Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 431

 Chương 431: Khuy Tâm Trường, trái tim trên núi

Thượng Quan Tinh Nguyệt vốn đã quen với việc không sợ bất cứ thứ gì.

Cô còn trẻ nhưng đã nắm giữ tinh hoa của truyền thừa của núi Quỹ.

Từ vị trí trên vạn người ở núi Quỹ, coi tất cả mọi người đều là cỏ rác, cho đến khi rời khỏi Núi Quỹ, ở núi Phù Quy, ngay cả những tiên sinh tinh nhuệ của đạo trường Núi Phù Quy cũng không thể tránh khỏi tai ương, sau đó là một đám tiên sinh và đạo sĩ của đạo trường Ngọc Đường. Thượng Quan Tinh Nguyệt đã giết người xuyên qua cả trong núi lẫn ngoài núi.

Một lời nói quyết định sống chết, ai dám không tuân theo?

Nhưng chỉ cần là người thì luôn có yếu điểm.

Thượng Quan Tinh Nguyệt là phụ nữ, mà phụ nữ dù lợi hại đến đâu thì cũng có thứ phải sợ.

Nhện chui vào trong quần áo, bò ra từ tay áo, điều này còn khiến cô ta sợ hãi hơn cả khi bị một đàn chó núi bao vây.

Thượng Quan Tinh Nguyệt vung tay một cái, cảm thấy cổ tay mình đau nhức.

Con nhện trong tay áo bị hất ra.

Thượng Quan Tinh Nguyệt hoảng loạn chạy về phía trước, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch.

Chưa chạy được mấy bước, theo bản năng cô ta quay đầu nhìn phía sau, toàn thân nổi hết da gà.

Trên con đường nhỏ đó, nhện đen dày đặc, trong cành khô lá rụng bên cạnh cũng nhện bò ra, giống như thủy triều tràn về phía cô ta.

Thượng Quan Tinh Nguyệt không hét lên nữa.

Tiếng hét vừa rồi đã để lộ sự tồn tại của cô ta.

Tuy La Bân và Trương Vân Khê sẽ không biết là cô ta theo sau, nhưng chắc chắn sẽ khiến hai người họ biết phía sau có người theo dõi.

Cô ta không thể để lộ thêm.

Chỉ là nỗi sợ càng ngày càng lớn, cô ta không dám cứ chạy mãi trên con đường này, càng không thể gặp La Bân và Trương Vân Khê.

Vì thế cô ta chỉ có thể chạy ra khỏi đường chính, chui vào rừng cây bên cạnh để tránh những con nhện độc này.

Phía trước, Trương Vân Khê và La Bân đã đi rất xa, không hề dừng lại.

Trương Vân Khê thỉnh thoảng liếc nhìn phía sau, từ xa luôn có vài con rắn như bám vào tận xương tủy, truy đuổi không tha.

"Tiên sinh Vân Khê, ông có nghe thấy tiếng hét không?" La Bân nhíu mày, lông mi giật giật.

Bản thân Thượng Quan Tinh Nguyệt giữ một khoảng cách nhất định với La Bân là để tránh bị phát hiện.

Sau khi La Bân và Trương Vân Khê chạy đi, Thượng Quan Tinh Nguyệt mới xuất hiện, thêm nữa tốc độ của hai người rất nhanh, nên khoảng cách bị kéo ra rất xa.

Nhưng dù rất xa, La Bân vẫn nghe thấy tiếng hét.

"Hình như có một tiếng, gần đây còn có người sao? Là trước chúng ta, hay sau chúng ta?" Trương Vân Khê trầm tư.

Tất nhiên, điều này không khiến hai người giảm tốc độ.

"Không thể là phía trước, Tần Cự sẽ đưa sai đường, đi về phía bên trái, ngược hướng với chúng ta, không thể có tiếng kêu thảm thiết. Là phía sau, là... Cái đuôi ư?" Tâm trạng La Bân vô cùng nghiêm trọng.

"Bên ngoài đạo trường không chỉ có một mình Tần Cự, còn có người ẩn nấp trong bóng tối, chúng ta đi qua đây, Tần Cự đã để người đó theo sau? Hoặc là... Còn có người muốn tìm đạo trường Thiên Cơ, vừa khéo luôn đi theo sau chúng ta, chúng ta là đá dò đường?" Trương Vân Khê cảnh giác phân tích.

Phân tích của Trương Vân Khê là đúng, hai khả năng dẫn đến hai kết quả.

Khả năng thứ nhất chắc chắn là có ý đồ xấu, khả năng thứ hai thì ý đồ không rõ ràng.

La Bân gật đầu, đồng ý với Trương Vân Khê, sau đó lẩm bẩm: "Hình như cuối cùng cũng cắt đuôi được rồi, không còn rắn theo sau nữa."

Trước đó Trương Vân Khê chạy, La Bân cho rằng ông đã phát hiện ra một vài chi tiết.

Giữa đường La Bân quay đầu lại, mới thấy trên đường có vài con rắn đang uốn mình, muốn đuổi theo họ.

Cho đến lúc này, những con rắn đó cuối cùng cũng bị bỏ lại.

Trán Trương Vân Khê vẫn còn lấm tấm mồ hôi, ông không dừng lại, đi thêm hơn mười phút, mới dừng bước.

"Không có sai đường chứ?" Trương Vân Khê khàn giọng hỏi.

"Không có." La Bân lắc đầu.

Trương Vân Khê chỉ chạy trước vài bước, sau đó là La Bân dẫn trước một chút, coi như là La Bân đang dẫn đường.

"Phù..." Trương Vân Khê thở dài, cười khổ: "Vấn đề ở nơi này không hề đơn giản, trong tình huống bình thường, làm sao rắn có thể chui vào người tôi mà tôi không hề nhận ra gì? Hơn nữa, lũ rắn rắn truy đuổi dai dẳng như vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy."

"Đạo trường Thiên Cơ không thể không có một chút rủi ro nào mà có thể dễ dàng đi vào được." La Bân lau mồ hôi trên trán.

"Ừ." Trương Vân Khê gật đầu. Ông nheo mắt, đột nhiên nói, "Người ở phía sau chắc cũng chịu khổ rồi, tiếng hét đó có lẽ cũng là bị một con rắn chui vào quần áo."

"Có khả năng đó không?"

"Chú ý trên đầu, cẩn thận rắn từ trên cây rơi xuống, rắn quá nhiều, còn đều là loại cực độc." Trương Vân Khê dặn dò.

La Bân rùng mình.

Quả nhiên, khả năng quan sát của Trương Vân Khê nhạy bén hơn, đã phát hiện ra chi tiết mà cậu không thấy.

Trong lúc suy nghĩ, La Bân cẩn thận ngẩng đầu.

Ánh nắng không xuyên qua được mây mù, vòm cây phía trên trong tầm nhìn luôn có chút mờ ảo.

Thoạt nhìn không có gì, nhưng nhìn kỹ thì phát hiện màu sắc của một vài cành cây không giống nhau.

Rõ ràng là thân rắn bám vào, lưỡi rắn thò ra trong, lờ mờ còn nghe thấy tiếng xì xì.

"Tôi nghĩ... Chỗ này vẫn chưa phải nơi nghỉ ngơi." La Bân nói.

Cậu cầm bản đồ, xem đường đi, rồi vội vã cất bước, tiếp tục đi về phía trước.

Trương Vân Khê không nói nhiều, theo sát phía sau.

Hai người đi như vậy, ròng rã hai tiếng đồng hồ.

La Bân thì không sao, Trương Vân Khê dù gì cũng đã có tuổi, không khỏi th* d*c.

Nơi này đã hoàn toàn chìm vào mây mù, quay đầu không còn nhìn thấy mọi thứ trên ngọn núi thấp nữa, cũng không nhìn thấy khói đặc.

Nơi này hẳn là đã đi sâu vào phạm vi sườn núi rồi đúng không?

Để đề phòng, ít nhất La Bân nói với Trương Vân Khê phải tìm được một khoảng đất trống mới có thể nghỉ ngơi, dọc đường họ vẫn luôn nhìn thấy rắn.

Trương Vân Khê không có ý kiến gì.

Hai người tiếp tục đi khoảng nửa tiếng nữa.

Quả nhiên, hai người tìm được một vị trí cây cối thưa thớt hơn một chút, ít nhất phía trên đầu có một khoảng trống, không cần lo lắng rắn độc từ trên trời rơi xuống.

Hai người ngồi xuống đất, La Bân xoa bóp bắp chân, Trương Vân Khê thì không ngừng thở hổn hển.

Trong thời gian đó, La Bân nhìn phía sau vài lần, không phát hiện có ai theo sau.

Nhưng La Bân không cho rằng người phía sau đã chết.

Cho dù là người ngoài đạo trường hay là người coi họ là đá dò đường thì chắc chắn không phải là kẻ đơn giản. Rắn tuy độc nhưng không đủ để lấy mạng người.

Trừ khi... Trên ngọn núi này còn có thứ đáng sợ hơn.

Nghĩ đến đây, La Bân rùng mình.

Trời âm u rồi.

Tuy không nhìn thấy mặt trời, nhưng sự âm u của trời khiến mây mù cũng trở nên âm u hơn.

Gió lớn gào thét.

Cảm giác oi bức trở nên ngày một mãnh liệt, giống như khúc dạo đầu của một trận mưa lớn.

"Sắp mưa rồi, phải tiếp tục đi về phía trước, ít nhất phải tìm một nơi trú mưa, phải có một chỗ dừng chân." Trương Vân Khê căng thẳng đứng dậy.

La Bân cũng đứng lên, tiếp tục dẫn đường đi về phía trước.

Họ lại đi như vậy thêm hai tiếng nữa.

Trời đã hoàn toàn biến thành màu đen.

Thời gian trên đồng hồ là giữa trưa, nhưng trời tối sầm như thế này, chắc chắn là một trận mưa bão hiếm có.

Vẫn chưa tìm được nơi có thể trú mưa, La Bân có một cảm giác bồn chồn và chán nản không thể tả.

Đột nhiên có tiếng "lộp bộp" "lộp bộp", là những giọt mưa to bằng hạt đậu rơi xuống mặt, đánh vào lá cây, La Bân cũng phải lẩm bẩm chửi thề hai câu.

Ngay lúc này, trước mắt La Bân xuất hiện một cái bóng nhà.

Tầm nhìn tụ lại, trên đường có một cổng vòm, cắt ngang lối đi.

Trên cổng vòm có chữ, chỉ là trời quá âm u, nhất thời không nhìn rõ chữ viết gì.

Thật tình cờ, một tia chớp chói mắt lóe lên.

Tia chớp quá mạnh khiến bóng mây cũng bị xuyên qua.

Chữ trên cổng vòm hiện ra rõ mồn một.

"Khuy Tâm Trường."

Ba chữ này thoạt nhìn không có gì, chẳng qua là một ngôi điện hoặc một đạo trường chi nhánh nào đó của đạo trường Thiên Cơ, sau cổng vòm có một dãy nhà, chắn ngang đường.

Không, là nằm trên đường.

Kiếp trước La Bân từng đến một vài khu du lịch như những đạo quán, chùa chiền trên núi.

Những nơi đó đều có một đặc điểm chung là từ lúc bắt đầu lên núi, sẽ có rất nhiều điện hoặc chùa dọc theo con đường, dẫn l*n đ*nh núi nơi có chùa chính.

Không nghi ngờ gì nữa, đạo trường Thiên Cơ cũng có cách bố trí tương tự.

Xuyên qua nơi này là có thể tiếp tục lên núi.

Giữa đường, có lẽ còn phải trải qua vài quần thể kiến trúc tương tự.

Những nơi này chắc chắn có ý nghĩa với đạo trường Thiên Cơ.

La Bân suy nghĩ một lát, rồi trầm giọng nói: "Tiên sinh Vân Khê, đi mau, có chỗ trú mưa rồi."

Ánh sáng của tia chớp chỉ kéo dài trong chốc lát, trời lại hoàn toàn tối, La Bân lấy ra một cái đèn pin mạnh, hai người mới có thể nhìn rõ đường dưới chân.

Mấy phút sau, họ chui vào một ngôi nhà lớn nằm trên đường chính.

"Ầm" "ầm", tiếng sấm vang dội.

Mưa như trút nước.

Đó không còn là màn mưa nữa, mà giống như có người từ trên trời dội nước xuống.

Mây mù tan rã!

Gió thổi mưa trông như trên không trung nổi lên từng cơn sóng nước, đợt này chồng lên đợt khác.

Trương Vân Khê sợ hãi thở hổn hển.

Ánh đèn pin của La Bân chiếu qua các vị trí khác nhau trong điện, bên trong cánh cửa có một giá nến, bên trên đều là những cây nến đã cháy được một nửa.

La Bân đến bên cạnh giá nến, lấy ra một cái bật lửa, thắp từng cây nến lên.

Lúc ở thị trấn Khúc Thủy, La Bân đã mua rất nhiều thứ, những thứ này đều là vật dụng cần thiết khi ở ngoài trời.

Để chắn gió, Trương Vân Khê đã đóng cửa điện.

Ánh nến dần dần chiếu sáng toàn bộ không gian bên trong.

Đập vào mắt là một bức tượng đất, lớp sơn trên người đã bong tróc, trông rất cũ nát.

Phía trước bức tượng đất là một cái bàn dài, trên bàn không có đồ cúng, trong đĩa đầy những hạt phân chuột.

Nhìn kỹ bức tượng đất, La Bân cảm thấy có gì đó kỳ lạ.

Khoảng cách giữa hai mắt của bức tượng đất rất rộng, sống mũi rất thấp, môi hơi hé ra, cả khuôn mặt trông rất phẳng.

Đây chắc chắn không phải là phẳng do lớp sơn bị bong tróc, là bản thân bức tượng đất có vấn đề, trông vô cùng... Xấu xí?

Đúng vậy, chính là xấu xí, rất dị dạng.

"Đạo trường bình thường không thờ phụng bất kỳ tổ sư hay tiên sinh tiền bối nào. Đạo trường không phải đạo quán, đạo quán mới có Tam Thanh. Nếu như đạo trường có thờ tượng thì người này chắc chắn đã có công lao to lớn với đạo trường, mới được hương hỏa để thờ cúng." Trương Vân Khê nhìn chằm chằm bức tượng đất, chậm rãi đi vài bước về phía trước, chắp hai tay lại, cúi người.

La Bân không nói gì, nhưng cậu vẫn học theo động tác của Trương Vân Khê, cúi người chào bức tượng đất.

Đây là đạo trường Thiên Cơ, khách phải theo chủ, chắc chắn phải có chút kính sợ.

Mưa vẫn đang ào ào trút xuống, không có dấu hiệu dừng lại.

La Bân đến gần giá nến hơn, ở đó có một chiếc bồ đoàn, cậu ngồi xuống.

Trương Vân Khê cũng đi đến bên cạnh một chiếc bồ đoàn khác ngồi xuống.

La Bân đặt ba lô xuống, lấy ra một ít đồ ăn đưa cho Trương Vân Khê.

Sự mệt mỏi dần ùa đến, hai người đều không còn nhiều sức lực.

"Khuy Tâm Trường này chắc chắn là đạo trường nhánh, ở đây cũng không còn người của đạo trường Thiên Cơ nữa, họ chắc đều ở trong đạo trường chính, dọc đường đi chắc vẫn còn một vài đạo trường nhỏ, để tôi xem bản đồ." Trương Vân Khê đưa tay về phía La Bân.

La Bân đưa bản đồ cho Trương Vân Khê.

Từ đường đi trên bản đồ không có sự tồn tại của đạo trường này.

Tất nhiên, ngay cả đạo trường nằm ở vùng ngoại vi phía trước cũng không có, chỉ viết một chữ Thiên Môn.

Trương Vân Khê cúi đầu nhìn bản đồ, rơi vào trầm tư.

La Bân đã hồi phục lại chút sức lực, cậu đứng dậy, đến chỗ cửa điện, khe cửa rất lớn, không cần mở ra cũng có thể nhìn thấy bên ngoài.

Mưa vẫn rất lớn.

Trời,vẫn không có ánh sáng.

Trên đường trống rỗng, không có lấy nửa bóng người.

La Bân đang nghĩ đến người phía sau đó, liệu có khả năng theo kịp hay không.

Bây giờ xem ra, chắc là không có khả năng rồi.

Bất chợt, La Bân quay đầu nhìn lại, nhìn chằm chằm bức tượng đất. Khoảng cách giữa hai mắt quá rộng, đôi mắt lại nhỏ, khiến bức tượng thoạt nhìn rất vô hồn.

Nhưng La Bân lại cảm thấy rất ngột ngạt, vô hồn dường như chỉ là tưởng tượng trước đó rõ ràng cậu cảm thấy mình bị nhìn chằm chằm. Cái nhìn này chắc chắn không phải của Trương Vân Khê, Trương Vân Khê vẫn luôn nhìn bản đồ.

Ảo giác sao?

Bỗng có một tiếng sấm vang lên xé toạc bầu trời.

Tiếp theo, sấm chớp lóe sáng.

Cửa điện có cửa sổ, cửa sổ sáng trắng, ánh sáng lấn át nến.

Giây phút đó, La Bân dựng tóc gáy.

Bởi vì mắt pho tượng híp lại, khóe miệng cũng nhếch lên.

Nó đang cười.

Chớp đến nhanh, đi cũng nhanh, ánh sáng trở lại bình thường, chỉ còn ánh nến mờ ảo.

Khuôn mặt bức tượng trở lại như cũ, nụ cười biến mất.

La Bân vẫn nhìn chằm chằm, không rời mắt.

Cậu hồi tưởng lại, khoảnh khắc đó, bức tượng chỉ có một khuôn mặt vô hồn, làm gì có nụ cười nào?

Ảo tưởng sao?

"La Bân, cậu qua đây xem cái này giống gì?" Trương Vân Khê ngẩng đầu gọi. Nhưng khi thấy vẻ mặt và hành động của La Bân, ông sững sờ, quay đầu nhìn bức tượng đất, nhíu mày hỏi: "Sao vậy? Có vấn đề gì sao?"

La Bân kể lại cảnh khi nãy.

"Cậu quá căng thẳng rồi." Trương Vân Khê lắc đầu: "Nếu cậu thấy trong bóng tối đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt thì đó có thể là thật, quả thật có thứ gì đó đang rình rập, nhưng đây chỉ là một bức tượng, cũng không phải là tử thi, trời mưa sấm chớp cũng không thể tạo thành ra cảnh xác chết giả được, ở đây càng không có ma quỷ."

"Được rồi..." La Bân vẫn có một cảm giác không tự nhiên không thể tả.

Cậu trở lại bên cạnh Trương Vân Khê, Trương Vân Khê dùng ngón tay vẽ một vòng tròn trên bản đồ, nói: "Cậu xem, những con đường ngoằn ngoèo này giống như tạo thành cái gì?"

Vị trí mà Trương Vân Khê chỉ đại khái chính là nơi hai người họ đang ở.

Xung quanh đường chính có rất nhiều đường nhỏ, bao quanh thành một vòng tròn, có hơi méo mó méo mó.

La Bân nheo mắt lại, cậu đã nhìn ra điều bất thường.

"Một trái tim?" La Bân thử hỏi.

"Đúng, một trái tim, Khuy Tâm Trường vừa hay ăn khớp." Trương Vân Khê nói: "Không có gợi ý gì, cũng không có nguy hiểm gì, chúng ta nghỉ ngơi ở đây đến khi tạnh mưa rồi lại đi. Ngủ một lúc có thể dưỡng sức, cậu căng thẳng quá, cậu ngủ trước đi."

La Bân lắc đầu: "Không có, tôi không buồn ngủ."

Bất chợt một cơn gió mạnh ập đến, cửa điện bị thổi tung ra!

Gió mạnh đến mức thổi tắt nến trên giá nến!

Nhất thời, trong điện tối đen như mực, không nhìn thấy gì!

La Bân lập tức sờ vào túi để lấy đèn pin.

Nhưng bên tai bất ngờ có mấy tiếng th* d*c, giống như trong điện này còn có vài người khác!

Khoảnh khắc sờ được đèn pin, La Bân rút ra, bật sáng.

Ánh sáng nhanh chóng quét một quanh một vòng, ngoài Trương Vân Khê, ở đây không có nửa bóng ma.

"Trong điện còn có người!" Sắc mặt La Bân cực kỳ tệ.

Trương Vân Khê vốn dĩ rất bình tĩnh, giây phút này, ông cũng lộ vẻ kinh ngạc.

truyenfull,truyenfull vn