Chương 40: Bố là hổ thì con sao là chó được, con tôi là rồng giữa người
Sau đó, La Bân tiếp tục tiến lên phía trước.
Cậu cất chiếc đồng hồ bỏ túi lại, cất luôn những suy nghĩ rối rắm dư thừa trong lòng.
Giờ cậu chỉ nghĩ đến một việc, đó là bảo Chương Lập đi tìm Chung Chí Thành, từ đó dò ra nơi ở của thầy bà đồng.
Ngày mai phải vào núi dò đường rồi, cậu phải gặp được Cố Di Nhân một lần.
Khi La Bân đến trước rừng trúc, sân nhà trống trơn đến lạ thường. Lá rơi vương vãi trên đất, chẳng có ai quét dọn, thậm chí còn không có dấu chân giẫm lên.
"Chương Lập?" La Bân lớn tiếng gọi.
Cảm giác hoảng loạn trong lòng cậu dâng l*n đ*nh điểm.
Bởi vì đáp lại chỉ có sự im lặng.
Tĩnh lặng đến mức không một hồi âm.
Chương Lập... Lại không có ở nhà!
Không, từ hôm qua tới giờ anh ta vẫn chưa về, tức là cả đêm anh ta không về nhà?
La Bân vượt qua hàng rào, vào nhà, đèn dầu vẫn còn ở đó, chưa bị mang đi.
Chương Lập đi đâu rồi?
La Bân nhíu mày.
Trời tối không ở nhà, anh ta muốn chết sao?
Chu Thiến Thiến tự dưng mất tích, Chương Lập cũng vậy.
Chẳng lẽ thực sự có liên quan đến Cố Di Nhân?
Trước đó cô ấy đã nói gì với Chương Lập và Chu Thiến Thiến?
Nhưng Chu Thiến Thiến bị tà ma giết rồi.
Vậy còn Chương Lập?
La Bân không ở lại nữa, lặng lẽ rời đi.
Nếu Chương Lập thật sự muốn làm liều thì sẽ rất dễ chết, thậm chí có thể giờ đã chết ở đâu đó, xác còn chưa được phát hiện.
Đúng là lời hay cũng khó khuyên người muốn chết!
La Bân vội băng qua ngõ nhỏ, đi dọc đường làng.
Không thể nhờ Chương Lập đi tìm trưởng thôn, không thể dò ra được chỗ của bà đồng, liệu cậu có thể tự đi hỏi, tự đi tìm không?
Không ổn.
Nhất là khi sáng nay trưởng thôn vừa nhắc nhở cậu.
Càng không ổn.
...
Ở nhà Trần Tiên Tiên.
Dưới tầng hầm.
Chương Lập bị trói vào vách tường đối diện, tay chân không thể cử động, nhưng miệng thì không còn bị bịt vải nữa, thay vào đó là bị nhét đồ ăn.
Trần Tiên Tiên với đôi mắt sáng long lanh, tóc dài quấn quanh cổ, đang nhìn chằm chằm vào một vách tường khác.
Người chị vốn đang ngủ say, lại bất ngờ tỉnh lại, đứng đó cười rạng rỡ.
"La Sam cứ hay đi ngang qua nhà tôi, anh ta định đi tìm vậy? Trước đây anh ta đâu phải người tốt gì, bây giờ lại muốn giúp mấy người, chắc là đi tìm anh đó." Trần Tiên Tiên quay đầu nhìn Chương Lập.
Chương Lập hoang mang.
Sao Trần Tiên Tiên lại nhắc đến La Sam?
Sao cô ta biết La Sam vừa đi ngang qua nhà cô ta?
"Này, anh nói xem, anh ta thực sự có lòng tốt vậy à, hay là... Đêm đó Cố Y Nhân đã nói gì đó với anh ta?" Trần Tiên Tiên rơi vào suy tư.
"Tôi... Tôi không biết..." Mặt mày Chương Lập tái mét.
Trần Tiên Tiên tức giận chu môi: "Cái gì cũng không biết, anh còn là sinh viên đại học trong đoàn khảo cổ nữa không hả đồ ngốc!"
Chương Lập muốn khóc.
Dù nhìn thế nào, trông cô gái trước mặt vẫn mang dáng vẻ ngoan ngoãn yếu đuối.
Nhưng cô ta nuôi tà ma, nuôi chính người chị song sinh của mình...
Chu Thiến Thiến đã bị ăn thịt.
Lẽ ra anh ta cũng đã chết từ hôm qua rồi, chỉ là khi Trần Tiên Tiên đẩy anh về phía người chị tà ma kia, mặt anh vô tình úp xuống đất, làm rơi cục vải trong miệng và nói rằng mình biết cách rời khỏi thôn.
Trần Tiên Tiên khi đó mới dừng tay.
Chương Lập nói trong khoảnh khắc từ hoàng hôn đến rạng sáng, nếu đi theo tà ma có thể rời khỏi làng.
Trần Tiên Tiên lập tức lại muốn đẩy anh đến chỗ người chị, nói đàn ông đều là lừa đảo.
Anh ta hoảng quá, buộc phải kể hết mọi chuyện về Cố Di Nhân, bao gồm việc Cố Di Nhân từng tiên đoán cái chết của nhóm họ và nói nhà họ La không đóng cửa sổ.
Lúc này Trần Tiên Tiên mới không giết anh ta, nhưng không hề có ý định thả ra, vẫn cho ăn uống.
Dù anh ta có nói muốn hợp tác để cùng rời khỏi thôn Quỹ, Trần Tiên Tiên cũng không lay chuyển, còn vặn tai anh ta, nói không tin lời ngon tiếng ngọt của đàn ông.
"Haizz... Anh xem anh kìa, tứ chi thì thừa, đầu óc lại không phát triển, ngoài cái mặt đẹp trai ra thì toàn đồ bỏ đi, Cố Di Nhân bị bà đồng giữ rồi, làm sao để đưa cô ấy ra? Anh còn nói cô ấy có bệnh, vậy thì dù cô ấy nói gì, bà đồng chắc chắn cũng sẽ không tin, thậm chí sẽ xử lý cô ấy nghiêm khắc hơn nữa! Gọi anh là 'đồ móng heo' còn khen đó, anh đúng là đầu gỗ, chị tôi mà ăn anh chắc cũng bị ngu đi mất."
Trần Tiên Tiên thở dài, lại nhét thêm một miếng cơm vào miệng Chương Lập.
Khi La Bân trở về nhà, ánh nắng chói chang đến khó chịu, đã giữa trưa.
Cố Nhã đang ngồi trong sân khâu đế giày.
Không ngờ La Phong đã về.
Dưới đất trải một tấm da lớn, bên trên khâu nhiều túi như bao đựng dao.
Ông đang kiểm tra từng món vũ khí, xếp vào bao da.
"Không phải nói ra ngoài đi dạo một chút thôi sao? Sao đi lâu vậy?" La Phong ngẩng đầu hỏi.
Cố Nhã cũng ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe.
"Tiểu Sam không sao là được rồi, ông đừng trách nó."
La Phong nhíu mày, vẫn nhìn chăm chăm vào La Bân.
"Con đã thấy hung thủ." La Bân bước tới, hạ thấp giọng.
Sắc mặt La Phong lập tức thay đổi, đứng bật dậy.
"Khi nào? Hắn có phát hiện ra con đã thấy hắn không?"
"Bố, bố đừng vội, nghe con nói đã." La Bân đứng trước mặt La Phong.
Lúc này, Cố Nhã đã vội chạy ra khóa cổng sân lại.
Đợi Cố Nhã quay lại, La Bân mới điều chỉnh lại mạch suy nghĩ, cậu lấy đồng hồ bỏ túi ra trả cho La Phong trước, rồi nói: "Không phải con mới phát hiện, mà con đột nhiên nhớ ra lúc sáng khi mở cửa, mình hình như có thấy một bóng người."
La Phong không ngắt lời.
"Con dậy lúc 5:10, mở cửa bước ra thì thấy hắn ở phía xa. Con từ cửa sổ đi đến vị trí của hắn mất khoảng hai phút, như thế hắn cũng mất hai phút để đến, tổng cộng là bốn phút. Tính thêm một phút để hắn đặt xác xong thì còn dư năm phút nữa. Trong năm phút đó, hắn phải từ vị trí con nhìn thấy về đến nhà, rồi từ nhà quay lại mới hợp lý. Vì vậy, từ chỗ con nhìn thấy hắn, trong bán kính di chuyển khoảng hai phút rưỡi chính là nơi ở của hung thủ. Nguy hiểm trong thôn không còn là bí ẩn nữa. Hắn là người, mà là người thì chắc chắn sẽ để lại sơ hở." La Bân nói chắc như đinh đóng cột.
Cố Nhã ngạc nhiên: "Tiểu Sam... Con..."
Sắc mặt La Phong lại thay đổi, mí mắt giật liên tục.
"Bố cứ yên tâm, con nhớ người đó không quay đầu lại, không biết mình bị nhìn thấy. Con còn dẫm lên một chỗ dưới đường làm dấu và cũng không quay lại khu vực đó, để không gây nghi ngờ, con đi nhiều chỗ khác để đánh lạc hướng. Bố hiểu rõ thôn, chỉ cần đến xem qua là biết nhà nào đáng nghi, mình cứ tránh xa họ là an toàn." La Bân giải thích tiếp.
La Phong thở một hơi thật mạnh.
Cố Nhã thậm chí còn lau khóe mắt, dường như sắp rơi lệ.
"Mẹ..." La Bân không hiểu vì sao Cố Nhã xúc động, bắt đầu thấy hoảng.
Cố Nhã nghẹn ngào: "Con giỏi quá rồi, Tiểu Sam con thật sự giỏi quá! Bố là hổ thì con sao là chó được, con mẹ là rồng giữa người, ai còn dám chê bai con, người đó đúng là mù mắt rồi!"