Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 32

Chương 32: Anh ta cũng cùng một giuộc!

Sau khi ăn sạch sẽ tô mì trước mặt, La Bân húp cạn cả nước mì không chừa một giọt, bụng no căng, lòng thì mãn nguyện.

"Nghe tôi đi, lần này vào núi, chúng ta cứ ngoan ngoãn ở lại một đêm thôi. Cả nhà mình mới đỡ khổ được chút, mấy chuyện mạo hiểm ấy để người khác làm. Trời có sập thì cũng có người cao đỡ rồi." Cố Nhã đặt đũa xuống. Tô mì của bà mới ăn được chừng một phần ba, giờ đã trương phình cả lên.

La Phong không nói gì, lặng lẽ húp hết phần nước mì.

La Bân cũng im lặng. Bầu không khí trong nhà trở nên rất lạ.

Một lát sau, La Phong đặt tô xuống.

"Lát nữa tôi sẽ ra ngoài thăm dò. Tiểu Sam sẽ ở lại bảo vệ em. Trước khi trời tối, tôi nhất định quay về."

"Không được!" Cố Nhã nói dứt khoát. "Lỡ anh xảy ra chuyện thì mẹ con em biết phải làm sao?"

"Tôi không sao đâu. Tiểu Sam cũng là đàn ông rồi." Giọng La Phong đầy quả quyết.

"Không được!" Cố Nhã vẫn kiên quyết lắc đầu.

"Tiểu Sam, con về phòng đi. Bố có chuyện cần nói riêng với mẹ con." La Phong liếc nhìn La Bân.

La Bân nghe vậy mới đứng dậy, lặng lẽ trở vào phòng.

Đóng cửa lại, cậu ngồi xuống mép giường.

Chuyện rút thăm, chuyện khám phá, thông tin vẫn còn thiếu.

Nhưng có một điều thể hiện rõ ràng...

Đó là nguy hiểm!

Có câu "Tò mò g**t ch*t con mèo", nhưng con người lại thường như vậy, càng là cấm kỵ lại càng khiến người ta vừa sợ vừa bị cuốn hút. Giống như La Bân bây giờ, lòng cậu sợ hãi là có, nhưng cái sự tò mò, cái khát khao muốn hiểu rõ lại chẳng thể nào dập tắt.

La Bân chợt nghĩ đến Cố Di Nhân.

Cô ấy từng giúp cậu tìm được dầu đèn, vậy thì liệu cô ấy có biết gì đó về cuộc khám phá kia?

Tim La Bân đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Cậu hít sâu liên tục để bình tĩnh lại, định nằm xuống ngủ.

Nhưng đúng lúc này, một linh cảm như cảnh báo từ bản năng khiến cậu giật mình ngồi bật dậy, mắt dán chặt về phía cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ bị đóng bằng những thanh gỗ đang có một người đang lặng lẽ đứng, chỉ một phần gương mặt lộ ra.

La Bân lập tức nhảy khỏi giường, bước nhanh tới sát cửa sổ.

Áo blouse trắng, mặt tròn, sống mũi thấp, quầng mắt đen sì, người này rõ ràng là bác sĩ Từ Khai Quốc!

"Bác sĩ Từ!"

Thật ra từ lần đầu gặp Từ Khai Quốc ở đây tới giờ mới chỉ là ngày thứ sáu, vậy mà La Bân lại có cảm giác như đã cả tháng trôi qua.

Ban đầu, cậu nghi ngờ ông ta rất nhiều.

Nhưng Cố Di Nhân thật sự đã giúp cậu, nên cậu nhận ra rằng Từ Khai Quốc không hề đơn giản!

Nếu nói về mức độ hiểu biết nơi này, có khi ông ta còn hiểu rõ hơn cả Cố Di Nhân.

"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, đừng để ai nghe thấy." Từ Khai Quốc đưa tay ra hiệu, cẩn trọng nhìn xung quanh, "Người trong nhà này không bình thường. Cặp vợ chồng đó thật ra là hai tà ma, cực kỳ nguy hiểm. Cả cái thôn này cũng chẳng bình thường. Cậu mới tới, còn chưa biết nhiều. Mau mở cửa sổ, tôi cứu cậu ra ngoài."

Giọng Từ Khai Quốc tuy không lớn nhưng đầy cảnh giác.

Toàn thân La Bân lạnh toát, nổi hết da gà.

Cái quái gì đang xảy ra vậy?

Những lời ông ta nói giống hệt đêm đầu tiên khi cậu vừa đến, không sai một chữ!

"Mau mở cửa sổ, tôi cứu cậu ra ngoài." Từ Khai Quốc gõ nhẹ ngón tay lên cửa sổ.

Da gà nổi lấm tấm.

Mồ hôi lạnh tuôn ra không ngừng.

Từng sợi lông tơ dựng đứng...

La Bân không dám nhúc nhích.

Mở cửa ư?

Đây đâu còn là ngày đầu tiên, sao cậu dám?

La Bân nhìn chằm chằm Từ Khai Quốc, còn ánh nhìn lại liếc ra xa, bên ngoài trông có vẻ yên ắng, mờ tối, nhưng cậu phát hiện ở góc tường, ven đường đang có nhiều bóng người đang đứng.

Có phần giống với đêm đầu tiên, nhưng cũng có nhiều điểm khác hoàn toàn.

La Bân chắc chắn, chỉ cần mở cửa sổ, tà ma sẽ lập tức tràn vào nhà!

"Người trong nhà này không bình thường, cặp vợ chồng đó là tà ma, cực kỳ nguy hiểm. Cái thôn này càng không bình thường. Cậu mới đến nên còn chưa biết. Mau mở cửa sổ, tôi cứu cậu ra."

Từ Khai Quốc vẫn thì thầm như vậy, ngón tay vẫn nhẹ nhàng gõ lên khung gỗ, từng tiếng như gõ vào tim La Bân.

Điều khiến cậu rùng mình hơn nữa là nụ cười khẽ nhếch trên môi ông ta.

Ông ta như vậy có khác gì tà ma?

"Tiểu Sam?"

Bên ngoài bất ngờ vang lên một giọng nói, là Cố Nhã đang gọi.

La Bân giật bắn người, vội đáp: "Mẹ..."

"Con đang nói chuyện với ai đấy? Tuyệt đối đừng nói chuyện với bất kỳ ai. Bọn chúng đều là tà ma đấy! Bố con với mẹ chuẩn bị đi ngủ rồi. Con kéo rèm lại, ngủ sớm đi nhé." Giọng Cố Nhã không lớn nhưng mang theo sự nghiêm trọng rõ rệt.

Từ Khai Quốc ở bên ngoài dần dần lùi xa.

"Con biết rồi mẹ. Con không nói chuyện với ai cả. Là tà ma gõ cửa sổ." Trả lời xong, La Bân kéo rèm lại.

Tiếng bước chân xa dần, Cố Nhã đã rời đi.

Tâm trạng La Bân rối như tơ vò, cậu lại kéo rèm ra nhìn một lần nữa.

Lúc này bên ngoài không còn là Từ Khai Quốc, mà là vài tà ma lạ mặt, tất cả đều đang mỉm cười với cậu.

Soạt! Rèm lập tức được kéo kín lại.

La Bân quay trở về giường, trùm kín chăn, nhưng cậu vẫn lạnh thấu xương, không ngừng run rẩy, trong đầu không ngừng tua lại cảnh vừa rồi và cảnh đêm đầu tiên khi mới đến, lần đầu gặp Từ Khai Quốc...

Hai lần ông ta đều nói giống hệt nhau, không sai một chữ.

Khác biệt duy nhất là lần này, cậu đã không mở cửa sổ.

Tại sao...

Tại sao Từ Khai Quốc lại kỳ lạ đến thế?

Còn nữa...

Chẳng lẽ ông ta thực sự có vấn đề?

Rõ ràng Cố Di Nhân đã giúp cậu, còn chỉ cho nơi có dầu đèn, thậm chí còn nhấn mạnh cửa sổ không đóng.

Từng lời từng chữ của cô ấy xét ra chẳng có chỗ nào bất thường.

Vậy chẳng lẽ...

Là La Phong và Cố Nhã có vấn đề?

Không, chuyện đó không thể nào!

Cố Nhã luôn yêu thương cậu hết mực, La Phong thì hết lòng bảo vệ gia đình. Tất cả những gì họ thể hiện đều quá đỗi chân thực, sao có thể là tà ma?

Đầu óc quay cuồng, ký ức rối loạn như một mớ bòng bong khiến đầu La Bân đau nhức như bị xé toạc.

Cuối cùng, cậu mê man chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ đó như rơi vào vực sâu không đáy, tối tăm và mệt mỏi khôn cùng.

Khi tỉnh dậy, ánh nắng đã len qua khe rèm cửa, rọi vào phòng một cách dịu nhẹ.

La Bân chậm rãi ngồi dậy. Đầu vẫn đau âm ỉ, toàn thân thì như bị vắt kiệt sức, cảm giác như cả đêm chẳng ngủ được chút nào.

Cậu xuống giường, kéo rèm ra. Nắng sớm chiếu vào mặt mang theo chút hơi nóng nhè nhẹ.

Cậu ra khỏi phòng, chỉ thấy mỗi Cố Nhã đang lúi húi làm việc ngoài sân.

"Trên bàn có cơm đấy, Tiểu Sam, con ăn đi, không nguội hết." Cố Nhã gọi vọng lại.

La Bân không nói gì, chỉ chăm chú nhìn bà.

"Sao thế, Tiểu Sam?" Cố Nhã ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên.

"Không, không có gì, bố đâu rồi?" La Bân chuyển hướng câu chuyện.

Dù có nghĩ thế nào, La Bân cũng không tin Cố Nhã là tà ma, mà La Phong lại càng không thể. Nếu họ thực sự là tà ma thì ngay từ đầu đã không cố gắng gọi hồn chủ nhân thân xác này về.

La Phong cũng không thể nào nghi ngờ cậu là tà ma để rồi làm ra bao nhiêu chuyện như thế.

"Vừa rồi lão Khổng gọi bố con đi giữ trật tự rồi. Lại có người chết, là cô gái ngoài thôn đến mấy hôm trước." Cố Nhã lắc đầu, "Người mới đến muốn sống sót qua được mấy ngày đầu thật sự không dễ, ba ngày đầu chỉ là bắt đầu thôi. Con cứ ăn cơm đi, đừng lo lắng quá nhiều."

La Bân giật mình.

Chết rồi!?

"Chết ở đâu?" La Bân hỏi.

"Ở đầu thôn."

Cố Nhã vừa nói dứt câu, La Bân đã lao vội ra cửa.

"Tiểu Sam, con không ăn cơm à?" Cố Nhã gọi.

"Con về ăn sau!" La Bân hét lên rồi phóng ra khỏi nhà, chạy như bay về phía cổng thôn.

Chẳng mấy chốc, cậu đã đến nơi.

Trước cổng thôn, rất nhiều thôn dân tụ tập. Giữa đường là một thi thể, bên cạnh là chiếc xe chở xác và Chung Chí Thành.

La Phong, lão Khổng và mấy người đàn ông khác đang ngăn là Chương Lập lại.

Chương Lập hoảng loạn cực độ, liên tục mắng mỏ, hét to.

Chung Chí Thành đang lo xử lý thi thể.

Cái xác ấy nhìn đến rợn người, tay chân gãy gập, khuôn mặt thì bị cắn nát không còn nguyên dạng.

La Bân thở phào.

Tóc ngắn, là Chu Thiến Thiến đúng không?

Phần sau đầu vẫn còn tóc đúng là kiểu tóc ngắn của cô ấy.

Nhưng cậu lại lập tức cảm thấy nghẹn ở ngực.

Chu Thiến Thiến thật ra là người dễ nói chuyện nhất trong nhóm người mới đến.

La Bân vốn định tìm cách tiếp cận Cố Di Nhân để điều tra thêm, mà muốn vậy thì cần một người trung gian như Chu Thiến Thiến, bởi vì Chương Lập chắc chắn sẽ ngáng đường. Vậy mà giờ Chu Thiến Thiến chết rồi?

Người dễ nói chuyện cũng có nghĩa là dễ bị tà linh dụ dỗ sao?

"Thiến Thiến mất tích từ hôm qua, tôi đi tìm thì không thấy! Lúc đến giờ rút thăm thì ông đến. Rút thăm xong rồi, đáng lẽ ông phải hỗ trợ đi tìm cô ấy chứ! Nhưng ông lại bảo trời sắp tối! Ông làm trưởng thôn cái kiểu gì vậy? Bảo vệ cái luật lệ chết tiệt gì ở cái làng thôn này chứ? Ông chẳng phải người tốt gì cả! Cái thôn này cũng chẳng có gì tốt đẹp! Thiến Thiến không thể nào bị tà ma dụ được! Có kẻ hại cô ấy! Chắc chắn là có kẻ hại cô ấy!"

Chương Lập gào lên, khiến La Bân lại ngẩng đầu nhìn.

"Xoẹt", lúc này Chung Chí Thành đã xúc phần đầu của Chu Thiến Thiến cho vào xe, rồi phủ tấm vải trắng lên cái xác.

"Nếu có thôn dân nào giết người thì người đó phải chịu hình phạt du thôn, Trương Quân chính là ví dụ điển hình. Lúc cậu tìm tôi, tôi đang bận việc. Rút thăm xong thì trời đã tối, ai dám đi tìm người sau khi trời sập tối hả?" Chung Chí Thành nhìn Chương Lập ,"Nếu cậu có bằng chứng chứng minh ai là kẻ giết Chu Thiến Thiến thì hãy đưa ra, không thì tôi không thể tin cậu."

Bỗng nhiên có một người dân đứng ra, lớn tiếng nói: "Biết đâu cậu ta chính là kẻ vừa ăn cướp vừa la làng!" Người đó tỏ ra phẫn nộ, chỉ thẳng vào Chương Lập, "Cứ mở miệng là nói chúng ta không ra gì, cậu ta thì tốt đẹp chắc? Sáng sớm hôm qua, tôi thấy cậu ta kéo một cô gái lạ từ hướng miếu Sơn Thần về nhà, nhìn như thể cô gái kia đang cố bỏ trốn. Giờ thì sao? Cô ấy cũng mất tích, rồi một người khác thì chết đúng không? Biết đâu cậu ta làm gì họ, khiến họ phải bỏ trốn, rồi bị tà ma bắt! Cậu ta với Trương Quân là cùng một giuộc cũng nên!"

"Đúng đấy!" Nhiều người hùa theo.

"Hôm cậu ta định bỏ trốn bằng xe, chính La Bân gọi cậu ta quay lại. Cậu ta không chịu vào nhà, còn kéo lê một cô gái bị trói theo sau. Người này chắc chắn có vấn đề!"

Đám đông bắt đầu náo loạn.

Chương Lập tái mặt, gào lên: "Mấy người nói vớ vẩn cái gì thế hả?"

"Cô gái còn lại đi cùng cậu ta có phải Cố Di Nhân không? Sao cô ta không xuất hiện?" Chung Chí Thành lạnh lùng hỏi.

truyenfull,truyenfull vn