Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 37

Chương 37: Thông điệp đầu, giữa và cuối

Đầu La Bân lâng lâng, toàn thân nổi hết da gà.

Cái quái gì đây?

Tại sao Từ Khai Quốc lại để lại dòng chữ này?

La Bân đứng chết trân bên cửa sổ, không biết phải làm sao.

Chỉ trong vài phút, đã có thêm bảy tám tà ma đứng ngoài cửa sổ, giơ tay gõ nhẹ vào kính.

La Bân vội kéo rèm lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, quay lại bàn tiếp tục chiết xuất dầu đèn.

Nhưng trong đầu cậu liên tục tua lại ba lần "gặp" Từ Khai Quốc: ngày đầu tiên sau khi bị gọi hồn, đêm qua và đêm nay.

Không lần nào ngoại lệ, lần nào Từ Khai Quốc cũng mở đầu bằng việc nói cặp vợ chồng trong nhà này là tà ma, cả thôn đều không bình thường và bảo cậu hãy mở cửa sổ.

Từ những chi tiết này có thể suy ra Từ Khai Quốc muốn cậu cứu Cố Di Nhân.

Từ đó cho thấy Từ Khai Quốc không thể là kẻ có vấn đề lớn.

Nhưng ông ta cứ khăng khăng rằng La Phong và Cố Nhã có vấn đề.

Vấn đề chính là ở đây!

Lần này trước khi bỏ đi, ông ta để lại một hàng chữ nhanh chóng biến mất trên cửa sổ, nói rằng "đừng tin ông ta".

Ông ta tự nói mình là tà ma?

Vậy nghĩa là ông ta thật sư là tà ma sao?

Chắc vậy.

Nếu không Từ Khai Quốc sao có thể lang thang ngoài đường vào ban đêm, sao có thể xuất hiện rồi biến mất như ma quỷ và tại sao các tà ma khác không hề làm hại ông ta?

Hay là những lời ông ta nói không phải do ông ta kiểm soát, không phải ông ta thực sự muốn nói thế không?

Chỉ đến khi lấy lại chút tỉnh táo, ông ta mới truyền đạt thông tin cho cậu?

Đêm đầu tiên, ông ta truyền thông tin về Cố Di Nhân.

Đêm nay, ông ta truyền thông tin: "Đừng tin lời tôi."

Vậy đêm qua, ông ta có truyền đạt điều gì không?

Trán La Bân ướt đẫm mồ hôi.

Có khi nào Từ Khai Quốc bị bệnh, giống như cách Chương Lập mô tả về Cố Di Nhân không?

Một người mắc chứng hysteria, đầu óc không bình thường, phần lớn thời gian thường nói bậy bạ, nhưng khi tỉnh táo lại thì sẽ nói những điều có lý.

Nhưng hiển nhiên là Từ Khai Quốc chắc chắn không phải người sống bị bệnh.

Có phải ông ta chỉ không thể giữ được tỉnh táo hoàn toàn không?

Ông ta thật sự là tà ma sao?

Hay là một tồn tại giống như cậu, cơ thể là tà ma nhưng linh hồn vẫn là con người?

Nghĩ đến đây, La Bân dựng hết tóc gáy.

Một suy nghĩ trỗi dậy trong lòng cậu, cái thôn này không chỉ có một mình cậu tới, mà còn có người quen.

Từ Khai Quốc chính là người đến trước, ông ta đã khám phá cái thôn này ở một mức độ nào đó, nhưng cuối cùng thất bại, bị tà ma khống chế, chỉ còn lại chút tỉnh táo, nên phải dẫn đường cho người tiếp theo sao?

Mà người đó là cậu?

Tim La Bân đập thình thịch.

Cậu lặp đi lặp lại từng phân tích, càng nghĩ càng cảm thấy đây có thể là sự thật.

Nhưng tại sao Từ Khai Quốc không uống dầu đền?

Dầu đèn giúp giữ bình tĩnh và tỉnh táo mà!

Đột nhiên có tiếng "kẹt", có ai đó đang mở cửa.

Nhưng cửa đã bị La Bân khóa ở bên trong nên không mở được.

La Bân nhanh chóng cất gọn mấy cái lọ và túi nilon trên bàn.

"Mẹ hả?" Cậu giả vờ ngái ngủ hỏi.

"Tiểu Sam, mẹ muốn vào nói chuyện với con, con ngủ chưa?" Giọng Cố Nhã vang lên.

"Vâng... Con ngủ rồi..." La Bân đáp lại.

"Vậy thì con ngủ tiếp đi." Nói rồi, tiếng bước chân của Cố Nhã đi xa.

La Bân kiểm tra lại mặt bàn, chắc chắn không còn dấu vết gì nữa, mới đi mở cửa.

"Mẹ, có chuyện gì mẹ vào rồi nói." La Bân gọi, cậu còn cố tình ngáp một cái.

Cố Nhã dừng lại, do dự hai giây, rồi quay lại vào phòng của La Bân, tiện tay đóng cửa lại.

"Tiểu Sam, con ngồi đi, mẹ chỉ nói vài câu rồi đi." Cố Nhã mệt mỏi xoa thái dương.

"Mẹ cũng ngồi đi." La Bân nhường ghế trước bàn, Cố Nhã ngồi xuống.

Phòng không lớn lắm, La Bân lùi hai bước là ngồi xuống mép giường luôn.

Cố Nhã thở dài, trăn trở: "Bố con mấy ngày trước đầu óc rối loạn, giờ tỉnh táo rồi, lại chấp nhận con, mẹ vui lắm. Cả nhà mình như thế mới thực sự yên ấm như một gia đình. Nhưng những gì bố con dạy, có cái con nghe được, có cái thì không nên nghe. Bao năm qua, trong thôn người đến người đi, thay đổi lớp này đến lớp khác, có người chết rất nhanh, có người thì vẫn sống sót, con có biết vì sao không?"

"Vấn đề này..." La Bân chần chừ.

Cậu hiểu ý Cố Nhã.

"Ai cũng muốn rời khỏi đây, nhưng không ai làm được. Tiểu Sam à, con còn trẻ, dễ bốc đồng, muốn làm chuyện lớn để thể hiện mình. Còn bố con thì lúc nào cũng tỏ ra thông minh, cứ như đã tính hết mọi chuyện, thế nên ông ấy mới muốn mạo hiểm. Bao nhiêu gia đình bị chọn, có người như bố con, rồi họ không bao giờ về. Ngược lại, những người an phận thì sống sót. Con xem, con thích Tiểu Linh, giờ Tiểu Linh cũng có tình cảm với con. Chúng ta cứ sống yên ổn, sao phải liều mạng? Trong thôn luôn có người muốn đi, vậy chúng ta cứ chờ đi. Ai tìm được đường ra thì mình đi theo, còn nếu không ai tìm được thì bố con làm sao có thể tìm ra? Nhà chúng ta, thiếu ai cũng không được." Câu cuối cùng, Tiểu Nha nói càng thiết tha.

"Con hiểu rồi mẹ."

"Con hiểu thì tốt. Con khuyên bố con đi, giờ ông ấy chắc nghe lời con đấy." Cố Nhã dặn dò.

"Vâng vâng." La Bân gật đầu.

Giờ mà phản bác thì không ổn chút nào.

Cố Nhã thật sự quá lo lắng cho gia đình.

Tâm trạng Cố Nhã ổn hơn nhiều, bà rời khỏi phòng.

La Bân đóng cửa, quay lại nằm xuống giường.

Ngày mai, cậu nhất định phải gặp được Cố Di Nhân.

Ngày kia cậu phải vào núi tìm đường, cậu cần chắc chắn rằng Cố Di Nhân sẽ không sao.

Ngoài ra, liệu Cố Di Nhân còn biết thêm thông tin gì có thể giúp cậu không?

Cơn buồn ngủ ập tới, La Bân từ từ thiếp đi.

...

Hôm sau, cậu dậy rất sớm, vừa nghe tiếng gà gáy là mở mắt ngay.

Cậu rời giường, ra khỏi nhà, vội vã chạy ra sau sân, đến ngoài cửa sổ đối diện phòng mình.

Theo phân tích tối qua, Từ Khai Quốc để lại thông tin vào lần đầu và lần cuối, vậy lần giữa cũng phải có gì đó.

Chỉ như vậy mới chứng minh được suy đoán của cậu là hoàn toàn chính xác.

Nhưng vừa đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến hai chân La Bân mềm nhũn, một dòng nước ấm chảy xuống, suýt chút nữa cậu đã không kìm được mà tè cả ra quần!

truyenfull,truyenfull vn