Chương 41: Bố có chín con dao
"Chuyện này con phải hết sức cẩn thận, không được nói cho bất kỳ ai." La Phong dặn dò.
"Đúng đúng." Cố Nhã lau khô những giọt nước mắt ở khóe mắt, "Sắp trưa rồi, tôi đi nấu cơm, tiện thể chuẩn bị thêm ít đồ ăn để ngày mai mang vào núi."
Nói rồi, Cố Nhã vào bếp.
Lúc này La Bân mới thở phào, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc.
Kiếp trước, mẹ chưa bao giờ vui mừng vì năng lực của cậu, bản thân cậu cũng chẳng giỏi giang gì, chỉ là một người tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn, chỉ biết sống kiếp trâu ngựa, càng đừng nói đến việc báo đáp gia đình. Người xưa có câu "Con cái muốn hiếu thảo nhưng cha mẹ đã không còn" chính là chỉ thời điểm con người bừng tỉnh, nhưng thời gian đã không thể quay lại.
Sống lại lần nữa, La Bân mới thật sự cảm nhận được cảm giác tự hào của một người mẹ vì con. Cảm xúc ấy khiến người làm con cũng vô cùng kiêu hãnh.
"Tiểu Sam, bố có chuẩn bị cho con vài thứ." La Phong lên tiếng, ra hiệu cho La Bân tới chỗ ông để bao da bọc vũ khí.
Nhìn từ xa, nó chỉ giống một tấm da, nhưng đến gần cậu mới phát hiện là hai tấm, chiều rộng khoảng bằng một bàn tay xòe ra.
La Phong cầm lấy một tấm da quấn quanh eo La Bân.
Cảm giác bị bó chặt khiến cậu vô thức đứng thẳng hơn.
Sau đó, La Phong nhặt vũ khí dưới đất lên, cắm từng cái vào bao da.
Nhìn qua tưởng như bao da làm hoàn toàn từ da, thực tế bên trong còn có một lớp kim loại, phần miệng bên trong của túi cũng được viền một vòng sắt, có thể ngăn vũ khí cắt rách bao da.
"Bố có chín con dao, ngày xưa con luôn muốn học nhưng bố thường hay nói con học không nổi. Bây giờ chắc đã đến lúc rồi." La Phong mỉm cười.
La Bân sững sờ.
Cảm xúc của La Phong là thay đổi.
Nếu như trước đó ông chỉ thừa nhận cậu là con, thừa nhận cậu có năng lực thì bây giờ, ông thật sự đã hoàn toàn thừa nhận cậu sao?
Cha truyền con nối là một truyền thống từ ngàn xưa.
La Bân không ngờ nhà họ La lại có gì đó có thể truyền dạy lại.
Cậu luôn nghĩ đây chỉ là một gia đình bình thường, còn La Phong là một người trung niên thông minh mà thôi.
Rất nhanh, eo cậu đã cắm đầy dao.
"Bố, không phải có chín con dao sao? Sao chỉ có tám con?" La Bân hoàn hồn, thắc mắc hỏi.
"Đến lúc đó con sẽ biết." Nói rồi, La Phong tiếp tục sắp xếp những vũ khí còn lại.
Tim cậu đập thình thịch, tay vô thức đặt lên một chuôi dao.
Chỉ riêng từng này vũ khí, dù cậu vẫn chỉ là một người bình thường thì cũng không có ai dễ tổn thương đến cậu, huống chi nhà họ La còn có điều gì đó đặc biệt.
Cảm xúc trong lòng La bân bắt đầu sục sôi, thậm chí là chờ mong.
Cố Nhã đang nấu cơm.
Cả nhà lại ấm cúng như lúc trước.
Cơm nước xong, La Phong ra khỏi nhà.
La Bân không đi theo, cậu biết chắc chắn ông đang kiểm tra con đường mà cậu để lại dấu hiệu.
Cậu từ bỏ việc tiếp cận Cố Di Nhân hôm nay.
Thời gian quá gấp, lại quá khó.
Nếu đã xảy ra chuyện thì chuyện không may đã xảy ra rồi, còn không, chờ thêm một hai ngày nữa cũng không sao. Quan trọng nhất là sốt ruột dễ loạn.
Không thể dựa vào người khác, vậy chỉ có thể dựa vào chính mình.
Như thường lệ, Cố Nhã nhắc cậu đi ngủ trưa.
Vào phòng, cậu cởi dây lưng da ra, nằm xuống giường, lại lấy tờ giấy ra xem, lẩm bẩm: "Người có thể ảnh hưởng tới núi sẽ bị săn lùng."
Ảnh hưởng tới núi?
Săn lùng?
La Bân quay đầu nhìn ra cửa sổ, lờ mờ thấy những dòng chữ từng xuất hiện đêm qua, dĩ nhiên giờ thì chẳng có gì, chỉ là một mặt kính trong suốt.
"Tôi là tà ma, đừng tin lời tôi." La Bân lặp lại lời nhắn của Từ Khai Quốc.
Chưa đầy mười ngày, cậu đã biết rất nhiều điều về thôn Quỹ.
Vấn đề có lẽ không nằm ở cái thôn này, mà thực chất là ở trên núi thì phải?
Đúng vậy, tà ma bước ra từ trong núi.
Mọi người nói rằng rời thôn không được, nhưng thật ra là không thể rời núi?
Thứ khiến người ta đi mãi không ra là đường núi!
Thôn chỉ là một địa điểm, một vật tham chiếu thôi sao?
La Bân đã xác định câu cuối cùng của Từ Khai Quốc là nhắc cậu đừng tin những gì ông ta nói về La Phong và Cố Nhã, cũng tuyệt đối đừng mở cửa sổ.
Khoảng thời gian "tỉnh táo" của ông ta rất ít, đêm đầu tiên cậu mở cửa sổ không gặp chuyện là vì trùng hợp đúng lúc ông ta "tỉnh", truyền được thông điệp.
La Bân xem lại tờ giấy, tai bỗng ù đi như có suối chảy róc rách trong tai, nước thấm vào đầu,c ảm giác như được khai sáng.
"Người có thể ảnh hưởng tới núi" phải hiếu theo nghĩa đen!
Núi Quỹ khiến người ta lạc lối, tà ma giết người, nhưng những chuyện này đều có thể phá giải.
Một khi xuất hiện người có thể phá giải, thì người ấy... Sẽ bị săn lùng!
Là săn lùng, không phải săn giết.
Tức là người đó sẽ bị biến thành như Từ Khai Quốc, trở thành tà ma rồi hại người!
Khoảnh khắc tỉnh táo chỉ là sự vùng vẫy, đồng thời cũng là hình phạt thôi sao?
Từ Khai Quốc đã bị săn lùng.
Còn cậu thì chưa. Cậu chỉ vô tình bị giết, móng tay bị lấy đi, rồi ngẫu nhiên được triệu hồi tới, trở thành một tà ma vẫn còn giữ ý thức của người sống.
Nhưng Từ Khai Quốc đã cảnh báo cậu...
Sẽ có người đến săn lùng cậu!
Vì cậu có thể phá vỡ cục diện hiện ta!
La Bân nổi da gà khắp người.
Trước đây cậu luôn nghĩ chỉ cần làm tốt vai trò của La Sam là có thể tìm cách sống sót ở đây, rồi rời khỏi thôn.
Không ngờ, trong bóng tối còn có hiểm họa như vậy.
Cậu chắc là chưa bị phát hiện đúng không?
Quá nhiều chuyện xảy ra, sức lực gần như bị vắt kiệt, thoáng chốc, La Bân thấy đầu mình âm ỉ, cứ thế cậu chìm vào giấc ngủ.
Đến khi tỉnh dậy, đã 3 giờ chiều, ánh nắng vẫn chói chang, nhưng tinh thần cậu đã hồi phục lại.
Ngoài sân có tiếng người nói, giọng trong trẻo là Trương Vận Linh, giọng còn lại là của Cố Nhã.
La Bân ngáp một cái, xuống giường, mở cửa bước ra khỏi phòng.
"Tiểu Sam dậy rồi, mau lại đây, chị Tiểu Linh của con nghe chuyện sáng nay, mang thuốc an thần đến cho mẹ, con cũng uống chút đi." Trong phòng khách, Cố Nhã gọi La Bân.
Trương Vận Linh ngồi bên cạnh, tay chống hai bên ghế, dáng vẻ tự nhiên, trên bàn đặt một bình thuốc, mùi thuốc đắng lan tỏa trong sân.
La Bân đi tới, né tránh nhìn xuống đất, lại tình cờ thấy Trương Vận Linh đang mang đôi giày vải trắng hồng, mắt cá lộ ra chút xíu, trông rất tinh tế dễ nhìn. Cậu vội vàng ngẩng đầu lên, lại trùng hợp chạm phải ánh mắt của Trương Vận Linh.
Cô mỉm cười dịu dàng, cầm bình thuốc, rót một bát thuốc.
"Tiểu Sam uống một chút đi, sẽ giúp cậu tĩnh tâm. Ngày mai phải vào núi, đêm nay nhất định phải ngủ ngon, dưỡng tinh thần."
La Bân thở phào, may mà là chuyện kia Trương Vận Linh không để bụng.
Xem ra cậu đã nghĩ quá lên, có lẽ cô chỉ tiện miệng nói chuyện mình đang làm, hoàn toàn không có ý bắt cậu làm theo. Chỉ có cậu vì lời Cố Nhã mà hiểu lầm từ đầu.
Cậu bước tới, cầm lấy bát thuốc, uống ừng ực.
Lúc này, Cố Nhã mới nhẹ giọng nói: "Tiểu Sam cũng tỉnh rồi, mẹ nói chuyện này một chút. Vừa rồi bố con có về, kể vài điều, dặn đi dặn lại không được nói với người ngoài. Nhưng Tiểu Linh không tính là người ngoài, mẹ cũng lo con bé không được an toàn."
La Bân còn chưa nuốt hết thuốc, sặc đến ho khan dữ dội, đặt mạnh bát thuốc xuống.
Trương Vận Linh vội đứng dậy, chạy đến vỗ nhẹ lưng La Bân.
Cố Nhã cũng giật mình, nói: "Tiểu Sam, con không sao chứ? Sao mà bất cẩn vậy?"