Chương 432: Tâm sợ hãi sinh ra khiếp đảm
Trương Vân Khê bước nhanh đến cửa điện, đóng cửa lại, đồng thời khẽ nói: "Thắp đèn."
La Bân lập tức đến bên cạnh giá nến, thắp nến lên, ánh sáng lần nữa chiếu sáng khắp cả điện.
Tượng đất vẫn như cũ, trong điện trống rỗng.
Nhìn xung quanh, thậm chí không có bất cứ thứ gì có thể che khuất tầm mắt.
La Bân ngẩng đầu nhìn xà nhà, trên đó cũng không có gì.
Cậu đặt tay vào chuôi dao đeo ở thắt lưng, vòng ra sau bức tượng, cũng không có ai.
La Bân đứng tại bất động tại chỗ, bắt đầu hồi tưởng lại.
Khoảnh khắc vừa nãy quá tối, ngay cả khi hồi tưởng, cậucũng không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
La Bân dồn hết sự tập trung vào đôi tai của mình.
Quả nhiên, cậu nghe thấy tiếng thở rất gần tai...
"Vừa nãy quả thật có người, còn đến gần chúng ta nữa." La Bân nhìn Trương Vân Khê, trầm giọng nói: "Ngoại vi đạo trường Thiên Cơ có thể có một Tần Cự, nơi này chưa chắc không có ai khác. Tóm lại, cẩn thận vẫn hơn."
"Trong điện không có, vậy là vừa nãy nhân lúc không có ánh sáng, họ đã đi ra ngoài sao? Ban đầu chúng ta không kiểm tra phía sau bức tượng đất." Trương Vân Khê vẫn đứng ở cửa điện, sắc mặt trầm xuống.
"Nơi này không nên ở lâu, mưa tạnh chúng ta phải đi ngay." La Bân nói.
Nói là vậy, nhưng rất lâu sau, mưa vẫn chưa có dấu hiệu tạnh.
La Bân lại kiểm tra xà nhà, chắc chắn mình không bỏ sót chỗ nào.
Trương Vân Khê cài chốt cửa, tránh cho cửa bị gió thổi mở ra lần nữa.
Ông không đến gần giá nến nữa, vẫn đứng trước cửa, cẩn thận nhìn ra bên ngoài qua khe cửa.
La Bân đi đến bên cạnh.
Không khí trong điện vẫn vô cùng ngột ngạt.
Lòng bàn tay Trương Vân Khê đổ đầy mồ hôi lạnh.
Bởi vì trong đêm mưa, hình như thật sự có vài bóng người đang lén lút nhìn về phía họ từ xa.
Những bóng người đó còn đang thì thầm với nhau.
Nét mặt nghiêm trọng của Trương Vân Khê khiến La Bân cảnh giác, cậu cũng nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Nhưng La Bân không nhìn thấy gì cả.
Trực giác của La Bân là luôn cảm thấy có thứ gì đó ở phía sau...
Cậu quay nhìn phía sau lần nữa, chỉ có bức tượng đất bất động.
Nhưng giác quan thứ sáu mang lại đến một cảm giác ngột ngạt không thể tả.
La Bân chợt nhớ ra một chuyện, chính là miếu sơn thần ở núi Quỹ.
Bên dưới tượng thần núi có một không gian kín, thậm chí còn có một cái lỗ, có thể nhìn thấy mọi thứ trong miếu!
Nghĩ đến đây, La Bân quay người, đi về phía sau bức tượng đất.
Trương Vân Khê không động đậy, vẫn nhìn chằm chằm bóng người bên ngoài khe cửa.
Lúc này, La Bân đã đến phía sau bức tượng đất.
Cậu ngồi xổm xuống, tay đặt lên bệ tượng, vừa s* s**ng vừa gõ hai cái.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, âm thanh rỗng!
Trong này có ẩn giấu bí mật!
La Bân càng cẩn thận, cậu cố tìm cách mở cánh cửa ẩn giấu này.
Mấy người đó chắc chắn đang ẩn nấp ở đây!
Trương Vân Khê nhìn ra sau một cái, bức tượng đất đã che khuất phần lớn thân hình của La Bân, chỉ có thể nhìn thấy một chút.
Ban đầu, Trương Vân Khê muốn hỏi La Bân đi đâu, phải nhanh chóng quay lại quan sát bên ngoài mới đúng.
Nhưng nghĩ lại, phải chăng La Bân đã phát hiện ra điều gì? Nếu không cậu sẽ không hành động tùy tiện.
Hơn nữa, La Bân cũng đã nhìn ra bên ngoài, nhưng cậu vẫn đến chỗ bức tượng đất, vậy thì cậu nhất định có phát hiện quan trọng hơn!
Vừa nghĩ đến đây, Trương Vân Khê bỗng thấy vài bóng người trong đêm mưa chậm rãi đi về phía đại điện.
Ông rùng mình.
Mấy người đó không phải vừa mới trốn, chạy đi rồi sao?
Họ quay lại làm gì?
Là vì đánh giá ông và La Bân dễ đối phó?
Trương Vân Khê không hành động hấp tấp.
Bóng người càng ngày càng gần, tổng cộng là ba người.
Có điều khuôn mặt của ba người này rất mờ, có lẽ vì mưa quá lớn, Trương Vân Khê không thể nhìn rõ được họ.
...
Ngón tay La Bân sờ được một khe hở rất nhỏ.
Cậu lấy con dao chặt xương ra, mũi dao c*m v** khe hở, dùng sức cạy.
Một cánh cửa hẹp ngay lập tức xuất hiện ở bệ tượng!
"Vụt", một sợi dây nhỏ từ trong đó b*n r* ngoài La Bân tránh không kịp, cứ thế bị siết vào cổ.
La Bân rùng mình, lập tức rút tay về, con dao chuẩn bị chém vào sợi dây đang siết cổ.
Kết quả, từ trong cánh cửa hẹp đó nhanh chóng có mấy bàn tay thò ra, tóm lấy cổ tay cậu!
Lực kéo của sợi dây rất mạnh, trực tiếp khiến cậu lảo đảo, suýt bị kéo vào trong!
La Bân tự cho rằng sức của mình đã đủ lớn.
Vậy mà cậu không những không đứng vững, mà ngay cả tay cũng bị khống chế, con dao không thể chém đứt sợi dây!
"Tiên sinh Vân Khê!" La Bân căng cứng người, chống lại lực kéo này, khẽ kêu Trương Vân Khê.
Trương Vân Khê nghe thấy tiếng gọi, nhưng ông không động đậy.
Bởi vì ba bóng người ngoài cửa điện đã đi đến rất gần.
Mưa rất lớn khiến khuôn mặt của họ luôn mờ ảo.
Cho đến khi họ bước vào dưới mái hiên ngoài cửa điện, nước mưa không thể làm mờ tầm mắt, cả người Trương Vân Khê tê dại!
Khuôn mặt của ba người này trông rất bình thường, chỉ là trông họ có vẻ âm u, da dẻ rất khô héo, ngay cả khi bị mưa xối lâu như vậy cũng không ướt.
Nhìn kỹ, má của họ bị nứt ra.
Giây sau, đầu của ba người này đột nhiên nở bung!
Đây không phải người!
Là ba đạm đài!
Mặc dù Trương Vân Khê đã ra khỏi núi Phù Quy, nhưng đạm đài của núi Phù Quy chính là cơn ác mộng không thể xóa nhòa của ông.
Những thứ này quá khó đối phó, quá đáng sợ.
Những thứ này... Tại sao lại xuất hiện ở đạo trường Thiên Cơ?
Trương Vân Khê lùi lại, kết quả trực tiếp đụng vào một cái lồng ngực lạnh lẽo và cứng rắn.
Ông quay đầu, đối diện với một khuôn mặt chết chóc.
Khuôn mặt này đột nhiên nở bung, cái đầu giống như cánh hoa, hàm răng sắc nhọn, cắn mạnh vào vai Trương Vân Khê!
"Ầm", cửa bị tông mở!
Ba đạm đài bên ngoài xông lên, cắn vào vai, tay chân của Trương Vân Khê!
Tiếng kêu thảm thiết ngay lập tức vang vọng cả điện!
La Bân kinh hãi.
Nhưng lúc này cậu cũng không thể tự bảo vệ mình.
Tay đang bị kéo vào trong.
Cổ đau nhói từng cơn.
Giây phút này La Bân mới nhận ra thứ đang siết chặt mình không phải là sợi dây đơn giản, mà là những sợi dây thép mảnh, được xoắn thành sợi dây nhỏ...
Đau như vậy, da thịt tà ma của mình có chịu nổi không?
Không nghĩ thì không sao, vừa nghĩ, cảm giác đau tăng lên gấp mấy lần, thậm chí cậu có thể cảm nhận rõ máu đang chảy, thậm chí có thể nhìn thấy những giọt máu chảy xuống theo sợi dây thép.
Bên ngoài có thứ gì đó đã chế ngự được Trương Vân Khê.
Người ở trong này vậy mà lại khiến cậu bó tay...
La Bân dồn hết sức lực chống cự, cảm giác đau đớn thay đổi, không phải là đau của da thịt, sợi dây thép đó như đã cắt vào trong người, nếu tiếp tục chống cự, cổ sẽ đứt, đầu sẽ rơi ra.
Nhưng nếu không phản kháng, cơ thể sẽ bị kéo vào trong!
Cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ chết ở đây sao?
Con đường đi vào đạo trường Thiên Cơ lại có nguy hiểm ẩn giấu như thế?
Vậy tại sao Tần Cửu Ma không đưa ra một chút gợi ý nào?
Phải là người vượt qua được tất cả những nguy hiểm này mới có thể giúp đạo trường Thiên Cơ thoát hiểm ư?
Thế thì sẽ có bao nhiêu người phải chết đây?
La Bân muốn gào thét, cậu thật sự không cam tâm!
Ngay lúc này, cậu chợt cảm thấy có điều kỳ lạ.
La Bân cố gắng ngẩng cổ nhìn lên.
Bức tượng đất đó vậy mà nghiêng đầu, với khuôn mặt có hai mắt xa nhau, sống mũi thấp tẹt, môi dày, đang mỉm cười với cậu.
Nói thật, La Bân đã có thể chịu đựng được cái gọi là sợ hãi rất nhiều.
Nụ cười này vẫn khiến phòng tuyến trong lòng cậu đột ngột sụp đổ.
Một cách lặng lẽ, trong cái cửa nhỏ hẹp đó xuất hiện mấy khuôn mặt, tất cả đều chen chúc ở chung một chỗ.
Không có ngoại lệ, những khuôn mặt này đều có hai mắt cách xa nhau, mũi thấp, môi dày, hơn nữa khóe miệng của họ hơi nhếch lên, nụ cười đó giống như tà ma của núi Quỹ, vô cùng quỷ dị.
Máu chảy ra nhiều hơn.
La Bân cảm thấy nửa cái cổ của mình đã sắp bị cắt đứt.
Tiếng kêu thảm thiết của Trương Vân Khê vẫn đang tiếp tục, trong đó còn xen lẫn tiếng kêu của La Bân, là đang cầu cứu.
"Chết tiệt!"
La Bân mắng một tiếng, hai tay càng dùng sức kéo ra ngoài.
Cơ thể cậu từ từ nghiêng về phía sau, hai chân đạp lên bệ tượng, sức lực đã đạt đến giới hạn!
Điều này khiến động tác của cậu thay đổi, cơ thể gần như lơ lửng, hoàn toàn là dùng sức của hai chân đạp lên bệ tượng.
La Bân có thể hơi nghiêng người, nhìn thấy cảnh tượng trước cửa.
Cái nhìn này càng khiến La Bân ngơ ngác.
Trương Vân Khê làm sao vậy?
Cửa đang đóng rất cẩn thận.
Trương Vân Khê nằm ngửa dưới đất, không ngừng kêu thảm thiết, không ngừng co giật, đầu ngửa ra sau, mắt nhìn ra sau, rõ ràng là đang nhìn về vị trí của bức tượng
Là đang nhìn cậu!
Cái nhìn đối diện này, Trương Vân Khê run rẩy, khó khăn kêu lên: "Nhanh lên... La Bân! Cứu tôi!"
Có thứ gì đó không rõ tên đang đối phó với Trương Vân Khê, khiến Trương Vân Khê thảm hại như vậy?
Nhưng Trương Vân Khê không nhìn thấy sao? Không thấy cậu lúc này cũng không thể tự bảo vệ mình, cổ sắp bị cắt đứt rồi!
"Tôi... Sẽ cố gắng..."
La Bân nói cũng rất khó khăn, sau khi cậu đổi động tác này, sợi dây thép đó đã không còn hoàn toàn cắt cổ nữa, mà là dùng sức theo hướng chéo xuống, một phần lực dồn vào lưng.
Trương Vân Khê cảm thấy mình sắp bị cắn nát rồi.
Ông không hiểu!
Ông tưởng La Bân cũng gặp phải chuyện gì, bị thứ gì đó vây khốn.
Nhưng vừa nãy khi La Bân quay người lại, rõ ràng vẫn bình thường, chỉ là tư thế rất kỳ lạ, giống như đứng nghiêng trên bệ tượng đất, sắc mặt cậu ấy cũng rất không đúng...
Quả thật có một sự tồn tại vô hình đang đối phó với La Bân sao?
Đạm đài đang dùng sức g*m c*n tay chân của ông.
Máu, chảy lênh láng.
Trương Vân Khê có thể nhìn thấy xương của mình rồi.
Da thịt tách rời, xương thậm chí còn bị cắn đứt.
Ông dần dần cảm thấy nghẹt thở, cơ thể sắp đạt đến giới hạn.
La Bân sốt ruột.
Cậu vẫn còn chống đỡ được, nhưng lại thấy Trương Vân Khê sắp gục ngã.
Tiếng kêu thảm thiết thậm chí cũng không còn, tiếng cầu cứu đã biến mất.
Trương Vân Khê sắp chết rồi!
"Ra đây! Ra đây mau!" La Bân gầm lên.
Không phải cậu đang bảo người trong cái cửa nhỏ hẹp đó ra ngoài.
Cậu đang gọi thứ trên người cậu ra!
Cơ thể tà ma là một trong những lá bài tẩy của cậu, nhưng lá bài tẩy lớn nhất của cậu lúc này không phải là cơ thể tà ma này, mà là ô huyết đằng đang tiềm ẩn trong cơ thể!
Đạo trường Ngọc Đường truy sát, cuối cùng bị thương vong nặng, thất bại trở về chính là vì hoa đạm đài.
Nhưng tại sao bây giờ đã nguy hiểm như vậy rồi, đạm đài vẫn chưa xuất hiện, cơ thể cậu không có thêm phản ứng gì?
Giằng co vẫn đang tiếp diễn, La Bân có thể cảm nhận được vết thương của mình ngày càng nặng, thịt trên lưng cũng như sắp bị sợi dây thép cắt đứt.
Trương Vân Khê chậm rãi nhắm mắt lại như sắp tắt thở.
Điều khiến La Bân sụp đổ không chỉ là phòng tuyến về nỗi sợ hãi, mà còn là cả tâm lý.
Cậu thật sự không cam tâm!
Không cam tâm khi phải trơ mắt nhìn Trương Vân Khê chết.
Không cam tâm khi mình chết!
La Bân lại bắt đầu hồi tưởng, hồi tưởng lại cảnh mình bị khống chế, muốn tìm ra những sơ hở trong chiêu thức của những người này khi chế ngự cậu.
Đây là cơ hội cuối cùng rồi.
Nhưng La Bân ngơ ngác.
Cậu đã hồi tưởng rất nhiều lần, không hề có phán đoán sai lầm, về cơ bản muốn hồi tưởng lại đoạn nào, thứ xuất hiện trước mắt nhất định là một đoạn nội dung nào đó.
Nhưng lúc này, thứ cậu nhìn thấy trước mắt chỉ có cái bệ tượng trống rỗng.
Rõ ràng đáng lẽ ra là khoảnh khắc mình mở cửa, bị siết cổ, bị tóm tay.
Tại sao trong ký ức lại không tồn tại?
Hồi tưởng lại quá lâu sao?
La Bân lại suy nghĩ, mọi thứ trước mắt nhanh chóng lướt qua, vẫn chỉ có bệ tượng trống rỗng, không có gì xảy ra.
Lần thứ ba suy nghĩ, La Bân nhìn thấy mình dùng tay chạm nhẹ vào bệ tượng và gõ.
Tiếp đó, cậu dùng một con dao c*m v** bệ tượng.
Trong tầm nhìn, con dao c*m v** bên trong, không hề cạy được một cánh cửa nào!
Hồi tưởng luôn tốn một khoảng thời gian nhất định.
Cảm giác đau đớn trên cơ thể mình hình như đã biến mất?
Rõ ràng đáng lẽ cậu phải dùng hết sức chống cự chứ.
Rõ ràng mình đã thả lỏng một giây, nhưng lại không bị kéo vào trong cửa nhỏ?
Không đúng...
Đầu óc của La Bân có hơi rối bời, cậu vẫn tập trung cao độ để căng cứng cơ thể, toàn bộ sức lực còn lại đều dồn vào việc hồi tưởng ký ức.
Con dao cứ thế cắm ở bệ tượng đất, tay của cậu cứ thế nắm lấy chuôi dao.
Tầm nhìn vẫn cứ chằm chằm vào bệ tượng đất.
Đột nhiên, động tác của cậu thay đổi, hai chân đạp lên trên, giữ một động tác căng cứng.
Thứ cậu nhìn thấy trong mắt lại không hề thay đổi.
Không có cánh cửa nào được mở ra, không có bàn tay nào tóm lấy, không có dây thép, không có những khuôn mặt kỳ lạ giống như bức tượng.
Thậm chí, trong khoảng thời gian này tầm mắt đã di chuyển là để nhìn bức tượng thần núi trên đỉnh đầu.
Tượng thần núi cũng không quay đầu lại nhìn cậu...
Hồi tưởng kết thúc, mọi thứ trước mắt trở lại bình thường.
Động tác, góc nhìn của cậu khớp với ký ức hồi tưởng cuối cùng.
Hoàn toàn không có sợi dây thép nào siết cổ, tay không bị tóm, trên bệ tượng không có cửa, không có người nào chen ra.
Cậu cứ đứng đó trong một cách kỳ lạ, thậm chí không có một điểm tựa nào.
Cái quái gì thế này?
La Bân vừa nghĩ đến đây, cơ thể đột nhiên mất thăng bằng, cậu ngã ngồi trên mặt đất.
Dao được rút ra, tay kia sờ vào cổ, không có bất cứ vết thương nào.
La Bân cảm thấy ở đây quá quỷ dị, những thứ kỳ lạ đã biến mất, hoặc là chính đầu óc và mắt của mình có vấn đề.
Căn bản không có bất cứ thứ gì, là ảo giác thôi sao?
Nhưng ảo giác này chẳng phải quá chân thật, quá khủng khiếp sao?
Vừa nghĩ đến đây, La Bân giật mình, cậu nhanh chóng đứng dậy, bước nhanh về phía Trương Vân Khê!
Trương Vân Khê vẫn đang nằm trên đất, hơi thở càng ngày càng yếu, mí mắt đã nhắm chặt.
Trương Vân Khê đã hoàn toàn sụp đổ.
Thứ ông nhìn thấy trong tầm mắt không phải là La Bân từ phía sau tượng thần núi đi ra.
Cái ông nhìn thấy là đầu của La Bân đã đứt.
Sau đó, một quái thai có khuôn mặt giống hệt bức tượng, tay chân ngắn ngủn, đi về phía ông, hai tay cầm một con dao, chém mạnh vào đầu ông!
La Bân quả thật có động tác chém.
Nhưng cậu không dùng dao, cậu chỉ dùng tay chém chéo vào sau gáy Trương Vân Khê.
Trương Vân Khê không có khả năng hồi tưởng, không có cách nào chủ động tỉnh lại từ ảo giác.
Nếu như một người chết trong ảo giác thì có phải là đột tử không?
Chính vì vậy, La Bân mới phải đánh ngất Trương Vân Khê!