giết sao? Đúng rồi, sao không chôn đi? Con thấy xung quanh điểm dừng chân thứ ba có mấy nấm mồ." La Bân hỏi.
"Những người đó là dân làng đi tìm đường bị rắn độc cắn chết, người đến sau đã chôn họ. Còn người chết vì tà ma đều phải thiêu. Người này không phải bị tà ma giết. Nhìn dây thừng trên cổ hắn đi, khi bị treo lên, hắn đã chết rồi." La Phong giải thích.
La Bân nhíu mày, nhất thời chưa hiểu, nhưng sau đó nhìn kỹ vào xác khô kia, đúng là có một vòng dây thừng, đã siết đứt cổ từ trước.
"Trên núi từng có dân sinh sống, để lại bẫy sao?" La Bân buột miệng.
"Con quả thật rất thông minh."
La Bân không nói gì.
Cậu không thể nói với La Phong mình và Cố Di Nhân đã từng qua đêm trong căn nhà của người dân trong núi.
Nơi đó có dầu đèn, mà trưởng thôn cũng lấy dầu từ đó.
Bây giờ La Bân lại cảm thấy căn nhà đó chắc chắn không phải do trưởng thôn xây, nó vốn đã tồn tại từ trước.
Bên ngoài nhà có đầy bẫy, thậm chí có hai tà ma cải trang thành dân núi rơi vào, điều đó cho thấy, từng có người bình thường sống ở ngọn núi này.
Trong lúc cậu còn đang suy nghĩ, bỗng có tiếng kêu cứu vang lên từ phía sau.
La Bân rùng mình, lập tức quay đầu.
Ở đằng xa có một bóng người, hình như nửa thân đã lún xuống đất, đang lớn tiếng cầu cứu.
"Mẹ?" Tim La Bân như ngừng đập, định lao tới.
La Phong lập tức nắm lấy vai anh, lạnh lùng nói: "Đó không phải mẹ con. Mẹ con đang ở trong nhà. Con quên bố đã nói gì rồi sao?"
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, mí mắt La Bân giật liên hồi.