Chương 38: Kẻ có thể ảnh hưởng đến núi sẽ bị săn lùng
Ở thôn Quỹ này này, thi thể dù có đáng sợ đến đâu, nhìn vài lần rồi thì ít nhiều cũng có một chút phòng bị trong lòng. Thế nhưng, dù sao xác chết vẫn là xác chết, đặc biệt là khi nó xuất hiện ngay dưới cửa sổ nhà mình, La Bân vẫn rợn hết người.
Trời mới tờ mờ sáng, mặt trời chưa ló dạng, sương mù mỏng phủ quanh không khí.
Cái xác ấy tựa lưng vào cửa sổ của cậu, tay buông thõng hai bên, lồng ngực có một cái lỗ lớn, tim gan phổi thận đều bị moi ra. Miệng há to, lưỡi bị nhổ tận gốc, nhưng khuôn mặt thì vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị tà ma phá nát.
La Bân cảm thấy vô cùng đè nén. Có lẽ lúc tối qua khi cậu đang ngủ say thì ngay ngoài cửa sổ đã có một thôn dân bị tra tấn đến chết, vậy mà cậu chẳng hay biết gì.
Phản xạ đầu tiên của cậu là định gọi La Phong và Cố Nhã dậy.
Nhưng rồi cậu cứng đờ, hít một hơi sâu, khom người lại gần thi thể. Mùi máu tanh xộc vào mũi. Cậu lật vai xác chết lên, để lộ bức tường lốm đốm máu.
La Bân cẩn thận nhìn kỹ chân tường, muốn tìm manh mối Từ Khai Quốc để lại.
Máu quá nhiều khiến người ta khó chịu. La Bân càng lúc càng hoảng, ánh mắt không ngừng liếc quanh, dù gì lúc này cậu cũng đang ở rất gần xác chết, nếu để dân làng khác thấy e rằng sẽ có lời đàm tiếu.
Đột nhiên, cậu chứ ý đến một cọng cỏ bị dính máu. Cậu rút ra một mảnh giấy nhỏ, chữ viết trên đó cũng bị máu nhuộm đỏ.
"Kẻ có thể ảnh hưởng đến núi sẽ bị săn lùng."
Một câu ngắn gọn, nét chữ giống hệt như trên cửa sổ đêm qua và đêm đầu tiên.
La Bân lùi lại vài bước, mí mắt giật liên hồi, tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
"Tiểu Sam?" Một giọng nói bỗng vang lên từ phía sau.
La Bân giật bắn, siết chặt tay, quay đầu lại, run rẩy nói: "Bố... Có người chết!"
Việc cái xác xuất hiện ở đây đã khiến La Bân cảm thấy căng thẳng, khó chịu, nhưng tờ giấy và nội dung trên đó đã làm lu mờ các cảm xúc khác của cậu. Lúc La Phong đột nhiên xuất hiện, cậu mới bừng tỉnh.
Sắc mặt La Phong lạnh lẽo, nhìn chằm chằm xác chết.
Sau vài giây im lặng, La Phong khàn giọng nói: "Đi gọi trưởng thôn đi, chắc ông ấy đang đến nhà xác."
La Bân lập tức chạy vụt đi, lướt qua La Phong rồi phóng nhanh lên con đường làng.
Giờ này thôn rất yên tĩnh, không khí thoang thoảng hương cỏ cây, nhưng trong mũi La Bân toàn là mùi máu tanh.
Tiếng mõ gõ vang lên bên tai càng lúc càng rõ.
La Phong đoán quả không sai, trưởng thôn đang đi vội, gõ mõ, tình cờ vừa lúc ngang qua nhà xác.
"Trưởng thôn!" La Bân lớn tiếng gọi.
Chung Chí Thành dừng lại, kinh ngạc quay đầu.
La Bân chạy đến đoạn cuối đường, chống tay vào đùi th* d*c, không nhấc nổi người.
"Có người chết rồi..."
Chung Chí Kỳ lập tức sầm mặt.
"Lại có người chết?"
La Bân nhận ra, câu nói đó là phản xạ vô thức, thể hiện rõ sự bất ngờ, lo lắng trong lòng ông ta.
Từ đó, La Bân nắm bắt được một chi tiết.
Gần đây, số người chết quá nhiều.
Hình như còn quá thường xuyên.
Ở một nơi có quy tắc, có ràng buộc, dù tà ma có nguy hiểm đến đâu thì chẳng lẽ mọi người còn không rõ? Thôn này có hơn nghìn người, nếu chết với tốc độ như hiện tại, chẳng mấy mà thôn sẽ thành thôn hoang sao?
"Ở đâu?" Chung Chí Thành trầm giọng.
"Nhà cháu... sau cửa sổ..." La Bân lúng túng đáp.
Chung Chí Kỳ nhíu mày nhìn cậu.
"Cháu... Không nghe thấy gì cả... Lưỡi của người đó bị nhổ mất rồi..." La Bân lắp bắp.
"Nghe thấy thì sao? Cậu có dám mở cửa cứu người, hay lao ra ngoài cứu không? Không nghe thấy là tốt nhất." Nói xong, Chung Chí Thành bước thẳng vào cổng nhà xác.
La Bân hoảng loạn.
Đúng vậy, nghe thấy thì có ích gì?
Cứu người? Đùa à?
Nhưng điều đó có khác nào đứng nhìn người ta bị tra tấn đến chết?
Ban đầu La Bân còn nghĩ việc này quá dễ khiến tâm lý con người lệch lạc, nhưng thực tế cậu lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn thì phải?
Chung Chí Thành đã đẩy xe chở xác đi, La Bân sực tỉnh, vội đuổi theo.
Lúc này trên đường đã có vài dân làng qua lại, thấy Chung Chí Thành và La Bân thì đều nhìn chằm chằm, có người cúi đầu bước nhanh, có người theo sau từ xa.
"Trưởng thôn, Chương Lập kia... Còn gây chuyện nữa không? Anh ta không tìm ông gây chuyện nữa chứ?" La Bân dò hỏi.
Giờ chắc chắn Chung Chí Thành đang bận tâm chuyện người chết, nếu mình dò xét lúc này, dù ông ấy nhanh trí đến mấy cũng sẽ bị lệch nhịp nhỉ?
"Cậu ta thì gây ra được chuyện gì?" Chung Chí Kỳ không thèm liếc nhìn La Bân, chỉ lạnh lùng nói: "Nếu việc Chu Thiến Thiến ra ngoài liên quan đến Cố Di Nhân thì thôn chỉ đang giúp cậu ta. Cậu ta qua quá kích động, nhưng dù sao cũng là người có học thức, nghĩ lại sẽ hiểu mọi chuyện. Ở cái thôn này, người phải trả giá thì mới tỉnh táo, mới hiểu chuyện."
"Nghĩa là anh ta không đi tìm trưởng thôn nữa.?" La Bân hỏi theo bản năng.
Chung Chí Thành bất ngờ dừng lại.
La Bân rùng mình.
Bởi ánh mắt của Chung Chí Kỳ nhìn cậu đầy nghi ngờ và dò xét.
La Bân nhận ra mình lỡ lời.
Chung Chí Thành không hề bị tình hình hiện tại làm rối trí, ông ta vẫn nhạy bén, lập tức nhận ra La Bân đang dò xét mình.
"Cậu cho rằng tôi sắp xếp Cố Di Nhân như vậy là chưa ổn? Tôi biết cậu có ý tốt, nhưng La Sam à, cậu đừng làm quá. Trước đây cháu làm không ít chuyện không ra gì, nhưng không nhất thiết phải dùng cách này để bù đắp đâu. Người mà quá tốt bụng đến cuối cùng lòng tốt cũng trở nên thối rữa thôi. Cái thôn này cần nhiều người cứng rắn như bố cậu. Ông ấy cũng mong cậu trở thành người như thế, cậu hiểu không?"
Lời Chung Chí Thành nói như đang dạy bảo.
Những hành động bây giờ của cậu khiến ông ta nghĩ rằng cậu đang chuộc lỗi sao?
La Bân cúi đầu, nói theo: "Cháu hiểu rồi, nhưng trưởng thôn à..."
Chung Chí Thành không nói gì thêm.
Không lâu sau, hai người đã đến sau nhà.
Khoảng ba mươi mấy người đi theo.
La Phong vẫn đứng đó, không biết từ lúc nào Cố Nhã đã đứng cạnh ông. Thấy La Bân bà vẫy tay.
La Bân chạy tới, Cố Nhã xoa đầu cậu, rồi ôm cậu vào lòng như muốn an ủi.
"Không sao chứ Tiểu Sam?" Bà lo lắng hỏi.
"Không sao đâu mẹ." La Bân xúc động đáp.
Quá trình xử lý thi thể lần này khác một chút so với trước, cái xác này chưa thối rữa, còn khá nguyên vẹn.
La Phong bước lên giúp, một người khiêng vai, một người khiêng chân, quăng lên xe chở xác.
Chung Chí Thành lấy một tấm vải phủ lên thi thể, rồi quay đầu nhìn quanh: "Gần đây số người chết trong thôn hơi nhiều, còn quá thường xuyên. Không tính hai người ngoài thôn, nhà Răng Hở, Đường Cát, cộng thêm Ngô Hựu này, chưa đến mười ngày đã có sáu người chết. Nửa năm trước cũng không nhiều như vậy. Mọi người phải thật sự cảnh giác, không được lơi lỏng!"
Người dân tụ tập đông hơn, ai nấy đều căng thẳng, bất an, xì xầm bàn tán.
Từ lời bàn tán La Bân nhận ra gần đây người dân chết vì tà ma quá nhiều, điều này rất bất thường.
Chung Chí Thành đẩy xe xác đi, đám đông dần giải tán, La Phong ra giếng múc nước rửa tường.
Cố Nhã thì cầm chổi dài quét máu trên tường, trên cỏ, còn lấy tay bịt miệng, không muốn ngửi mùi máu.
Đầu óc La Bân rối bời.
Cậu đang cố xua đi chuyện xác chết, tập trung suy nghĩ về lời nhắn của Từ Khai Quốc, còn phải đi gặp Chương Lập, nhưng rồi cậu bỗng híp mắt, mắt dán chặt vào góc tường dưới cửa sổ, nổi hết da gà.
"Bố... Bố không thấy... Có gì đó không ổn sao?" Vừa nói, La Bân vừa xoa tay, toàn thân tê dại như rơi vào hầm băng lạnh lẽo.