Chương 433: Giả, đều là giả!
Dưới tiếng "bộp" của lòng bàn tay vào da thịt, Trương Vân Khê rên lên một tiếng rồi bất tỉnh.
La Bân đặt ngón tay lên mũi ông, thấy vẫn còn hơi thở thì mới thở phào.
Mưa rất lớn, thậm chí có cả hơi nước len lỏi qua khe cửa.
Mắt của Trương Vân Khê không nhắm hoàn toàn, vẫn hơi hé mở, lộ vẻ sợ hãi, ngay cả khi bất tỉnh cũng không thể bình tĩnh lại.
Trương Vân Khê đã nhìn thấy gì?
Những gì cậu nhìn thấy là những kẻ có vẻ ngoài giống hệt tượng đất.
Nhưng thực ra đó chỉ là tưởng tượng, tất cả mọi chuyện xảy ra đều là do ảo giác.
Vì vậy, khi hồi tưởng lại, trong ký ức không hề có cảnh này.
Vì vậy, cậu mới có thể tỉnh lại ngay lập tức.
Rốt cuộc nỗi sợ nào đã khiến Trương Vân Khê không thể tỉnh lại ngay cả khi cận kề cái chết?
Lạnh.
La Bân cảm thấy lạnh buốt từng cơn.
Trong cái lạnh lẽo đó, cậu lại cảm thấy có người đang nhìn mình.
Trong đại điện không có ai.
Sẽ không có ai nhìn cậu!
Tượng đất sẽ không di chuyển, không có ma quỷ, cũng không phải xác chết.
Là tưởng tượng, là ảo giác!
Chỉ cần quay đầu, cậu chắc chắn sẽ nhìn thấy thứ gì đó, chắc chắn sẽ có vấn đề!
Đây chính là điểm kỳ lạ trên con đường này?
Khuy Tâm Trường?
Nơi này dò xét suy nghĩ trong lòng người? Thăm dò nỗi sợ hãi trong lòng người? (*)
(*) Chữ "khuy tâm" (窺心) trong cái tên Khuyu Tâm Trường nghĩa là dò xét suy nghĩ
Nghĩ đến đây, tim La Bân đập nhanh hơn.
Bởi vì cảm giác bị theo dõi từ giác quan thứ sáu càng trở nên mạnh mẽ, phía sau cậu chắc chắn có người, nhất định có người!
Đó là bản năng đang gào thét trong lòng cậu, bảo cậu quay đầu lại ngay, nếu không sẽ quá muộn!
Lý trí đã giúp La Bân kiềm chế được sự thôi thúc muốn quay đầu lại.
La Bân biết chỉ cần quay đầu, phía sau sẽ thực sự xuất hiện một sự tồn tại đáng sợ nào đó!
Cho dù là giả, cậu cũng rất khó để phân biệt ra ngay.
Tiếng "cọt kẹt" khẽ vang lên.
Hình như cánh cửa phía dưới tượng đất đã bị đẩy ra.
Đầu tiên là tiếng bò, sau đó là tiếng bước chân, từ xa đến gần, gần như đã đến sau lưng.
Cổ cảm nhận được một vết cắt nhỏ, giống như sợi dây thép mảnh đã siết vào cổ, đang từ từ thắt chặt.
Cảm giác ngạt thở dâng lên...
La Bân há miệng, th* d*c.
Cảm giác ngạt thở đột ngột trở nên mạnh mẽ hơn, lực trên cổ siết chặt, dường như có người phía sau đang điên cuồng siết cổ cậu!
"Giả... Đều là giả..."
La Bân lẩm bẩm, cậu hít thở thật sâu, giả vờ như mình không cảm thấy gì.
Đúng vậy, cảm giác ngạt thở tồn tại.
Nhưng hơi thở thông suốt cũng tồn tại!
Nỗi sợ hãi khiến cậu cảm nhận được sự chân thật của thứ đáng sợ kia.
Nhưng sự kiểm soát cơ thể cũng khiến cậu cảm nhận được cơ thể mình không bị ràng buộc.
Cuối cùng La Bân cũng hiểu tại sao ô huyết đằng không thay đổi, hoa đạm đài trong bóng của cậu không xuất hiện.
Vốn dĩ không có nguy hiểm.
Làm sao ô huyết đằng lại tự nhiên xuất hiện được?
Suy nghĩ dù có nguy hiểm đến đâu cũng chỉ ở là nằm trong lòng, là chính con người đang tự từ từ g**t ch*t mình.
Ngoại lực không thể giúp được gì!
Giây phút La Bân ngộ ra, nỗi sợ hãi có người phía sau từ từ tan biến.
Cảm giác bị siết trên cổ không còn nữa.
Cậu quay đầu lại, phía sau trống rỗng, chỉ có bức tượng đất cũ nát.
Ngoài tiếng tiếng mưa ra chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
La Bân kéo Trương Vân Khê vào bên trong đại điện, dùng một chiếc bồ đoàn kê đầu ông, lại lấy bình nước, cho Trương Vân Khê uống một ít.
La Bân không khỏi suy nghĩ.
Những con rắn trước đó là rắn thật sao?
Cậu bắt đầu hồi tưởng, tập trung chú ý vào phản ứng của Trương Vân Khê.
Khi mình chém con rắn trên đất, Trương Vân Khê dường như không có bất cứ thay đổi biểu cảm nào.
Ngay cả khoảnh khắc cậu phát hiện rắn chui ra từ người Trương Vân Khê, ông vẫn như vậy.
Cho đến khi cậu nói có rắn, dường như Trương Vân Khê mới nhìn thấy thì phải?
Sau đó, Trương Vân Khê nhìn thấy có thứ gì lạ trên đầu, hoảng hốt bỏ chạy, ban đầu La Bân không nhìn thấy gì cả, mãi đến khi Trương Vân Khê nhắc nhở trên đầu có thể sẽ có rắn rơi xuống, cậu mới nhìn thấy bóng rắn trong bóng tối.
Chính vì vậy... Rắn cũng là giả?
La Bân rùng mình.
Điều này quá kỳ lạ rồi!
Nguy hiểm ở núi Quỹ và núi Phù Quy là những thứ tồn tại thật sự.
Còn nguy hiểm trên đường đến đạo trường Thiên Cơ vốn dĩ không tồn tại?
Nếu con người không thể kiềm chế được nỗi sợ hãi, không thể kiềm chế được suy nghĩ thì sao?
Như Trương Vân Khê chẳng hạn?
Mọi thứ quay trở lại điểm xuất phát.
Nơi này không nên ở lâu!
Tiếng mưa thật sự quá lớn, mưa như trút nước, khiến lòng người vô cùng ngột ngạt.
Nhưng... Thật sự có mưa không?
Hay là, cơn mưa này cũng là vì họ lo lắng, cảm thấy sẽ mưa, nên mới có mưa?
La Bân lắc đầu, lại hồi tưởng.
Câu trả lời cậu nhận được là mưa rất chân thực, lúc này quả thật đang mưa như trút nước.
La Bân bình tĩnh lại, lấy bản đồ từ trong lòng Trương Vân Khê ra.
Cậu cẩn thận quan sát vị trí "trái tim" trên bản đồ.
Có phải đi ra khỏi nơi này, coi như đã rời khỏi Khuy Tâm Trường, thì sẽ không có nhiều nguy hiểm quỷ dị do tưởng tượng ra nữa?
Đợi khoảng một tiếng, mưa không có dấu hiệu nhỏ lại.
Trương Vân Khê cũng không có dấu hiệu tỉnh lại, trông vẫn còn đang bất tỉnh.
Nhưng thực tế, Trương Vân Khê... Đã tỉnh lại rồi...
Chỉ là trong giác quan của Trương Vân Khê, hai tay hai chân ông bị trói chặt, hai mắt bị bịt bằng một lớp vải đen, luôn cảm nhận có thứ gì đó đang xé rách cơ thể, thậm chí miệng cũng bị bịt lại.
Vì vậy, Trương Vân Khê không thể phát ra tiếng, không có động tĩnh, trong lòng luôn ở trong sự dằn vặt và dày vò...
Cảm giác này tuy cũng khó chịu nhưng so với vừa nãy thì tốt hơn nhiều.
Ít nhất, ông vẫn còn sống.
Trương Vân Khê cứ thế chìm đắm trong dày vò.
Còn La Bân thì kiên nhẫn chờ đợi.
Thời gian trên đồng hồ chỉ tám giờ, trời đã tối.
Cơn mưa bên ngoài cuối cùng cũng nhỏ lại, không còn như trút nước từ trên trời xuống nữa.
Sao Trương Vân Khê vẫn chưa tỉnh?
Cú chém tay của cậu không nặng đến mức đó mà?
Chắc sẽ không đánh Trương Vân Khê ra nông nỗi nào chứ?
La Bân hơi do dự, định bấm bóp nhân trung của Trương Vân Khê.
Kết quả khi chạm vào mặt Trương Vân Khê, cậu phát hiện da mặt ông căng cứng, thậm chí da cổ cũng căng cứng.
Điều này không đúng!
"Tiên sinh Vân Khê, ông tỉnh rồi?" La Bân lay lay cơ thể của Trương Vân Khê.
Vẻ mặt này rõ ràng là đã tỉnh lại, nhưng vì quá căng thẳng nên không dám nhúc nhích!
"Ông đừng vội! Ông cũng đừng hoảng sợ! Giả, đều là giả thôi, ông phải bình tĩnh, bên cạnh chúng ta không có bất cứ nguy hiểm nào cả!" La Bân nói.
Nhưng Trương Vân Khê vẫn không có phản ứng.
Lúc này, Trương Vân Khê cảm thấy tay chân mình gần như bị cắn đứt, miếng vải trên mặt bị lật ra, một tên lùn có hai mắt cách xa nhau gần như giống hệt tượng đất đang cười gian với ông, miệng lẩm bẩm gì đó.
Tất nhiên, tất cả những điều này La Bân không cảm nhận được.
La Bân chỉ biết Trương Vân Khê như thế này rất không đúng, phải nhanh chóng đánh thức ông dậy!
Ngón tay cái dùng sức bóp nhân trung của Trương Vân Khê, La Bân gọi: "Tiên sinh Vân Khê, tỉnh lại!"
Trương Vân Khê kêu lên thảm thiết.
Mắt của Trương Vân Khê từ hơi nheo lại, rồi đột nhiên mở to!
Điều Trương Vân Khê nhìn thấy chính là tên lùn đó đang cầm một cái đinh sắt vào nhân trung của mình.
Tiếng kêu thảm thiết của ông quá lớn, mắt đỏ ngầu.
La Bân cuối cùng cũng sực tỉnh.
Trương Vân Khê nhất định đã coi mình thành thứ gì đó khác!
Tốc độ phản ứng của cậu rất nhanh, cậu lần nữa đánh Trương Vân Khê bất tỉnh.
Cơ thể căng cứng của Trương Vân Khê lúc này mới thả lỏng...
Một tiếng "cọt kẹt" khẽ vang lên, cửa đại điện vậy mà lại mở ra.
Có một người đi vào.
Một người rất lùn, ướt sũng, khuôn mặt dị dạng, khoảng cách giữa hai mắt rất lớn, sống mũi thấp tẹt, môi dày, nở một nụ cười rợn người, đi thẳng về phía La Bân.
Mí mắt La Bân giật giật, miệng lẩm bẩm: "Giả, đều là giả... Đừng hòng lừa được tôi nữa."