Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 42

Chương 42: Người thích hợp hơn

Là do cậu bất cẩn sao?

Là do bị câu nói của Cố Nhã làm giật mình.

La Bân vẫn còn ho, cổ họng đau rát như có thuốc đắng trào ngược lên mũi, vị đắng như xông thẳng l*n đ*nh đầu.

"Cậu không sao chứ Tiểu Sam?" Trương Vận Linh lo lắng hỏi.

"Không... Em không sao..." La Bân th* d*c, khẽ chớp mắt phải với Cố Nhã như một lời nhắc nhở.

"Không sao là tốt, không sao là tốt."

Cố Nhã cầm lấy chiếc giẻ ở mép bàn, lau vệt thuốc bắn lên, giả vờ không thấy hành động của La Bân.

Bà cẩn thận nhìn về phía cổng sân, rồi mới nói: "Tiểu Sam, con ngồi xuống. Tiểu Linh, con cũng vậy. Chuyện này liên quan đến người chết xuất hiện dưới cửa sổ của Tiểu Sam sáng nay."

La Bân biết không cản được nữa rồi.

Trương Vận Linh bị lời của Cố Nhã thu hút, nhưng vẫn đỡ La Bân ngồi xuống.

La Bân bồn chồn không yên, một phần vì hành động của Trương Vận Linh rất thân mật, phần khác là vì Cố Nhã đang tiết lộ bí mật.

Bà đã nói ra rồi, cậu cản cũng không hợp lý. Nếu phá hỏng mối quan hệ giữa bà và Trương Vận Linh, lỡ như Trương Vận Linh tò mò đi hỏi khắp nơi, bí mật sẽ bị lan ra.

Vì vậy, La Bân không lên tiếng.

"Chuyện là thế này, Tiểu Sam phát hiện người chết có điểm bất thường, người bình thường chết thì sẽ..." Cố Nhã kể chi tiết, gần như thuật lại toàn bộ những gì La Bân từng nói.

Trán Trương Vận Linh bắt đầu rịn mồ hôi lạnh, giống hệt như Cố Nhã lúc đầu, cô bị dọa sợ.

"Chú La của con đã tra được những hộ sống gần chỗ Tiểu Sam đánh dấu, bao gồm Triệu Thù, Phùng Ký, Vưu Giang, Nghiêm Lệ... À, còn có bà đồng Hà Quỷ. Bà đồng thì chắc chắn không sao, chỉ là tính khí hơi nóng nảy, nhưng ông ấy giống trưởng thôn, rất tận tâm với mọi người. Còn bốn hộ kia thì đáng nghi, đặc điểm chung là đều sống một mình." Cố Nhã giải thích kỹ càng.

Tim La Bân đập thình thịch.

Bà đồng Hà Quỷ cũng sống gần khu vực đó?

Đúng là đang buồn ngủ có người dâng gối.

Chỉ là Cố Nhã đã nói ra bí mật với thêm một người nữa. La Bân cảm thấy thêm một người là thêm một cái miệng, điều này khiến cậu hơi bất an.

Nhưng Trương Vận Linh dịu dàng yếu đuối, lại rất tốt với nhà cậu, mặc dù chủ nhân của của thân xác này từng làm những chuyện không hay, xúc phạm người ta, nhưng cô ấy vẫn may áo cho, vẫn mang thuốc đến, còn quan tâm đến Cố Nhã.

Người tốt tụ về, bạn theo nhóm.

Cố Nhã lương thiện, Trương Vận Linh cũng vậy, thế nên hai người mới thân nhau đúng không?

"Con biết rồi dì Cố, nếu gặp họ con nhất định sẽ tránh xa." Trương Vận Linh nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán.

"Con vẫn luôn cẩn thận, dì yên tâm." Cố Nhã mỉm cười.

"Tiểu Sam đúng là thay đổi rồi, người ta nói con gái mười tám thay đổi, nhưng Tiểu Sam mới là rồng gặp nước cạn thì phải? Thế chắc mấy hành động chơi bời trước đây đều là giả vờ thôi nhỉ?" Trương Vận Linh mỉm cười, ánh mắt nhìn La Bân mang theo sự ngưỡng mộ của thiếu nữ.

Mặt La Bân đỏ bừng.

"Tiểu Linh, con đừng khen nó, không khéo cái đuôi nó lại vểnh lên trời mất." Cố Nhã nói vậy nhưng ánh mắt tràn ngập sự tự hào.

"Dì Cố, con đâu có khen đâu! Tiểu Sam thật sự rất giỏi, giống hệt chú La, thậm chí còn giỏi hơn." Trương Vận Linh dịu dàng đáp.

Nết na, duyên dáng?

Khoảnh khắc ấy, La Bân ngẩn người.

Con người ai mà chẳng yêu cái đẹp, nhưng Trương Vận Linh không chỉ đẹp bề ngoài, mà tính cách cũng tinh tế, đây là vẻ đẹp từ trong ra ngoài sao?

Thôn Quỹ ô uế đến vậy, sao cô ấy có thể như dòng suối trong vắt được?

Cố Nhã rõ ràng rất vui.

"Dì Cố, chắc dì còn nhiều việc phải chuẩn bị lắm, con không làm phiền nữa. Ngày mai dì nhớ cẩn thận, bình an nhé." Trương Vận Linh đứng dậy, định ra về.

"Tiểu Sam, con tiễn chị Tiểu Linh của con một đoạn đi."Cố Nhã đứng dậy ngay.

"Vâng vâng." La Bân gật đầu.

Dù mất chút thời gian vì cuộc nói chuyện, nhưng chưa quá bốn giờ, trời vẫn chưa tối, đến bảy giờ mới hoàng hôn, cậu vẫn có thời gian tiễn cô.

Rời khỏi sân, Trương Vận Linh đi trước vài bước, tay để sau lưng, bước đi nhẹ nhàng.

La Bân lặng lẽ theo sau.

Chưa đầy mười phút sau đã đến cổng nhà Trương Vận Linh.

"Tiểu Sam về đi, nhớ nghỉ ngơi sớm." Trương Vận Linh quay đầu, cười rạng rỡ.

"Ờ... Hay là, em vào chẻ vài khúc củi? Giờ vẫn còn sớm mà." La Bân gãi đầu.

"Được thôi." Trương Vận Linh hơi tránh sang bên nhường đường.

La Bân bước vào sân, tới nhà củi, cầm rìu bắt đầu chẻ củi.

Trương Vận Linh kéo cái ghế nhỏ ngồi cạnh xem.

La Bân hiểu rõ đạo lý "sắc là dao mổ thịt", trong hoàn cảnh này, yêu đương là điều không thực tế.

Nhưng con người vẫn có bản năng.

Giữ sự yêu mến chắc không sao đâu nhỉ?

Sau này rời khỏi đây, tiện thể đưa Trương Vận Linh đi cùng chắc không thành vấn đề đâu.

Vậy thì chẻ chút củi đương nhiên càng không thành vấn đề.

Trương Vận Linh rót nước cho La Bân.

Là nước bạc hà mát nhẹ, thơm dịu.

Cô còn bước tới, lau mồ hôi cho cậu.

Giây phút ấy, La Bân cảm thấy như được cưng chiều bất ngờ.

Một lúc sau, ánh chiều tà bắt đầu chói mắt, trời sắp tối.

"Sắp tối rồi, mau về đi." Trương Vận Linh nhắc nhở.

La Bân mới đặt rìu xuống.

"Về nhé chị Tiểu Linh."

Rời khỏi nhà Trương Vận Linh, đi trên đường làng, tay có chút mỏi, dù vừa lao động hai tiếng, nhưng La Bân lại thấy sảng khoái vô cùng.

...

Trong nhà, cạnh bàn.

Trương Vận Linh lặng lẽ ngồi trên ghế, tay ôm con búp bê vải kia.

"Không phải là tôi không biết nắm lấy cơ hội. Ngày mai, chú La, dì Cố, và Tiểu Sam đều sẽ đi do thám. Lúc này mà để Tiểu Sam đến chỗ trưởng thôn chắc chắn sẽ bị nghi ngờ. Đêm nay, Tiểu Sam không nên ra ngoài, để cậu ấy đi rất có thể sẽ thất bại. Lần đầu đã có người gánh thay rồi, lần thứ hai trưởng thôn chắc chắn sẽ cảnh giác hơn, muốn thành công gần như không thể."

Vài giây yên lặng, Trương Vận Linh chăm chú nhìn con búp bê.

"Sao lại có chuyện 'cơ hội chỉ đến một lần'? dì Cố đã tiết lộ một bí mật với tôi, Tiểu Sam thực sự có gì đó rất lạ. Sao cậu ấy lại thông minh lên như vậy?"

Trong mắt cô thêm một tia tò mò.

"Ừm, tôi lúc trước chỉ là giận thôi. Nhưng chúng ta chỉ đang muốn thôn trở lại bình thường thôi đúng không? Tôi vốn không muốn hy sinh chú La và dì Cố, giờ nhìn Tiểu Sam thế cũng rất tốt, trưởng thôn thì cảnh giác với tà ma, vậy thì hoàn toàn có thể tìm một người thích hợp hơn. Có thể xác định ai là kẻ giả mạo tà ma giết người trong thôn không?" Trương Vận Linh nâng con búp bê lên, nghiêm túc hỏi.

Sau đó, cô dài, đưa búp bê áp vào tai, như sợ người khác nghe thấy, tự nhắm mắt lắng nghe.

truyenfull,truyenfull vn