Chương 422: Cảm giác mơ hồ
Trương Vân Khê lại phát hiện một chi tiết nữa, sự chậm rãi của La Bân không phải là chậm rãi bình thường, mà quá từ tốn. Từng nét bút của cậu như có ẩn ý, nhưng lối viết đó lại không tạo ra một chữ viết đẹp, thậm chí chữ viết có phần nguệch ngoạc.
La Bân lại viết thêm một dòng chữ.
"Cô ấy phải chết, nhưng không được chết bên ngoài mộ. Hòn đá vàng đè rùa, rùa trấn mệnh. Tà ma khoét tim, tim đổi tim. Giải trừ độc Yểm, phá tan núi Quỹ. Chuyện này, phải do một mình cậu hoàn thành. Nhớ kỹ đừng để người khác làm thay, nếu không, cậu sẽ mất mạng."
Đặt bút xuống, La Bân quay đầu nhìn Trương Vân Khê, nói: "Bản đồ."
Trương Vân Khê đưa tấm bản đồ bằng giấy da cho La Bân.
La Bân trải bản đồ ra, đặt trên bàn, tờ giấy có vài đoạn chữ viết được đặt ở bên cạnh.
Trên bản đồ có chữ, tuy rải rác và không nhiều, nhưng ít nhất cũng có một vài từ trùng khớp với những gì La Bân đã viết.
Còn việc La Bân viết những chữ này là do Tần Cửu Ma đã chỉ dẫn cho cậu, đồng thời, cậu cũng đã sao chép lại hoàn toàn đặc điểm nét chữ của Tần Cửu Ma.
"Sau khi thị trấn Khúc Thủy xảy ra chuyện, mới có các tiên sinh thay phiên nhau đến. Đối chiếu thời gian, vừa khéo là những ngày Tần Cửu Ma ra ngoài đi lại. Tấm bản đồ này là do chính tay Tần Cửu Ma vẽ. Không biết ông ấy đã dùng cách nào để đưa nó vào Minh phường. Có phải, ông ấy muốn có người tìm thấy đạo trường Thiên Cơ?" La Bân nói ra suy đoán của mình.
Trương Vân Khê híp mắt, vô cùng kinh ngạc.
Nói thật, hiện tại ông vẫn chưa có nhiều manh mối, chỉ biết dùng bản đồ này có thể tìm thấy đạo trường Thiên Cơ, nhưng nhiều năm qua không ai thành công.
La Bân vậy mà đã phân tích được nguồn gốc của bản đồ?
Minh phường có quy tắc, họ sẽ không nói cho người khác biết nguồn gốc của đồ vật.
Theo lý mà nói, kết quả của sự việc mới quan trọng, quá trình không cần thiết.
Nhưng tấm bản đồ này là do Tần Cửu Ma để lại, vậy vấn đề không còn đơn giản nữa.
"Ông ấy thật sự hy vọng có người tìm thấy đạo trường Thiên Cơ sao?" La Bân lại lẩm bẩm.
Trương Vân Khê càng im lặng.
Sự kinh ngạc đối với La Bân đã lắng xuống, thay vào đó là một cảm giác ớn lạnh.
Nghi vấn của La Bân cũng chính là nghi vấn trong lòng ông.
Một đại tiên sinh của đạo trường Thiên Cơ lại đưa ra ngoài một tấm bản đồ mơ hồ?
Hay là tấm bản đồ này vốn dĩ là một chỉ dẫn sai, lôi kéo người khác vào cạm bẫy chết người?
Đạo trường Thiên Cơ muốn giữ sự độc lập, biệt lập của mình, từ trước đến giờ chưa từng muốn người ngoài vào?
Sau khi suy nghĩ, Trương Vân Khê nói ra khả năng này.
Bầu không khí im lặng kéo dài khoảng một phút, sự căng thẳng vô hình bao trùm.
La Bân lắc đầu, nói: "Tiên sinh Trương Vân Khê, không phải như vậy. Nghi ngờ của tôi cũng sai rồi. Tần Cửu Ma sẽ không có vấn đề. Nếu có vấn đề, ông ấy đã không cứu người của núi Quỹ Nếu có vấn đề, ông ấy sẽ không công khai mình là tiên sinh của đạo trường Thiên Cơ, vừa muốn người ta đi, lại vừa đưa ra đường sai. Chẳng phải điều đó rất mâu thuẫn sao? Nếu muốn tránh nguy hiểm thì ông ấy có thể không nói ra thân phận của mình, không để người khác liên tưởng. Vậy vấn đề duy nhất chỉ có thể là bản thân đạo trường Thiên Cơ. Nơi đó hẳn đã xảy ra chuyện, chuyện này chính là nguyên nhân khiến bản đồ trở nên mơ hồ, cũng là mấu chốt để Tần Cửu Ma dẫn người trở về, càng khớp với những biến cố ở bên ngoài thị trấn Khúc Thủy. Đạo trường Thiên Cơ đích thị là không thể quản lý được những chuyện xảy ra xung quanh mình nữa rồi."
Phân tích của La Bân có logic vô cùng chặt chẽ.
Trương Vân Khê lặng lẽ gật đầu.
Trên mặt ông biểu lộ sự dè dặt, nhưng ngay sau đó là kiên cường.
"Xem ra, tôi rất có duyên với những biến cố lớn của các môn phái này. Đến núi Phù Quy, núi Phù Quy có vấn đề. Muốn giải quyết tà ma ở núi Quỹ cần có người giúp đỡ, cuối cùng người giúp đỡ lại đang gặp nguy hiểm. Đây cũng là mệnh số."
Lời nói nghe có vẻ đang cảm thán, nhưng lại càng thể hiện sự kiên định không đổi.
Trương Vân Khê không có ý định rút lui.
Tất nhiên, La Bân cũng vậy.
Đúng, đạo trường Thiên Cơ có thể đã xảy ra biến cố nào đó, khiến Tần Cửu Ma vừa đi, vừa dẫn người vào trong. Mục đích duy nhất của Tần Cửu Ma chắc chắn là muốn người ngoài giúp đỡ đạo trường.
Một Tần Cửu Ma đã có thực lực như vậy, người trong đạo trường Thiên Cơ chắc chắn còn mạnh hơn nữa.
Chỉ cần tìm được người của họ, họ nhất định sẽ không từ bỏ Tần Cửu Ma, sự hợp tác sẽ càng chặt chẽ không có kẽ hở.
Nói thật, ngoài đạo trường Thiên Cơ ra, La Bân cũng không biết tìm đâu ra người đáng tin cậy để nhờ hỗ trợ.
Tin rằng Trương Vân Khê cũng nghĩ như vậy.
Đúng lúc này, ciếng bước chân nhẹ vang lên, sau đó là tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc".
Nghe tiếng, là tiếng gõ cửa phòng của Trương Vân Khê.
Trương Vân Khê quay người, mở cửa phòng La Bân.
Vệ Đông vội vàng đi đến trước cửa, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi.
Trương Vân Khê không nói gì, lẳng lặng nhìn Vệ Đông.
La Bân cũng nhìn ông ta, ánh mắt mang ý dò hỏi.
"Tôi sẽ dẫn đường cho hai người." Giọng Vệ Đông khàn khàn, biểu cảm lộ vẻ cương quyết.
La Bân giật mình.
"Ông muốn bao nhiêu tiền công?" Trương Vân Khê hỏi.
"Tôi không cần tiền công." Vệ Đông lắc đầu, cười thảm, "Tôi là thị trưởng ở đây, thị trấn Khúc Thủy ngày càng tồi tệ khiến tôi rất đau lòng. Hy vọng hai người thực hiện lời hứa trước đó, tôi dẫn đường, hai người giải quyết vấn đề."
"Được, thỏa thuận." Trương Vân Khê gật đầu.
Vệ Đông như trút được gánh nặng, thở phào, nói: "Bao giờ xuất phát, hai người cứ quyết định thời gian, tôi về chuẩn bị đồ đạc."
"Trước khi trời tối." Trương Vân Khê trả lời.
"Rõ." Vệ Đông quay người đi.
La Bân cũng thở phào, trong lòng thầm mừng.
"Ông ta đang giấu chúng ta một chuyện."
Nhưng lời Trương Vân Khê nói khiến La Bân cứng người.
"Nhưng chắc không có vấn đề gì lớn. Ông ta không có ý xấu, sự nhẹ nhõm trong cảm xúc của ông ta cho thấy chuyện này có ý nghĩa với chính bản thân ông ta." Trương Vân Khê phân tích.
Nhất thời, La Bân không biết phải nói gì, đành im lặng.
"Chúng ta cũng cần chuẩn bị một số thứ. Kinh nghiệm đi rừng của cậu cũng không ít, cậu đi mua một vài vật dụng tiếp tế nhé." Trương Vân Khê đề nghị.
"Được." La Bân gật đầu, sau đó do dự một chút, mới nói: "Khoản tiền ông đưa cho tôi, tôi đã dùng hết rồi. Tôi đã về nhà một chuyến, trong nhà còn người thân."
La Bân không hề nói dối, chỉ là không nói rõ người thân là ai.
Cậu biết Trương Vân Khê có thể nhìn thấu lời nói dối, nên nói dối cũng không có ý nghĩa gì.
Trương Vân Khê không tỏ ra bất mãn, ông lấy ra một chiếc ví tiền kiểu cũ từ trong túi áo, rút hết những tờ tiền đỏ bên trong ra, đưa một xấp cho La Bân.
"Không cần nhiều đến vậy đâu." La Bân vội xua tay.
"Phòng khi cần." Trương Vân Khê nói.
La Bân nhận tiền, còn Trương Vân Khê thì về phòng mình.
Sau đó, La Bân xuống lầu, rời khỏi nhà nghỉ.
Cậu có cảm giác Trương Vân Khê này không có khái niệm về tiền bạc, đưa ra cả mấy nghìn tệ mà mắt không chớp lấy một cái sao?
Đương nhiên, chuyện này không quan trọng.
Đi dạo quanh thị trấn một vòng, tìm thấy một cửa hàng bán túi xách, La Bân mua một chiếc ba lô chống nước, rồi mua thêm đèn pin, pin, rất nhiều bánh quy nén, thịt khô, rau củ sấy, thậm chí còn có một cái chậu inox nhỏ bằng hai bàn tay.
Ở núi Quỹ và núi Phù Quy, tuy ăn trái cây dại và uống nước lạnh cũng giúp La Bân sống sót, nhưng bản thân cậu biết chất lượng sinh tồn như vậy rất kém, thậm chí còn ảnh hưởng đến sức khỏe, khiến cho việc phát huy thực lực cũng không tốt.
Tóm lại, chiếc chậu inox được đặt dưới đáy ba lô, những thứ khác sẽ không chiếm nhiều không gian.
Điểm mấu chốt là cậu rất khỏe.
La Bân còn mua lặt vặt một số thứ cần dùng trong núi.
Khi La Bân quay về nhà nghỉ, Trương Vân Khê vẫn ở trong phòng của mình, chưa ra ngoài.
La Bân vào phòng, sắp xếp lại đồ đạc trong chiếc túi cũ.
Ngoài vài bộ quần áo bẩn, còn có một số vật trấn trạch trên người Tống Thiên Trụ, những thứ này hẳn đều có thể dùng đến.
Cứ loay hoay như vậy, thời gian đã gần giữa trưa.
Trương Vân Khê gọi La Bân xuống lầu đi ăn cơm.
Hai người vừa đến cửa nhà nghỉ, đã thấy Vệ Đông đến với bước chân nhanh như gió.
Ông ta dừng lại trước cửa, thở hổn hển, nói: "Tôi chuẩn bị xong rồi, thuyền cũng đã sẵn sàng."
"Ừ."
Trương Vân Khê gật đầu, ra hiệu cho Vệ Đông theo họ, rồi đi về phía trước.
Ven đường gần bến tàu có một quán ăn, mấy người họ đi vào.
Lúc này, khách khá đông, mọi người đều nhìn Trương Vân Khê và La Bân, rồi lại cẩn thận nhìn Vệ Đông, xì xào bàn tán.
Đa số họ đều là người địa phương, chủ đề thảo luận đại khái là chuyện phát hiện thi thể vào sáng nay.
Vì Vệ Đông là thị trưởng nên thái độ của họ với ông ta vừa dè chừng vừa sợ hãi.
Trương Vân Khê gọi rất nhiều món, hương vị đều khá ngon, La Bân ăn một bữa thật no nê.
Còn Vệ Đông có vẻ không mấy ngon miệng.
Ông ta che giấu khá tốt, nhưng cảm xúc là thứ mà một khi con người ta quá chìm đắm thì dù có giấu cách nào cũng sẽ lộ ra trên mặt.
La Bân đi thanh toán.
Trương Vân Khê làm động tác mời, Vệ Đông hiểu ý, đi trước dẫn đường.
Vài phút sau, họ lên một con thuyền ở bến tàu.
So với những con thuyền khác, con thuyền này rất nhỏ.
Chiều rộng nhiều nhất là một mét, chiều dài ba bốn mét, ba người đứng trên thuyền tuy không chật chội, nhưng thân thuyền cũng chìm xuống khá nhiều, rõ ràng là hơi nặng.
"Không thể đổi sang chiếc lớn hơn bên cạnh sao?" La Bân chỉ một con thuyền khác.
"Lát nữa hai người sẽ biết." Vệ Đông nói nhỏ.
Trên thuyền còn có hai cái túi, là đồ đạc Vệ Đông mang theo.
Trong lúc này, ở cổng thị trấn có không ít người vây quanh, ánh mắt họ tràn ngập sự kinh ngạc, vừa bàn tán vừa chỉ trỏ.
Còn có người liên tục lắc đầu tặc lưỡi, lại có người thở dài.
La Bân chỉ cần nhìn qua đã biết những người này đều nghĩ rằng Vệ Đông làm người dẫn đường là tự tìm đường chết.
Số người đã chết trong những năm qua dù sao cũng không ít, điều này đã để lại cho họ ấn tượng quá sâu sắc.
Phía đuôi thuyền có một động cơ nhỏ, Vệ Đông đi mở, lập tức phát ra tiếng "cộc cộc" vang dội. Sau đó ông ta dùng mái chèo để điều khiển hướng đi, con thuyền nhỏ ổn định tiến về phía ngọn núi phía trước.
Khi ra xa bến tàu, tiếng người bàn tán biến mất.
La Bân thấy Vệ Đông đang cầm một tấm bản đồ, tấm này không phải là tấm trong tay Trương Vân Khê, rõ ràng là một bản sao.
"Hai người xem, tấm bản đồ này có phải là loại hai người đang dùng không?" Vệ Đông đưa bản đồ cho Trương Vân Khê.
Liếc qua, Trương Vân Khê nói là đúng.
Vệ Đông gật đầu, nói nhỏ: "Vậy tôi sẽ chuyên tâm đi theo lộ tuyến trên bản đồ."
"Được." Trương Vân Khê trả lời.
Lúc này mới chỉ khoảng một hai giờ chiều, trời vẫn sáng, nắng vàng rực rỡ, nhưng ngọn núi kẹp lấy con sông lại khiến bầu không khí trở nên lạnh lẽo.
Hai ngọn núi hai bên quá cao, con sông rõ ràng rất rộng nhưng so với ngọn núi thì lại có cảm giác rất hẹp.
Trương Vân Khê vẫn luôn im lặng.
Còn trong lòng La Bân lại luôn có một cảm giác không thể nào diễn tả được, cậu cảm thấy hình như mình đã bỏ qua một chi tiết nào đó, nhưng nhất thời lại không thể nói ra đó là chi tiết gì.
Theo lý mà nói, Trương Vân Khê là một tiên sinh, người già thành tinh, nếu có chi tiết nào, hẳn sẽ phát hiện.
Hay là do bản thân cậu quá căng thẳng, nên mới dẫn đến tâm trạng bồn chồn như vậy?
Là phong thủy sao?
Dùng Tiên thiên thập lục quái để xem, phong thủy nơi này đã có vấn đề rồi, nhưng bản thân cậu lại chưa đủ hiểu, nên không thể nhìn thấu, chỉ có một cảm giác mơ hồ?
Chính vì vậy, Trương Vân Khê không thấy có vấn đề nên mới tỏ ra bình tĩnh như vậy?