Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 33

Chương 33: Đến nhà tôi, tôi sẽ từ từ kể cho anh nghe

"Di Nhân bị bệnh, cô ấy vừa vào thôn đã bị dọa cho phát bệnh, đang không được khỏe. Cô ấy là em họ tôi, tôi là anh họ cô ấy, sao mấy người lại nói chúng tôi không phải người nhà? Quan hệ giữa chúng tôi thân thiết như vậy, sao tôi có thể hại cô ấy? Còn Chu Thiến Thiến là bạn đại học của tôi, chúng tôi cùng ở trong một đội khảo cổ..."

Lời biện hộ của Chương Lập đến đây bỗng dừng lại. Anh ta nhìn một vòng, sau đó nhìn chằm chằm Chung Chí Thành.

"Tôi chỉ đang hỏi tại sao cô ấy không xuất hiện!" Chung Chí Thành nhấn mạnh, "Cậu đã làm gì cô ấy đúng không? Hay là đúng như mọi người nói, cậu đã trói cô ấy lại?"

"Di Nhân bị bệnh." Chương Lập khàn giọng đáp, thái độ vô cùng cứng rắn.

La Bân đứng bên đường lắc đầu.

Chương Lập đã bị dẫn dắt vào tròng.

Hoặc có thể nói đây không phải là bị dẫn dụ, mà vì chính bản thân Chương Lập biết trói Cố Di Nhân là việc dễ gây nghi ngờ.

Đêm xảy ra vụ "du thôn", khi họ xuống xe cầu cứu, dây thừng trói Cố Di Nhân đã được tháo, việc đó đã là dấu hiệu cho thấy anh ta lo sợ bị điều tiếng.

Bây giờ bị người dân nói ra, trưởng thôn chất vấn trực tiếp, bất kể Chương Lập nói gì, khi sự thật đó rõ ràng thì anh ta gần như tiêu đời.

"Cô ấy bị bệnh nên cậu mới trói cô ấy lại, ý cậu là vậy đúng không?" Chung Chí Thành híp mắt, hỏi.

"Cô ấy không phải bị bệnh thông thường, cô ấy bị động kinh. Cô ấy nói năng lộn xộn, hay gặp ảo giác. Tôi không trói cô ấy lại, nhỡ cô ấy mở cửa ra đường giữa đêm thì sao?" Nói đến đây, cổ Chương Lập nổi đầy gân xanh, lộ rõ vẻ căng thẳng.

Thôn dân khi nãy còn sục sôi căm phẫn giờ lại đột nhiên im phăng phắc.

"Mấy người chẳng biết gì về Di Nhân cả! Tôi làm thế chỉ vì muốn tốt cho cô ấy thôi! Trước khi vào thôn, ở nhà cô ấy đã bị bệnh, cần phải trói lại rồi. Chính vì mấy người lạnh lùng vô tình, chính vì nơi này quá quái lạ mới khiến cô ấy phát bệnh lần nữa!" Chương Lập giơ tay chỉ về phía trước, gào lên, nước bọt bắn tung tóe khiến trưởng thôn cũng phải nhíu mày lùi vài bước.

"Có khi nào là Cố Di Nhân phát bệnh, rồi nói gì đó hoặc làm gì đó khiến Chu Thiến Thiến bỏ nhà đi không? Hôm qua cô ấy bị kéo về, cũng trùng hợp là hôm Chu Thiến Thiến mất tích mà! Ở thôn chúng ta có người mất tích ban ngày đâu dễ, trừ khi người đó cố tình trốn đi, không để ai nhìn thấy, rồi đến đêm gặp phải tà ma và chết." Một cô gái tóc dài ngang hông đứng bên lên đường nói.

La Bân nhận ra đó là Trần Tiên Tiên.

Tuy nhiên, cách ăn mặc của cô gái này hôm nay có hơi khác. Mấy lần trước gặp, cô ấy luôn để tóc xõa ngang, còn hôm nay cô ấy lại buộc đuôi ngựa, thả trước ngực, tay còn đang nắm lấy đuôi tóc, trông có vẻ căng thẳng.

Còn một điểm khác nữa, ở khóe môi cô ấy có một nốt ruồi đỏ.

Sao trước đây cậu không để ý thấy nốt ruồi này nhỉ?

"Cô đang nói bậy! Chu Thiến Thiến chắc chắn bị thôn dân dụ ra ngoài! Chắc chắn là vậy! Cô ấy biết rõ Di Nhân hay nói bậy là do bị bệnh!" Chương Lập lập tức phản bác.

"Trần Tiêm Tiêm nói có lý!"

"Trưởng thôn, chuyện này không hề nhỏ, nói nhẹ thì chỉ mới có một người chết, nhưng nói nặng thì nhỡ sau này lại có du thôn nữa, mà Cố Di Nhân ở cùng chúng ta, nhỡ cô ta mở cửa thì sao? Động kinh? Thế chẳng phải là bị điên sao? Không thể giữ cô gái đó ở lại được!"

"Đúng vậy! Đã hại chết bạn của mình, giữ lại làm gì!"

Tiếng bàn tán xôn xao lại biến thành những lời la ó.

La Bân siết chặt tay, rồi lại thả ra, lặp đi lặp lại mấy lần.

Chương Lập tự hại mình rồi.

Bị trưởng thôn và dân làng ép hỏi, anh ta định dùng lý do "Cố Di Nhân" bị bệnh để qua loa mọi chuyện, thậm chí anh ta còn định dùng cái cớ đó để cô lập Cố Di Nhân ra khỏi thôn dân.

Lần trước quay lại tìm cậu, anh ta nói những lời ấy, mục đích đã quá rõ ràng.

Chương Lập đang che giấu bí mật nào đó.

Ít nhất, Cố Di Nhân đã tiết lộ một bí mật nào đó với anh ta và anh ta không muốn để bất kỳ ai biết.

Nhưng giờ thì sao?

Chính anh ta lại đẩy hết mọi nghi ngờ và nguy cơ về phía Cố Di Nhân.

"Đồ vô dụng, chỉ biết la hét!" La Bân chửi thầm trong lòng.

Đây chính là kiểu người không thông minh nhưng lại thích ra vẻ mưu mẹo.

"Tạm thời giao Cố Di Nhân cho bà đồng giữ, tránh làm ảnh hưởng đến an toàn của thôn dân. Việc xử lý thế nào, tôi sẽ cân nhắc." Chung Chí Thành lên tiếng.

"Ông..."

Sắc mặt Chương Lập thay đổi, muốn xông lên, nhưng La Phong và lão Khổng đã áp giải Chương Lập lại, những người khác đi theo sau trưởng thôn, thôn dân cũng lũ lượt bám theo.

Chương Lập vùng vẫy, chửi bới om sòm, nói nào là man rợ, nào là thôn của lũ thổ phỉ.

Trong ánh mắt của anh ta bắt đầu lộ sự sợ hãi.

La Bân theo sau La Phong.

Phần lớn thôn dân vẫn giữ thái độ lạnh nhạt với cậu, thậm chí có người cố tình tránh xa, nên cậu dễ dàng len qua, đến bên cạnh La Phong.

"Tiểu Sam, đừng lại gần, chuyện này không liên quan đến con." La Phong nhìn cậu, giọng lạnh tanh.

"Con biết rồi bố, con chỉ theo xem thôi." La Bân gật đầu.

"Lão La à, đứa con trai của cậu cũng được đấy, chỉ có điều hơi tò mò chuyện của người lớn. Nhưng chuyện này không thể xen vào đâu." Lão Khổng cũng liếc nhìn La Bân.

La Bân biết đêm diễn ra du thôn, việc cậu gọi nhóm Chương Lập vào nhà đã khiến người khác có ấn tượng không tốt.

Cứ thế, cả đoàn đi qua một nơi.

Đó là một con hẻm nhỏ rộng tầm hai mét, một bên là tường nhà người ta, ở giữa có một cánh đồng lớn, bên đường có một chiếc bao tải bị vứt chỏng chơ.

La Bân dừng lại. Cái bao tải này vẫn còn ở đây sao? Không ai nhặt lên à?

Cũng đúng, thôn dân ai cũng chỉ lo chuyện của mình, làm gì còn tâm trạng dọn vệ sinh đường phố?

La Bân theo bản năng cúi nhặt bao tải lên, quấn lại vài vòng, nắm chặt trong tay rồi nhanh chóng đuổi theo La Phong.

"Bị đánh chỗ này hả?" La Phong hỏi.

"Vâng, lần đầu là ở đây." La Bân đáp lí nhí.

Không hiểu sao, cậu lại cảm thấy có ai đó đang nhìn mình. Cậu quay đầu nhìn phía sau, chỉ thấy lác đác vài người đi theo, chẳng có ai đặc biệt chăm chú nhìn cậu cả.

Có điều cánh cửa kia mở, có thể thấy một bóng người bước vào.

La Bân nhớ đó là nhà của Trần Tiên Tiên, có vẻ như cô gái đó không có hứng với việc xem náo nhiệt thì phải.

Vài phút sau, họ đã đến bên ngoài rừng trúc.

Chung Chí Thành cùng vài người đàn ông bước vào sân, chẳng mấy chốc đã đưa Cố Di Nhân từ trong nhà ra.

Hai tay cô bị trói chặt, chân cũng bị buộc dây, chỉ có thể di chuyển trong phạm vi chừng ba mét.

Ánh mắt tất cả người dân đều trở nên khác thường, ai nấy nhìn Cố Di Nhân như nhìn một người chết vậy.

Chương Lập đã không còn mắng chửi, giọng anh ta khàn đặc từ nửa đường đi, hơn nữa lão Khổng cũng không nhịn được, đã giáng cho anh ta mấy cái bạt tai.

Lúc này đây, mắt Chương Lập đỏ ngầu trông vô cùng tiều tụy, còn có phần tuyệt vọng.

Chung Chí Thành nắm sợi dây dẫn đường, chỉ có hai ba người đàn ông đi theo.

Lần này, dân làng không còn theo sau.

"Đừng đi theo nữa, bà đồng không thích dân làng tới quá gần." La Phong lên tiếng như nhắc nhở La Bân.

La Bân gật đầu, đồng thời âm thầm ghi nhớ thông tin này: Bà đồng không dễ tính.

Sau đó, La Phong và Lão Khổng mạnh tay đẩy Chương Lập về phía trước, khiến anh ta loạng choạng ngã dúi dụi vào trong sân, khi đứng dậy được, mắt anh ta càng đỏ hơn như muốn xông ra.

Lão Khổng giơ tay lên dọa đánh vài cái.

Chương Lập run lẩy bẩy đứng yên tại chỗ, theo bản năng đưa tay che đầu, không dám tiến lên nửa bước.

"Thằng nhóc, trưởng thôn đang cứu cậu thôi, đừng suốt ngày kêu là em họ thân thiết. Chữ 'sắc' đứng đầu, là con dao giết người. Cậu đối với cô ta hết lòng hết dạ, giữ cô ta ở bên, nhưng lỡ một ngày cô ta rước tà ma vào nhà,thì thật sự sẽ moi tim móc phổi cậu ra đấy. Còn trẻ mà, nghe lời đi." Lão Khổng khuyên.

"Đi thôi, Lão Khổng." La Phong tỏ vẻ lạnh nhạt, rồi gật đầu với La Bân.

Trừ người nhà, ông đối với ai cũng lạnh lùng như vậy sao?

Dân làng xì xào bàn tán thêm vài câu rồi lần lượt rời đi.

La Bân đương nhiên không dám nán lại, liền đi theo La Phong.

Chẳng bao lâu sau, nhóm họ lại đi qua con ngõ kia.

Không ai chú ý thấy cánh cửa hé ra một khe nhỏ.

Sau khe cửa, Trần Tiên Tiên đang đứng đó, lén lút quan sát dòng người đi qua. Đặc biệt là khi có La Bân, Trần Tiên Tiên nghiêng tai lắng nghe động tĩnh trong phòng.

Cô lờ mờ nghe thấy tiếng cười.

Khe cửa lập tức khép lại.

Phải một lúc lâu sau cửa mới lại mở ra.

Trần Tiên Tiên nhẹ nhàng đi về phía rừng trúc.

Thực ra thời gian cô vào làng này đã ba năm, chứ không phải chỉ một năm như từng nói với Chu Thiến Thiến.

Cô và chị gái vốn sống nương tựa vào nhau.

Sau này, chị gái bị tà ma hại, còn bị nhổ mất móng tay út bên trái.

Cô không dám để dân làng biết chuyện, cũng không nỡ nhìn chị bị thiêu, nên đã trói chị lại trong hầm dưới nhà.

Vì là chị em song sinh, hai người trông gần như giống hệt nhau.

Cho nên thỉnh thoảng cô đóng giả làm chị gái Trần Tiêm Tiêm, đi lại trong thôn.

Thật ra chị gái không có tiếng tốt lắm.

Tất nhiên điều này có hai mặt, phụ nữ thì ghét chị ấy, đàn ông thì thích, vì chị ấy là "nữ Bồ Tát".

Chị có một sở thích kỳ dị. Vì vậy, cô đã lợi dụng điểm này, những năm qua đã kiếm được không ít "lương thực" cho chị gái.

Trần Tiên Tiên không dám quá lộ liễu, phải dùng các cách khác nhau để dụ người về nhà.

Ví dụ như người mới vào thôn như Chu Thiến Thiến dễ mất cảnh giác nhất.

Việc La Bân đi ngang qua đã khiến chị cô có phản ứng, cô cần tìm cách dụ La Bân tới.

Tuy nhiên, hiện tại lại có một cơ hội khác, cô không thể bỏ lỡ.

Vài phút sau, Trần Tiên Tiên dừng trước sân. Ngay dưới bậc cửa phòng khách, Chương Lập đang ôm đầu gối.

Một người đàn ông to lớn vậy mà lại đang lau nước mắt.

"Đàn ông đổ máu không đổ lệ, đừng khóc nữa." Trần Tiên Tiên lên tiếng.

Chương Lập ngẩng đầu, ánh mắt đầy sự phẫn nộ.

"Là cô! Chính cô vừa rồi đã hại Di Nhân!"

Chương Lập đứng bật dậy.

Trần Tiên Tiên chơi đùa bím tóc đuôi ngựa quanh ngón tay, cắn môi nói: "Chuyện thường tình thôi, nếu tôi không nghi ngờ thì cũng sẽ có người khác nghi ngờ. Nhưng tôi đột nhiên nhớ ra một việc, hình như tôi từng thấy một người, từng đi cùng cô gái tóc ngắn đã chết kia. Anh tới nhà tôi đi, tôi kể kỹ cho nghe." Trần Tiên Tiên nói rất nghiêm túc.

"Ai?" Sắc mặt Chương Lập lập tức thay đổi, truy hỏi: "Sao cô không nói sớm?"

"Tôi không nhớ ra mà, lúc nãy tôi đang ngồi trong nhà nghĩ về chuyện này thì bất ngờ nhớ ra, nên lập tức tới tìm anh đấy." Trần Tiên Tiên giải thích, "Anh tới nhà tôi, tôi từ từ kể rõ cho anh nghe."

truyenfull,truyenfull vn