Chương 34: Bông tai vàng
La Bân về đến nhà, Cố Nhã đã dọn dẹp sân vườn gọn gàng ngăn nắp. Bữa sáng vẫn còn trên bàn, trong bếp đã bắt đầu bốc khói, sắp đến giờ cơm trưa.
La Bân định đi ăn, bụng cậu cũng đói cồn cào.
Từ trong bếp, tiếng gọi của Cố Nhã vọng ra: "Tiểu Sam, chuẩn bị ăn trưa rồi, đừng ăn cháo nguội nữa!"
Sau đó Cố Nhã vội chạy ra dọn bữa sáng trên bàn. Bà dường như không hề quan tâm đến những chuyện xảy ra lúc sáng, tỏ ra hoàn toàn dửng dưng, không hỏi han gì.
La Phong lại nhắc nhở La Bân: "Chiều nay bà đồng và trưởng thôn sẽ đến, ăn xong thì nghỉ ngơi một lát. Mấy ngày nay quan trọng nhất là dưỡng sức, đừng để chuyện khác làm phân tâm."
"Con biết rồi bố." La Bân đáp.
Lão Khổng thì rập khuôn, còn La Phong thì cẩn trọng suy nghĩ. Vấn đề của bản thân La Bân là biểu cảm và cách kiểm soát cảm xúc, bởi vì chỉ cần có chút gì khác thường là người khác sẽ nhận ra.
Thế nên, La Bân không hỏi việc trừ tà cầu phúc tại sao lại tổ chức ở nhà, chứ không phải tại chỗ của bà đồng.
Một Mình La Phong lại đến trước cửa, bắt đầu mài dao.
Cuộc sống hằng ngày của ông rất đơn điệu, nếu không trong thôn không có việc gì cần đến ông thì ông sẽ cứ mài con dao rựa kia mãi.
La Bân đến bên giếng, vứt tạm cái bao tải đã cuộn lại xuống đất, múc nước rửa mặt. Lúc này cậu trở nên tỉnh táo, sảng khoái hơn hẳn.
"Tiểu Sam, đừng vứt đồ bừa bãi, nếu là rác thì cho vào thùng đi." Cố Nhã bưng món hầm từ trong bếp lên, liếc nhìn thùng rác ở cửa.
La Bân giật mình. Kiếp trước cậu cũng vậy, lúc nào cũng cầm tờ rơi trên đường, cuộn lại rồi mang về nhà.
Cái bao tải này thật ra chẳng có ý nghĩa gì cả.
Cậu nhặt lên, định mang đi vứt thì đột nhiên, có một thứ từ bên trong bao tải rơi ra.
La Bân cúi người nhặt lên.
Là một chiếc bông tai vàng chạm có khắc hoa văn.
Cố Nhã đang bưng đồ ăn vào phòng khách, còn thúc giục La Phong đừng mài dao nữa, mau đi rửa tay ăn cơm. Cả hai đều không chú ý đến La Bân.
La Bân không vứt cái bao tải đi mà xoay người về phòng.
"Tiểu Sam, sao con lại mang đồ dơ vào phòng thế?" Cố Nhã ngạc nhiên hỏi.
"Mẹ, con có việc cần dùng đến." La Bân trả lời xong rồi đóng cửa lại.
Cậu lờ mờ nghe La Phong nói: "Tiểu Sam bị chụp cái bao tải đó lên đầu rồi bị đánh, nó muốn giữ lại thì cứ để nó giữ đi, coi như là tự nhắc nhở bản thân."
La Bân đặt bao tải lên bàn học, chưa vội kiểm tra ngay, cậu cũng đặt cái bông tai lên đó, rồi ra ngoài ăn cơm.
"Ban nãy Tiểu Linh có ghé qua đưa ít thuốc con bé hái dưới chân núi. Mẹ đang nấu, đắng thì cũng phải uống đấy. Con gái người ta đúng là vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, nó bảo là thuốc kháng viêm, tốt cho vết thương của con." Cố Nhã gắp cho La Bân miếng thịt.
"Vâng." La Bân gật đầu.
Trương Vận Linh đúng là rất tốt, từng may áo cho cậu, giờ lại đi hái thuốc.
"Tiểu Sam giờ hiểu chuyện hơn rồi, ngày xưa mỗi lần nghe đến uống thuốc là trốn biệt khỏi nhà." Cố Nhã cười nói. Nhưng sau đó bà lại nhìn La Phong như thể có hàm ý khác.
La Phong làm như không hiểu, tiếp tục ăn cơm.
"Ăn gì mà nhanh thế, nghẹn bây giờ!" Cố Nhã gõ nhẹ cạnh bát.
La Bân nhìn ra, lại là thăm dò.
Cố Nhã rất cẩn thận, lúc nào cũng muốn lấy an toàn làm đầu. Còn La Phong thì lại rất kiên quyết, chắc chắn muốn dò xét ra cái gì đó.
Bữa cơm này, ai nấy đều có tâm sự riêng.
Riêng La Bân, trong lòng cậu chỉ quan tâm đến Cố Di Nhân.
Thái độ của dân làng rất bất lợi với cô ấy, nhưng cô ấy rất có ích, rất đặc biệt, tuyệt đối không thể để cô ấy xảy ra chuyện gì.
Làm sao để thay đổi cách nhìn của thôn dân, giúp cô ấy thoát khỏi cảnh nguy hiểm đây?
Cơm nước xong xuôi, Cố Nhã nói mình mệt, bảo La Phong dọn dẹp bát đũa.
La Bân muốn giúp nhưng bị cản lại: "Bố con tràn trề sức lực, cứ để ông ấy làm, con về phòng nghỉ ngơi đi."
Nghe vậy, La Bân chỉ đành về phòng.
Ngồi xuống bên bàn, cậu mở bao tải ra, tìm kiếm kỹ càng lần nữa.
Nhưng lần này chẳng có gì bên trong.
La Bân lại chăm chú nhìn chiếc bông tai vàng, lắc nhẹ nó, thở dài.
Nếu ở kiếp trước, món này chắc cũng phải là hai ba gram vàng nguyên chất, là một khoản tiền không nhỏ.
Nhưng ở thôn Quỹ, thứ này có thể đổi được gì không?
Đến giờ, cậu vẫn chưa thấy trong thôn có cửa tiệm nào.
Trưởng thôn Chung Chí Thành từng nói tài nguyên trong thôn có hạn, mỗi nhà phải cử một người đi làm mới nhận được khẩu phần lương thực tương ứng.
Lao động đổi lấy thức ăn và dụng cụ sinh hoạt là hợp lý.
Dù vậy, La Bân vẫn đứng dậy, định đi hỏi La Phong xem chiếc hoa tai này có thể đổi được chút thịt trứng hay gạo gì không.
Nhưng ngay khi đặt tay lên nắm cửa, cậu lại nhìn chằm chằm chiếc bông tai trong tay.
Một loạt ký ức vụt qua trong đầu.
Ở miếu Sơn Thần, Chu Thiến Thiến chạy vội ra, dừng lại trước mặt La Bân.
"Cậu là người tốt. Cố Di Nhân không khỏe, chúng tôi là thành viên đội khảo cổ, cậu có thể giúp lấy xe, đưa chúng tôi rời khỏi đây không?"
Trong ký ức, La Bân quan sát kỹ Chu Thiến Thiến, đặc biệt là đôi tai.
Chu Thiến Thiến có mái tóc ngắn không che được d** tai, có thể thấy rõ cô có đeo đôi hoa tai bằng vàng.
Ký ức tua ngược lần nữa.
Bên đường, trưởng thôn dùng xẻng sắt xúc cái đầu bị gặm mất mặt của Chu Thiến Thiến.
Khi đó, La Bân không quá để ý.
Nhưng giờ cậu quan sát kỹ hai bên tai của Chu Thiến Thiến, đôi bông tai ấy đã biến mất.
Tim cậu đập thình thịch, toàn thân nổi hết da gà.
La Bân nuốt nước bọt, ánh mắt trở nên nặng nề.
Đây là đồ của Chu Thiến Thiến?
Bây giờ nó đã thành di vật?
La Bân không mở cửa nữa, cậu quay lại bàn, ngồi xuống, rồi kéo ngăn kéo ra, cho chiếc bông tai vào trong, bao tải cũng không vứt đi, vì La Phong hiểu nhầm như vậy cũng tiện, thế là cậu bỏ luôn vào ngăn kéo.
Ngủ trưa một lát, tiếng gõ cửa của Cố Nhã đánh thức La Bân.
Cậu ra khỏi phòng, ngoài sân đang có hai người đứng.
Bên cạnh Chung Chí Thành là một người đàn ông hơi gù lưng, mắt hít, sống mũi hơi cong, đỉnh đầu hói nhẹ, tóc hai bên dài cuốn quanh đầu, cằm nhọn có chòm râu dê.
La Bân cứ tưởng bà đồng là một bà lão, không ngờ lại là đàn ông!
"Khụ khụ..." Ông ta ho khan vài tiếng, đấm nhẹ vào ngực.
La Phong đứng phía trước họ, Cố Nhã đi tới, La Bân cũng đi theo.
Đột nhiên, ông ta lấy ra một cái bình nhỏ, trong đó có cắm vài nhánh liễu, ông ta rút một cành ra, vẩy nước tung tóe, dính cả lên người La Phong, miệng thì lẩm bẩm niệm chú.
Rất nhanh, La Phong đã bị vẩy nước quanh một vòng, sau đó đến Cố Nhã và La Bân cũng bị làm tương tự.
La Bân nghe ông ta niệm: "Bách quỷ bất nhập gia, tà ma viễn ly môn." Rồi ông ta đọc ba lượt, "Nhất đả thiên thanh địa minh, nhị đả tà ma vô tung, tam đả phúc thọ khang ninh."
Sau đó, ông ta lấy ra một cái lọ khác, mở nắp, nhúng ngón tay vào chất lỏng sệt màu đỏ đen như máu ở bên trong.
"Giơ tay!" Ông ta nói, giọng hơi the thé.
La Phong và Cố Nhã lập tức đưa tay, La Bân cũng làm theo.
Thế là mỗi người được vẽ một lá bùa trong lòng bàn tay.
Cuối cùng, ông ta nhìn sang trưởng thôn.
Trưởng thôn đưa cho ông ta một lọ dầu.
Ông ta rót dầu thành vòng tròn trên đất, rồi ngửa cổ uống một ngụm, sau đó phun ra ngọn lửa bùng lên, dầu đèn trên đất cháy rực.
Không khí lập tức nồng nặc mùi khét, dưới đất loang một vòng cháy đen sì.
Ông ta nhổ ba bốn bãi nước miếng liên tiếp, sau đó đến bên giếng súc miệng, rồi đi thẳng về phía phòng của La Bân.
La Bân lên tiếng đúng lúc: "Trừ tà cầu phúc xong, bà đồng sẽ giúp nhà ta xua đuổi tà khí lần nữa, coi như là báo đáp cho chuyến dò đường."
La Bân cực kỳ khó chịu, nhưng cậu vẫn cố ghi nhớ thông tin.
Chung Chí Thành nói: "Sáng ngày kia mọi người xuất phát, tôi sẽ đưa tiễn. Bùa trong lòng bàn tay có thể giúp mọi người tỉnh táo trong tình huống nguy cấp. Ba người đứng cạnh nhau sẽ an toàn hơn. Khi đến căn nhà trong núi để trú thì nhớ buộc cành liễu lên cửa."
"Rõ rồi trưởng thôn." Cố Nhã nhẹ giọng, "Ông cũng vào nhà nghỉ chút đi."
"Không cần, bà đồng xong là chúng tôi đi ngay, Cố Di Nhân kia có chút vấn đề."
Trái tim La Bân đập loạn xạ lần nữa.
Không chỉ vì trưởng thôn nhắc đến Cố Di Nhân, mà là bà đồng đã vào phòng cậu hơn hai ba phút mà vẫn chưa ra.
Trong tủ còn giấu dầu đèn!
Lại thêm sáu bảy phút nữa, bà đồng cuối cùng cũng trở ra, chuyển sang phòng ngủ của La Phong và Cố Nhã.
La Bân thở phào, lưng cậu lúc này đã lấm tấm mồ hôi.
May mà không có chuyện gì.
Nhưng cậu thầm quyết định phải cất bớt dầu đèn, không thể để hết trong phòng.
Ngoài ra, cậu không khỏi liếc sang lọ dầu trong tay Chung Chí Thành.
Trong tủ của căn nhà trên núi tuy có khá nhiều lọ dầu đèn, nhưng chỉ còn khoảng một phần ba là còn dầu, còn lại đều trống không.
Dầu đèn sắp cạn sao? Nếu cạn rồi, thôn này làm sao đối phó được với tà ma?
Lúc ấy sẽ như cậu và Cố Di Nhân trước kia, chỉ còn cách trốn vào những góc kín nhất sao?
Hay là Chung Chí Thành có nguồn lấy dầu khác nhưng chưa kịp bổ sung?
La Bân cố gắng dằn lại những suy nghĩ hỗn loạn.
Hiện tại, quan trọng nhất vẫn là chuyện của Cố Di Nhân!
Đúng lúc này, bà đồng từ phòng của La Phong và Cố Nhã đi ra.
Nhưng ông ta không rời đi, mà lại đi đến trước mặt La Bân.
La Bân giật thót.
Chung Chí Thành cũng nhìn sang cậu, rồi nhìn bà đồng, như đang chờ ông ta lên tiếng.
La Bân: "..."
Cậu có gì không ổn sao?
Lần trước trưởng thôn chú ý đến cậu, lời nói đã gây ra không ít biến số.
Còn bà đồng này, ông ta đã nhìn ra điều gì bất thường?