Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 434

Chương 434: Nhân quả báo ứng

Trong tiếng cười khúc khích vang vọng khắp đại điện, La Bân nổi hết da gà.

Tên lùn đó dừng lại, giữ một khoảng cách với La Bân, không tiếp tục tiến lên.

Hai người nhìn thẳng vào nhau.

Sau đó, tên lùn từ từ lùi lại, cứ thế lùi ra khỏi cửa điện, lùi xuống bậc thang, rồi biến mất trong đêm mưa.

Nhất thời, cả đại điện trở nên trống rỗng.

Tên lùn đó không tiến lại gần.

Có phải vì bản thân cậu đã nhận thức được sự tồn tại của nó, đối diện trực tiếp với nỗi sợ của mình không?

Biết nó là giả, nên cậu sẽ không tưởng tượng tượng việc xảy ra tiếp theo, thế nên không có gì xảy ra sau đó?

La Bân bớt căng thẳng một chút.

Có điều nhìn Trương Vân Khê vẫn còn bất tỉnh, La Bân không khỏi lo lắng. Cậu thì không thành vấn đề gì, nhưng "phiền phức" của Trương Vân Khê lại rất lớn, ông đã hoàn toàn đắm chìm vào suy nghĩ và nỗi sợ của chính mình, không thể được đánh thức.

Bản thân Trương Vân Khê đã lớn tuổi, trước đó luôn ở trên bờ vực dầu hết đèn tắt.

Ông ấy không thể chịu đựng quá lâu, nếu không nội tâm sẽ hoàn toàn suy sụp, cho dù cuối cùng không đột tử, thì cũng sẽ trở nên ngây dại, sau đó từ từ chết đi.

Tiếng mưa nhỏ hơn, mưa không còn lớn nữa, lúc này chỉ thoáng lất phất, La Bân đỡ Trương Vân Khê đứng dậy, cõng ông trên lưng, rồi rời khỏi đại điện.

Trước ngực là ba lô, sau lưng là Trương Vân Khê, trông La Bân vô cùng "cồng kềnh".

Cậu đi vòng qua đại điện, men theo một con đường đi về phía trước.

Ở đây có một chi tiết, đường trong Khuy Tâm Trường không nhiều, từ lúc đi vào, vào đại điện, rồi đi ra, bên trái có đường rất rõ, bên phải thì không có đường.

Vì vậy dù ở bất kỳ vị trí nào, La Bân và Trương Vân Khê cũng đều có thể đối chiếu với trên bản đồ.

Thế nên, chỉ cần cẩn thận thì chắc chắn sẽ không đi sai đường.

Rất nhanh, họ đã rời xa đại điện, chắn giữa đường là một đại điện khác.

Cửa điện này đang mở, mưa đã tạnh, mây mù đã tan từ lâu, dù vẫn còn mưa phùn lất phất nhưng ánh trăng đã sáng hơn nhiều so với lúc mưa to trước đó.

Trong điện cũng có tượng đất, chính giữa nóc có viên ngói lấy sáng.

Tượng đất này không giống cái trước, mắt lệch miệng méo, trán quá phẳng, thậm chí ở sống mũi có chỗ lõm vào trong.

Bức tượng đầu tiên đã không bình thường.

Bức tượng này lại càng không bình thường, càng quái dị.

La Bân nhắm mắt, thở nhẹ một hơi, đi ngang qua bức tượng này, tiếp tục đi men theo con đường hiện tại.

Tượng đất ở đại điện thứ ba trong bình thường hơn nhiều, đường nét thanh tú, hoàn chỉnh hơn so với trước đó, nhìn từ lớp sơn, nước da có lẽ có màu trắng.

Sau đó, họ lại đi qua khu vực điện thấp và nhà ở.

Không biết từ lúc nào, mưa đã tạnh hoàn toàn.

Trăng sáng sao thưa.

Lúc này La Bân mới sực tỉnh. Trước đó vì quá sợ hãi, cậu quá tập trung, bản năng của tà ma không hề chi phối cậu.

Cho đến bây giờ nhớ lại, cậu mới cảm thấy hơi khó chịu, vì thế liền lấy cái bầu đựng dầu đèn ra, uống một ngụm.

Dầu đèn vào cổ họng, đầu óc lại thông suốt và minh mẫn hơn.

La Bân đi tiếp, cố hết sức để hoàn toàn rời khỏi phạm vi của Khuy Tâm Trường.

Chỉ cần ra khỏi đây, chắc Trương Vân Khê sẽ tốt hơn.

Ma xui quỷ khiến, La Bân lại cảm nhận được một, không, là nhiều ánh mắt từ phía sau nhìn tới.

La Bân không còn kiên trì không quay đầu lại nữa.

Làm vậy chỉ có thể lừa dối chính mình.

Nội tâm, cũng như nỗi sợ, đều cần phải đối mặt.

Vì vậy, La Bân quay đầu.

Trên đường không xa phía sau có vài người đang đứng.

Đúng lúc ánh trăng chiếu lên người họ.

Trong đó có một người chính là tên lùn với hai mắt cách xa nhau, sống mũi tẹt, môi dày lúc nãy. Một người khác mặt lõm, mắt lệch miệng méo, đầu vuông vức. Người cuối cùng gầy cao, da rất trắng, trông như bị bạch tạng.

Thái độ của La Bân rất dửng dưng.

Cậu chỉ nhìn qua một cái rồi tiếp tục đi về phía trước.

Một lát sau, quay đầu lại, cậu đã không còn thấy bất kỳ kiến trúc nào nữa.

Đến giờ La Bân mới thật sự thở phào.

Nhưng bất thình lình, cậu rùng mình.

Cậu thấy bên đường có một vết cắt bằng dao rất sâu.

Sở dĩ La Bân khẳng định đây là vết cắt bởi vì cành khô lá rụng bị cắt đứt gọn gàng, ngoài việc bị dao chém ra thì sẽ không có dấu vết nào như vậy.

Mí mắt La Bân lại giật giật, tâm trạng bị đè nén.

Sao nơi này trông khá quen?

Một cảm giác bất an dâng lên.

La Bân bắt đầu hồi tưởng.

Cậu hồi tưởng lại cảnh chém rắn lúc này.

Hình ảnh không ngừng lướt qua trước mắt, trên thực tế, nhát dao đó của cậu không chém trúng con rắn nào cả, chỉ có cành khô.

Vết cắt không khớp lắm, dù gì trời cũng vừa mưa, đã cuốn trôi cành lá đi nhiều.

Nhưng những chi tiết còn lại đều khớp cả, bao gồm cả cách sắp xếp những viên đá trên đường, vị trí của thân cây bên cạnh và tán cây khi ngẩng đầu lên.

Cảm giác đè nén trong lòng tăng lên gấp bội.

Quay lại rồi sao?

Thế mà... Quay lại rồi?

Điều này tương tự với việc đi đường vòng ở núi Quỹ.

Không, bản thân đường vòng thực chất là một cục phong thủy, là một trận pháp, đây không phải thứ chỉ xuất hiện ở núi Quỹ.

Học phong thủy sâu hơn, La Bân hiểu đây là cách vận dụng phong thủy.

Giống như cái gọi là đường vòng hoàn toàn không thể giam giữ Tần Cửu Ma.

Thế nên, đạo trường Thiên Cơ có bố cục như vậy không có gì lạ.

Ngược lại, Khuy Tâm Trường và cục phong thủy không thể đi qua này mới chứng minh con đường họ đang đi là đúng.

Có điều, đúng thì đúng, nhưng phiền phức lại càng lớn hơn.

Phải phá giải phong thủy, mới có thể ra ngoài.

Bên tai chợt có tiếng rít, suy nghĩ của La Bân bị cắt ngang, cậu quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Trong những lớp lá xếp chồng lên nhau ẩn hiện một bóng rắn.

Nó lao ra, há lớn miệng, răng nanh sắc nhọn cắn vào mông và đùi của Trương Vân Khê.

La Bân kêu lên một tiếng, nhưng không động đậy.

Ít nhiều gì cậu vẫn khó có thể khống chế cảm xúc trước cục diện thế này.

Cậu lập tức hồi tưởng lại hai giây trước đó, trong tầm nhìn căn bản không có con rắn nào.

Lúc này, La Bân mới bình tĩnh lại.

Không khí ẩm ướt, đường núi yên tĩnh lạ thường, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không nghe thấy.

Do dự thêm hai giây, La Bân lùi lại hơn mười bước, đi xa khỏi vị trí "chém rắn".

Cậu quay đầu nhìn lại, nhưng không quay về lối ra của Khuy Tâm Trường.

Đây là đường lên núi, vị trí đầu tiên đi vào phạm vi "trái tim" của Khuy Tâm Trường.

Thế này cũng tính là ra rồi đúng không?

La Bân đặt Trương Vân Khê xuống đất, đưa tay vỗ má ông, khẽ gọi: "Tiên sinh Vân Khê?"

Trương Vân Khê vẫn chưa tỉnh, trông rất yếu ớt.

La Bân chần chừ vài giây, rồi ấn mạnh vào nhân trung của Trương Vân Khê.

Trương Vân Khê rên lên một tiếng, hai mắt lập tức mở to, hít sâu một hơi.

Ông ngơ ngác.

Rõ ràng đã rơi vào đường cùng, bị đạm đài g*m c*n tay chân, tên lùn như tượng đất nhìn chằm chằm bằng ánh mắt đe dọa, nhưng bây giờ bản thân lại ở trên đường lên núi?

Bên cạnh lại là La Bân!

La Bân đã cứu ông sao?

Phải rồi, La Bân có thể khống chế đạm đài, dù đạo trường Thiên Cơ có đạm đài, điều này cũng không làm khó được La Bân.

Tên lùn kia dù có đáng sợ thì có đáng sợ bằng La Bân khi dùng hết khả năng của mình không?

La Bân vui mừng, vội đỡ Trương Vân Khê ngồi dậy.

"Ông ổn không, tiên sinh Vân Khê?"

Trương Vân Khê vốn muốn nói không ổn, tay chân đều suýt bị cắn đứt rồi, ông làm sao ổn được?

Nhưng bỗng dưng ông cảm thấy rất lạ.

Trên người mình sao lại không hề có cảm giác đau đớn nào vậy?

Trương Vân Khê quay đầu nhìn cánh tay, cúi đầu nhìn chân, hoàn toàn sững sờ.

Ông đáng lẽ phải bị thương khắp người chứ?

Thế mà... Không sao cả?

Vết thương đâu?

Từ hành động của Trương Vân Khê, La Bân đã nhìn ra vấn đề.

Những thứ mà Trương Vân Khê gặp phải nhất định đã làm tổn thương đến cơ thể ông, giống như trước đó cậu cảm thấy cổ mình bị cắt đứt vậy.

"Ông bình tĩnh đi tiên sinh Vân Khê, Khuy Tâm Trường có vấn đề."

La Bân mở lời, giải thích về sự đáng sợ của Khuy Tâm Trường một cách rành mạch cho Trương Vân Khê.

"Nỗi sợ bắt nguồn từ nội tâm? Hóa ra... Đều là giả sao?"

Trương Vân Khê sững sờ.

Một lúc lâu sau, Trương Vân Khê mới bình tĩnh lại: "Vấn đề còn lại là chỉ cần kìm nén được nỗi sợ, thì mọi thứ sẽ qua thôi, nhưng việc này cần hiểu về phong thủy và trận cước (*)."

(*) Trận cước (阵脚) là một thuật ngữ chuyên môn trong phong thủy và chiến lược quân sự, chỉ vị trí then chốt, nền tảng cấu trúc của một trận đồ hoặc bố cục phong thủy.

La Bân gật đầu: "Đúng vậy.

Im lặng hai giây, Trương Vân Khê nói tiếp: "Núi Phù Quy cho tôi nỗi sợ, tôi có ký ức về tiếng động của hoa đạm đài, sự kỳ lạ của bức tượng đất khiến tôi tưởng tượng ra một người có vẻ ngoài gần giống với nó. Ở trên đường chúng ta đã ăn thịt rắn nên cậu cảm thấy ở đây có nhiều rắn rết, tôi vì sự dẫn dắt của cậu mà cũng nhìn thấy rắn. Mỗi người chúng ta nhìn thấy những thứ khác nhau, nhưng nỗi sợ có thể lây lan."

Nghe Trương Vân Khê phân tích, La Bân giật mình.

Cậu kể cho Trương Vân Khê những thứ mình đã thấy.

Cậu cũng thấy tên lùn mặt dị dàng như vậy, hơn nữa còn không chỉ có một.

La Bân cười khổ: "Điều đó có nghĩa cậu không sợ những thứ đã trải qua, thế nên mới tưởng tượng ra sự đáng sợ của chính nơi này. Xem ra bồ xương già của tôi vẫn không bằng người trẻ như cậu."

Lần này, người im lặng ngược lại là La Bân.

Trương Vân Khê không tự tin.

Nhưng muốn bình an vô sự trong Khuy Tâm Trường, trước hết phải có sự tự tin tuyệt đối.

Sự tự tin của tiên sinh đến từ sự khống chế tư duy của bản thân.

La Bân lấy một chiếc túi vải, đổ ra một quả màu đỏ rực.

Hơi do dự, cậu lại đổ ra tiếp hai quả, tổng cộng có ba quả.

Sau đó cậu cất túi vải đi, đưa quả cho Trương Vân Khê.

Mí mắt Trương Vân Khê giật giật.

"Đây là thứ lấy từ chỗ Thượng Quan Tinh Nguyệt, gọi là quả tình hoa, ăn vào dưỡng hồn." La Bân nói thật.

Thật ra cậu đã kể chuyện ở núi Quỹ với Trương Vân Khê, Trương Vân Khê biết quả tình hoa.

Ít nhất về mô tả, La Bân đã nói rất chi tiết.

"Đây là ăn thịt người, tôi không ăn." Trương Vân Khê lắc đầu từ chối.

"Tôi thì nghĩ thế này, đúng vậy, kẻ trồng hoa nuôi quả để ăn quả tình hoa, đây là hành động ăn thịt người, nhưng chúng ta chỉ là người hái quả, chưa từng làm những chuyện tương tự, ăn quả này chỉ là để giải quyết vấn đề. Nếu như chúng ta không có bản lĩnh, thì những người bị giam cầm sẽ không được cứu. Tiên sinh Vân Khê cứ coi đây là thù lao mà những người bị giam cầm trả cho ông, ông đã nhận thù lao thì đây chính là nhân quả, ông phải cứu họ. Không phải tất cả mọi người đều đã chết, bản thân núi Quỹ không giết người, núi Quỹ chỉ cần cảm xúc." La Bân cố gắng giải thích.

Trương Vân Khê do dự.

Khoảng bốn năm phút sau, ông mới nhận lấy quả tình hoa, ăn một nửa.

Ngay sau đó, hai mắt Trương Vân Khê sáng bừng, ông hít sâu một hơi, toàn thân trong khoảnh khắc ấy tràn ngập năng lượng.

Rồi Trương Vân Khê bước về phía trước, đến vị trí La Bân chém rắn.

Ông nhìn chằm chằm xung quanh, ánh mắt như đuốc.

Ngay lúc này, sắc mặt Trương Vân Khê thay đổi.

Đồng thời, La Bân nghe thấy một tiếng hét thảm thiết trong đau đớn, giống như phải chịu sự tra tấn vô cùng tàn khốc!

truyenfull,truyenfull vn