Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 46

Chương 46: Điểm neo

Ký ức tua lại, khuôn mặt nghiêm nghị và cảnh giác của La Phong hiện rõ ngay trước mặt.

"Đừng chê bố lắm lời, ở đây, ngoài gia đình mình ra thì không có ai khác. Trước khi trời tối, nếu con nhìn thấy ai, dù là gọi con đến cứu hay vẫy tay ra hiệu, tuyệt đối không được lại gần. Dù con có nhìn thấy người quen thì đó cũng không phải người quen, con hiểu chưa?"

Ký ức tan biến, vẫn là La Phong với ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu, tay ông không hề thả lỏng.

Phải rồi, nếu nghe kỹ tiếng kêu cứu thì hoàn toàn không phải của Cố Nhã, chỉ là tiếng kêu cứu bình thường của ai đó mà thôi.

Ký ức chợt lóe lên, khuôn mặt đầy cảnh giác và nghiêm nghị của La Phong hiện ra rõ ràng trước mắt.

Sở dĩ La Bân tưởng là Cố Nhã vì cậu không nghĩ ở đây còn có thể có ai khác.

"Vậy người đó là ai? Tà ma ban ngày cũng hoạt động sao?" La Bân hỏi.

"Không phải tà ma. Tà ma chỉ xuất hiện vào ban đêm. Đừng nói nhiều, suỵt!" La Phong thận trọng dặn dò, còn ra hiệu giữ im lặng. Ông nhìn bốn phía, như sợ ai đó đang nghe lén, sau đó chỉ nói một câu ngắn gọn, "Đi thôi."

Rồi La Phong sải bước đi trước.

Không biết từ lúc nào, các dấu hiệu mũi tên trên cây đã biến mất, những dấu hiệu mới là do chính La Phong khắc.

Rừng cây yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng chim hót cũng không còn nghe thấy.

Điều này bình thường sao?

La Phong từng nói trèo lên cao để nhìn xa, tuy như thế có lý, nhưng La Bân vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

Có điều, cậu không thể nói rõ đó là điều gì, chỉ đành tiếp tục đi theo La Phong.

Đỉnh núi ở rất xa, chí ít họ đã đi tiếp hai ba tiếng, chắc chắn vượt qua một dặm, nếu tính theo leo núi thì cũng phải đến ba bốn cây số, gần tám dặm đường, cộng thêm cả ngày leo núi hôm trước thì ngọn núi này rốt cuộc cao bao nhiêu?

"Không đúng rồi bố..." La Bân nổi da gà.

Bởi vì trước mặt là một cái cây, trên đó có một mũi tên chỉ thẳng về phía trước.

Bọn họ đi suốt mấy tiếng đồng hồ không hề gặp dấu hiệu đi đường nào, giờ mới thấy.

Nhưng rõ ràng chưa từng có ai đến đây!

Vết khắc trên cây rất mới, mũi tên chỉ vừa được khắc cách đây không lâu!

La Phong dừng lại trước cái cây, mặt tái mét: "Đi vòng rồi, chết tiệt!"

"Phập", cây rìu đâm mạnh vào thân cây.

"Nghĩa là chúng ta đi sai đường sao? Cả hướng thăm dò của thôn dân mấy năm nay đều sai à?" La Bân thất vọng.

La Phong không trả lời, sắc mặt ông ngày càng trắng bệch, mắt đỏ ngầu.

La Bân hiểu cú sốc này với cậu còn nhẹ, dù gì cậu mới biết về chuyện này. Nhưng với La Phong, đây là hy vọng duy nhất trong suốt bao nhiêu năm qua, giờ ông lại phát hiện tất cả chỉ là ảo tưởng, bao nhiêu người dân bỏ mạng để thăm dò, thứ họ phát hiện vẫn là một vòng luẩn quẩn.

"Không thể đi tiếp nữa, không biết sẽ gặp phải thứ gì, phải quay lại còn phải xóa bỏ các dấu mũi tên sai này!" La Phong rút rìu ra, chặt bỏ lớp vỏ cây.

Hai người quay lại, dọc đường gỡ bỏ các mũi tên đánh dấu.

Lại mất gần hai ba tiếng, lúc này đã vào khoảng giữa trưa, là thời điểm nóng nhất.

Trước mặt họ xuất hiện một cái cây.

Vỏ cây bị chặt một mảng lớn, vẫn còn vết rìu sâu in trên thân cây.

Đây chính là nơi ban đầu họ phát hiện ra là mình đã đi vòng, vậy mà sau bao lâu quay lại, họ lại trở về đúng chỗ này/

Không chỉ là đi vòng, hai người dường như bị mắc kẹt trong một khu vực nhất định trên đỉnh núi, có thể ví như một mê cung.

La Bân cảm thấy như vừa nghĩ ra được một điều, nhưng vẫn còn khá mơ hồ, không thể nắm bắt.

"Đi!" La Phong trầm giọng.

Lần này cả hai đi nhanh hơn, quay lại theo đường cũ xuống núi.

Hai tiếng sau, họ lại quay về chỗ cái cây có vết rìu.

La Phong đâm rìu xuống thật mạnh, không nói lời nào, nhưng ánh mắt như muốn giết người.

Thấy ông định đi tiếp, La Bân vội giữ chặt ông lại.

Áo của cả hai từ trước ra sau đều bị mồ hôi thấm ướt, việc đi vòng vòng không chỉ mài mòn tinh thần mà còn khiến cơ thể kiệt sức.

"Không thể đi nữa bố, chúng ta đã rơi vào vòng luẩn quẩn rồi. Bố không thấy mình bắt đầu giống những người ngoài thôn trước kia sao?" La Bân nghiêm nghị nói.

"Mẹ con còn đang chờ, tuy ở đó an toàn nhưng nếu trước khi trời tối mà chúng ta không quay lại, chúng ta sẽ không có nơi ẩn náu, một khi gặp tà ma, chúng ta sẽ chết."

La Bân tất nhiên hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề.

Nghiêm trọng hơn là họ đã đi vòng, nếu cứ đi tiếp thì ngoài việc kiệt sức, cả tinh thần lẫn thể xác sẽ sụp đổ, chẳng mang lại kết quả gì.

"Chúng ta sẽ không giống họ, chúng ta đang tìm kiếm sự khác biệt. Đi!"

La Phong lại định đi tiếp nhưng La Bân không buông tay, vẫn giữ chặt vai ông.

"Bố, để con suy nghĩ lát đã."

La Bân nói xong, thấy La Phong chịu dừng lại, cậu mới cúi xuống, dùng tay quét sạch bụi, để lộ ra nền đất.

Ký ức bắt đầu hiện về.

Lần này, ký ức của La Bân bắt đầu từ sau khi họ rời khỏi ngôi nhà nhỏ ở điểm dừng chân thứ tư.

Họ nhìn thấy một cái xác khô treo trên cây, sau đó nghe thấy tiếng kêu cứu. Từ đó họ cứ đi mãi, đi mãi...

Lần này, ký ức dưới sự kiểm soát có chú ý của La Bân tua nhanh như một thước phim.

Cho đến khi ký ức dừng lại ở chỗ lần đầu họ phát hiện mình đã đi vòng, La Bân quay đầu nhìn cái cây bên cạnh.

Cậu ghi nhớ đặc điểm của cái cây này, rồi lại tiếp tục bắt đầu tua ngược ký ức.

Vài phút sau, cậu rút con dao bên hông ra, vẽ một hình vuông xuống đất, sau đó kéo một đường ngoằn ngoèo từ hình vuông ra.

Sau khi dừng lại, La Bân đánh dấu vị trí đó bằng một dấu *.

"Bố, sau khi chúng ta đi đến đây thì không còn tiến lên nữa, thay vào đó bắt đầu đi vòng, bước tiếp theo chính là điểm bắt đầu của vòng luẩn quẩn!!"

Mũi dao chỉ vào vị trí ban đầu của đường ngoằn ngoèo, La Bân đánh dấu thêm một dấu *.

Cậu ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cái cây có vết dao ngay cạnh.

"Thật kỳ lạ. Khoảng cách từ điểm xa nhất chúng ta đi đến điểm bắt đầu của đường vòng này ít nhất là ba tiếng, nhưng chỉ cần bước ra một bước là lập tức vào đường vòng. Bố không cảm thấy đặc điểm này giống với thôn của mình sao? Bố từng nói từ khúc cua gần cổng thôn, chỉ cần bước qua là vào thôn ngay đúng không?"

La Phong nhìn con trai với ánh mắt khác hẳn.

Nói thật, người trước mặt không phải con ruột của ông, nhưng ông đã công nhận cậu.

Bởi vì thân xác là của con trai ông.

Hai người cùng chảy một dòng máu.

La Phong không biết linh hồn chiếm thân xác con trai ông tên gì, nhưng từ khi người này chiếm lấy thân xác, từ hành vi đến lời nói đều rất kính trọng ông và Cố Nhã, coi họ như bố mẹ ruột.

Vì nhiều lý do, cộng thêm tình thân ruột thịt, ông chấp nhận tất cả.

Tư duy tỉ mỉ của cậu giống ông, sự quan tâm cậu dành cho Cố Nhã càng khiến ông hài lòng.

Trước đây là hài lòng, còn giờ là chấn động.

Trí nhớ siêu phàm, năng lực phân tích nhạy bén, chỉ với vài lời nói đã suy luận ra logic của vòng luẩn quẩn này tương tự thôn Quỹ.

Đây là năng lực người bình thường có thể có sao?

"Bố? Bố sao vậy? Bố đừng lo, chuyện đã xảy ra thì sẽ có cách giải quyết." La Bân nói.

"Đúng, có vẻ giống thôn của chúng ta." La Phong cuối cùng cũng bình tĩnh lại, gật đầu.

"Phải, chỗ này chính là điểm bắt đầu của vòng luẩn quẩn, tương đương với cổng thôn, giống như một điểm neo. Gần đây chắc chắn có xác khô. Nếu muốn rời khỏi đây thì cần có điểm neo thứ hai, mà chúng ta vẫn chưa tìm thấy." La Bân nói tiếp.

"Điểm neo?" La Phong ngạc nhiên.

"Trước tiên, con cần xác nhận con đường chúng ta đang đi là thật hay là ảo giác. Chúng ta cần tìm bằng chứng khác để chứng minh nơi này là thật, đó chính là điểm neo."

La Bân đứng dậy, quan sát tỉ mỉ xung quanh.

Từ khi phát hiện mình đi đường vòng, hai bố con chưa từng bình tĩnh lại để quan sát kỹ. Họ chỉ lo đi, đi mãi không ngừng.

"Tìm thấy rồi!" La Bân mừng rỡ.

Ở một góc nghiêng cách họ chừng 15-16 mét, cậu thấy một cái xác khô phía sau bóng cây đang lắc lư như chuông gió, cơ thể đầy vết thương, chỉ có cái đầu còn nguyên vẹn như đang dõi theo họ.

"Thật ra chúng ta chỉ cách căn nhà nhỏ nửa tiếng đi bộ! Vị trí này là thật. Điểm neo... Chúng ta cần điểm neo thứ hai!"

La Bân nổi hết da gà, tóc gáy dựng đứng.

La Bân đứng dậy, tỉ mỉ quan sát xung quanh.

Khi cảm xúc hưng phấn đến cực điểm, cơ thể sẽ cộng hưởng, giống như khi sợ hãi vậy.

La Phong im lặng. Ông hiểu lời giải thích của La Bân, nhưng logic trong đó thật sự vượt quá tầm, dù có hiểu thì cũng cần thời gian để tiêu hóa.

Vậy nên, không thể cắt lời La Bân.

"Nếu con không nhớ lầm thì có người kêu cứu ở đó. Người đó không phải người bình thường. Bố từng nói phải cảnh giác với tất cả, nhưng người đó ở ngoài vòng luẩn quẩn, nếu đến gần hắn, chúng ta có thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn này, vì hắn không ở trong đây!" La Bân quả quyết.

La Phong chấn động thêm lần nữa, cuối cùng ông cũng hiểu tất cả, mí mắt giật liên tục.

"Sao lại không thấy nữa... Là giả sao? Nhưng xác vẫn ở đây, là thật mà..." Mặt La Bân tái mét.

"Xác chết là cố định, còn thứ đó thì không. Nó chỉ xuất hiện để dụ dỗ chúng ta, thất bại thì sẽ rút lui. Rất có thể giờ nó đang tìm cách dụ dỗ mẹ con." La Phong thở dài.

"Không được, nhất định phải có điểm neo thứ hai và nó phải nằm ngoài vòng luẩn quẩn. Nếu không, chúng ta không thể thoát ra. Bố, nếu rời khỏi cái cây này, dù đi hướng nào, cuối cùng chúng ta cũng sẽ quay lại đây. Không... Không đúng!" La Bân nhìn chằm chằm cái xác, lẩm bẩm, "Từ điểm dừng chân thứ tư đến đây mất nửa tiếng, từ thôn đến khúc cua cũng mất nửa tiếng. Bố, người dân có từng làm gì trong đoạn đường vòng này không? Ví dụ như trồng trọt chẳng hạn."

"Sao có thể?" La Phong nhíu mày.

"Vậy mọi người cũng không đặt bẫy ở ngoài thôn Quỹ đúng không?" La Bân lại hỏi.

truyenfull,truyenfull vn