Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 39

Chương 39: Ngụy tạo

"Có chuyện gì vậy Tiểu Sam? Có gì không ổn sao?" Cố Nhã quay đầu lại, bà vẫn che miệng, nghi ngờ hỏi.

La Phong vừa dội xong hai xô nước, cũng nhìn La Bân.

"Vừa nãy chúng ta đều không ngửi thấy mùi phân hay nước tiểu... Lúc bố dội nước cũng không có phân hay nước tiểu." La Bân khàn giọng nói: "Người chết chẳng phải thường tiểu tiện không kiểm soát sao?"

Ở bệnh viện lâu, La Bân từng tiễn biết bao nhiêu bệnh nhân qua đời. Có lúc nửa đêm, đang ngủ thì cậu ngửi thấy mùi hôi thối, nhưng tay chân bại liệt không thể bấm được chuông gọi y tá, chỉ có thể cố hét lên.

Khoảnh khắc con người chết đi, các cơ bắp sẽ thả lỏng, phân và nước tiểu tuôn ra, sự tôn nghiêm cuối cùng cũng theo đó mà biến mất. Chính vì vậy mới có chuyện nhà tang lễ phải làm vệ sinh cho thi thể.

Sợ hãi cũng có thể khiến con người ta mất kiểm soát.

La Bân nhớ lại, ngày Trương Quân du thôn, dưới đất đầy phân và nước tiểu. Tài xế chết trong đêm đầu tiên của nhóm người ngoài cũng vậy, phân và nước tiểu tràn lan. Ngày cậu bị gọi hồn tỉnh lại, những thi thể khác trên đài thiêu trong nghĩa trang không chỉ máu thịt be bét, mà còn lẫn cả chất bẩn. Bao gồm cả Chu Thiến Thiến, dưới thi thể cô ta cũng toàn là vết bẩn.

Nhưng có một hình ảnh khác biệt!

Chiều hôm rút thăm, trong từ đường có thi thể của Đường Cát sống một mình. Thi thể ông ta sạch sẽ hơn nhiều, không có phân hay nước tiểu.

Tất cả ký ức đều rời rạc, nhưng mặt La Phong ngày càng tái xanh, thậm chí mồ hôi rịn trên trán.

"Đường Cát..." Để nói ra cái tên này, La Phong gần như nghiến răng nghiến lợi.

"Có kẻ đang giết người... Rồi ngụy trang thành tà ma hại người... Người không chết ở đây, mà được đưa tới đây vào lúc trời sáng, vì vậy nơi này không có phân hay nước tiểu. Hiện trường thật sự đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi." La Bân nói.

"Trời ơi..." Mắt Cố Nhã trắng bệch, lảo đảo, "Mau đi tìm trưởng thôn! Tiểu Sam, con chạy đến nghĩa trang, trưởng thôn còn ở đó, nhanh lên, nói với ông ấy, chuyện này thật sự quá đáng sợ rồi!"

"Suỵt..." La Phong giơ tay ra hiệu im lặng, vội nhìn bốn phía, trầm giọng, "Tiểu Sam, con đưa mẹ vào nhà đi, việc này đừng để lộ ra ngoài."

"Tại sao?" Sắc mặt Cố Nhã thay đổi.

"Vào nhà trước đi, đừng nói gì cả!" La Phong hạ giọng.

"Mẹ, đi thôi..." La Bân tuy cũng không hiểu nhưng vẫn bước lên kéo tay Cố Nhã, dẫn bà ra trước nhà.

Cố Nhã như người mất hồn, đến bên giếng lấy nước rửa tay, rửa mặt, rồi ngồi xổm xuống đất ôm miệng. Dù mặt bà ướt nước, La Bân vẫn thấy được bà đang khóc.

"Mẹ, không sao đâu..." La Bân muốn an ủi, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Đúng vậy, cái thôn này vốn đã rất đáng sợ, tà ma khiến người ta khó chịu rồi, nay lại còn có kẻ giết người.

Vậy thì bao nhiêu người chết bởi tà ma, bao nhiêu là do người hại đây?

Tà ma đáng sợ đó, là điều ai cũng biết.

Nhưng điều đè nặng và đáng sợ hơn chính là cái chưa biết.

Còn nữa, tại sao La Phong lại không cho đi tìm trưởng thôn?

Chẳng lẽ ông ấy biết gì đó?

"Cạch", cửa sân mở ra, La Phong xách xô nước và chổi bước vào.

Ông đóng cửa lại, thở dài.

"Vừa nãy bên ngoài không còn ai nữa... Ừ, chắc là không có ai." La Phong lên tiếng, "Chuyện này đừng để lộ ra ngoài, cứ giả vờ không biết."

"Tại sao!" Cố Nhã ngẩng đầu, mất bình tĩnh hỏi, "Có người đã..."

"Suỵt!"

Cố Nhã cắn môi: "Phải để kẻ đó du thôn, nếu không sao mọi người an toàn được?"

Bình thường Cố Nhã là người lương thiện, mà giờ bà có thể nói ra lời đó, đủ thấy bà hận đến mức nào.

"Chúng ta có biết hắn là ai không?" La Phong hỏi.

Khoảnh khắc đó, La Bân như bừng tỉnh, cảm giác lạnh lẽo lan khắp cơ thể.

Sau đó, La Phong bước tới trước mặt Cố Nhã, nắm tay bà, trầm giọng: "Một khi trưởng thôn biết chuyện nhất định sẽ tra xét toàn thôn, nhưng có chắc là tìm ra hung thủ không? Chẳng lẽ hung thủ không biết che giấu? Ngược lại, hung thủ biết cả nhà chúng ta làm lộ hắn, hắn sẽ nhắm đến chúng ta!"

Cố Nhã run rẩy, nước mắt càng tuôn nhiều hơn.

La Phong ôm chặt Cố Nhã vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng bà.

"Trong làng vừa có tà ma, vừa có kẻ giết người. Chúng ta phải tìm cách rời khỏi đây, nhất định phải rời khỏi đây." La Phong thì thầm.

Cố Nhã không trả lời, vẫn đang khóc.

Mặt trời đã lên, ánh nắng buổi sớm vốn nên ấm áp dễ chịu nhưng La Bân lại thấy lạnh thấu xương.

Một lúc lâu sau, Cố Nhã cuối cùng cũng ngừng khóc, khẽ nói: "Tôi đi nấu cơm."

La Phong đỡ bà đứng dậy, rồi nhìn La Bân: "Ngoài gia đình mình ra, đừng tin ai trong thôn. Biết người biết mặt, không biết lòng. Sáng mai phải vào núi thăm dò rồi, phải hết sức cẩn trọng."

"Con biết rồi bố." La Bân gật đầu.

"Dậy sớm thế, Tiểu Sam, con vào phòng nghỉ thêm đi, cơm xong mẹ gọi." Cố Nhã nắm tay La Bân.

"Vâng." La Bân đáp.

La Phong vào bếp với Cố Nhã, chắc là để an ủi bà.

La Bân quay về phòng mình, đóng cửa và khóa lại.

Cậu tới chỗ cửa sổ, cúi nhìn mặt đất ẩm ướt bên ngoài, nơi cỏ bị giẫm gãy lộ ra vết máu còn chưa bị nước cuốn trôi.

La Phong nói đúng.

Chuyện này không thể xen vào.

Thôn này vốn đã nguy hiểm, không thể để cả nhà vô tình đắc tội với một kẻ đáng sợ, b**n th** như vậy.

Đúng, là b**n th**!

Học theo tà ma để giết người...

Thật không biết trong đầu hắn nghĩ cái gì!

Như có ma xui quỷ khiến, La Bân nhớ lại hình ảnh khi nhìn thấy xác chết.

Lúc đó, toàn bộ sự chú ý của cậu đều đổ dồn vào thi thể.

Nhưng giờ nhớ lại, cậu có thể nhìn ra cả những chi tiết mà khi ấy mình chưa để ý.

Quan trọng nhất là lúc cậu tỉnh dậy, trời mới vừa hừng sáng, nếu hung thủ đem xác đi, chắc chắn là sau khi trời sáng.

Tầm nhìn của cậu lúc đó không có bóng người nào.

La Bân chột dạ, quay đầu nhìn đồng hồ treo tường.

Tiếng tích tắc vang lên, kim đồng hồ quay ngược.

Trong trí nhớ, lúc vừa mở mắt, cậu thấy đồng hồ chỉ 5:10.

Sau đó cậu ra khỏi nhà, đẩy cửa sân, chuẩn bị ra phía sau.

Trong tầm nhìn, hình như có một bóng người, lom khom, lặng lẽ đi về phía đầu thôn thì phải.

Hình ảnh đó chỉ lóe lên rồi biến mất, vì khi đó cậu đã đi ra bên hông sân và thấy thi thể.

Mọi hình ảnh đều rời rạc.

La Bân tiếp tục hồi tưởng.

Khoảnh khắc mở cửa sân. Quả thật, ở cuối tầm nhìn có một bóng người mờ nhạt, quả thật đi về phía đầu thôn.

Có điều cậu không chắc lắm, vì nhà họ La không nằm ngay đường lớn, chỉ có thể ước lượng đại khái.

Hơn nữa, dù La Bân có cố gắng hồi tưởng thế nào, ký ức cũng không thể rõ hơn được...

Không thấy rõ quần áo, không đoán được chiều cao, nam hay nữ càng không thể xác định...

Do hồi tưởng quá nhiều lần, đầu La Bân như muốn nổ tung...

"Tiểu Sam, ăn cơm thôi." Cố Nhã ở bên ngoài gọi.

"Con biết rồi." La Bân trả lời, rồi ra mở cửa.

Trên bàn trong phòng khách, bữa sáng là trứng hấp và khoai tây sợi, thơm nức mũi.

Ba người cùng ăn.

Vẫn là ba người ấy, quan hệ không thay đổi, chỉ là thiếu đi vẻ ấm áp như ngày thường.

"Bố, ngoài cái đồng hồ treo trong phòng con, còn chỗ nào tìm được đồng hồ đeo tay không?" La Bân hỏi.

"Cần đồng hồ làm gì?" La Phong nghi ngờ.

"Con có việc." La Bân nghiêm túc đáp.

La Phong trầm tư một lúc, rồi lấy từ túi ra một cái đồng hồ quả quýt, đưa cho La Bân.

La Bân nhận lấy, cho vào túi.

Nhà họ ăn xong, có người tới gõ cửa, là lão Khổng, nói trưởng thôn gọi mọi người tới họp.

Chữ "mọi người" này tất nhiên là chỉ nhóm đàn ông như La Phong.

La Phong rời đi.

Cố Nhã dọn bát đũa vào bếp.

"Mẹ, con ra ngoài đi dạo một chút." Nói rồi, mặc kệ mẹ dặn đừng đi lung tung, La Bân đi thẳng ra ngoài.

Cậu bước nhanh đến sau cửa sổ phòng mình, lấy đồng hồ ra xem giờ, rồi đi về một hướng.

Khi dừng lại, cậu lại xem đồng hồ, đã trôi qua khoảng hai phút.

Ánh nắng chiếu lên mặt đồng hồ, phản chiếu ánh sáng khiến La Bân nheo mắt, lại nhìn xung quanh.

Sau đó, cậu bước ra lề đường hai bước, cố tình giẫm gãy một cục đất khiến con đường có thêm một dấu vết nhỏ.

truyenfull,truyenfull vn