Chương 31: Trong tim có mãnh hổ, nhẹ ngửi hoa hồng
La Bân quay lại chỗ La Phong và Cố Nhã, Chung Chí Thành tiếp tục công việc điểm danh.
Quá trình ấy kéo dài gần một tiếng. Cả thôn, nhà nào cũng có ít nhất một người đứng bên ngoài từ đường. Chỉ có một người không thể đối chiếu tên là Đường Cát, cũng chính là kẻ xấu số đã thiệt mạng.
Sau cùng, đám đông giải tán, ai về nhà nấy.
Không ít ánh mắt còn mang vẻ giễu cợt, thậm chí là hả hê. Phía trước còn có mấy kẻ cười nham hiểm, làm động tác cứa cổ hướng về La Bân.
Nhìn thái độ của đám côn đồ đó, La Bân đoán đây chính là bè lũ của Trương Quân, đám người từng trùm bao đánh cậu.
Lúc này, La Phong đột nhiên bước lên, đi thẳng hướng mấy kẻ kia.
Bọn chúng lập tức theo bản năng tản ra, nhưng La Phong bất ngờ tăng tốc, bật người tung cú đá mạnh như vũ bão!
"Bộp", giây sau là tiếng hét trong đau đớn. Một tên bị đá văng, đập mạnh vào tường ngoài từ đường, miệng la hét rằng có người muốn giết hắn.
Cả thôn lập tức im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía La Phong, ai nấy đều ngỡ ngàng.
Chung Chí Thành từ trong từ đường bước ra, nhíu mày.
"La Sam bị chúng nó đánh," La Phong nhìn thẳng vào trưởng thôn, gằn từng chữ.
Tim La Bân đập thình thịch. Cậu không ngờ La Phong lại ra tay, lại còn giữa bao người như thế!
Rõ ràng trước đó ông từng dạy nếu không thể nhổ tận gốc hiểm họa thì tốt nhất đừng gây thêm oán thù. Vậy mà giờ đây, ông lại trực tiếp ra mặt, không hề do dự.
Chung Chí Thành không lên tiếng.
Tên bị đá ngã lồm cồm bò dậy.
Gã có khuôn mặt dài, tóc húi cua, môi mỏng, đường chân tóc cao, kiểu đầu gấu làng xã không lẫn vào đâu được. Gã trừng mắt hét lớn: "Trưởng thôn! La Phong bị ma ám rồi! Ai đánh La Bân? Ai thấy chứ? Chính La Bân có thấy không? Ban ngày ban mặt lại bịa chuyện hãm hại người khác..."
"Trần Tiên Tiên là nhân chứng. Cô ấy cũng nói mấy cậu quá đáng." La Phong thản nhiên đáp.
"Ừ." Chung Chí Thành gật đầu.
Tim La Bân lại thắt lại.
Phải rồi, lúc nãy khi đi ngang qua Trần Tiên Tiên, cô ấy có nói vài câu như vậy. Cậu không ngờ La Phong lại nghe thấy.
Nhưng sự thật là vết thương thứ hai trên mặt cậu là giả. Trần Tiên Tiên không biết, nên theo phản xạ đã đổ hết cho nhóm đầu tiên ra tay.
La Phong lại bước lên.
Ông rút dao rựa từ hông ra, "phập", lưỡi dao cắm thẳng vào tường ngoài từ đường, chỉ cách đầu gã kia một gang tay!
Gã câm bặt, môi run bần bật, mồ hôi tuôn như mưa.
"Đừng giả ngu với tôi. Tôi biết là mấy cậu, La Bân cũng biết là mấy cậu. Nếu nó có chuyện gì, tôi sẽ tới tính sổ từng đứa một!" Từng câu từng chữ của La Phong chắc như đinh đóng cột, "Tôi chỉ có một đứa con trai. Mạng nó chính là mạng tôi."
Ông tiến thêm một bước. Gã kia chân mềm nhũn, vội quay đầu bỏ chạy.
La Phong không đuổi theo, chỉ lẳng lặng rút dao về, cài lại bên hông.
"Ba ngày nữa sẽ vào rừng, cậu về chuẩn bị đi, à đồng cũng sẽ đến làm lễ trừ tà cầu phúc." Chung Chí Thành nói.
"Được" La Phong gật đầu, rồi ra hiệu cho Cố Nhã và La Bân rời đi.
Tiếng bàn tán râm ran nhỏ dần. Ánh mắt của thôn dân cũng thu lại đôi chút, nhưng vẻ hả hê thì vẫn còn.
Lá thăm đen còn nằm trong tay La Bân đã thấm mồ hôi.
Khi La Phong ra mặt bảo vệ La Bân, sắc mặt Cố Nhã dịu đi đôi chút. Nhưng giờ đây, bà lại chìm trong vẻ u sầu.
Trên đường về, một ký ức bất chợt lóe lên trong đầu La Bân.
Hồi còn trong sân, La Phong từng nhân lúc nhắc đến chuyện bốc thăm trả lời câu hỏi để dạy cậu: "Trong rừng núi có vô số hiểm họa chưa lường được, nhưng đã rút trúng thì buộc phải đi. Nếu ai cũng sợ chết thì chỉ còn cách chờ chết trong thôn."
Lúc ấy Cố Nhã mím môi: "Không phải ai cũng nghĩ như ông, đừng cứ dạy La Bân mấy thứ như vậy."
Rừng núi, đêm qua La Bân từng vào.
Nhưng do trời quá tối, lại phải dồn sức tránh né tà ma, thêm việc có Cố Di Nhân dẫn đường, nên cậu chưa cảm nhận rõ được mối hiểm nguy.
Nguy hiểm... Điều khôn lường...
La Phong thì muốn khám phá.
Còn Cố Nhã có lẽ đại diện cho phần lớn thôn dân, chỉ muốn né tránh.
Nhưng chuyện này có thể lựa chọn được sao?
Tim La Bân lại đập loạn.
Họ vô thức đã đi ngang qua nghĩa trang.
Ngôi nhà lớn đơn độc, nền tường đá, mái ngói xám, biển gỗ đen viết hai chữ trắng "Nghĩa trang". Dưới ánh tà dương, những chữ ấy càng trở nên chói mắt. Không khí thoang thoảng mùi máu, mùi thịt và cả mùi khét.
Thôn dân chỉ có hai lối thoát.
Hoặc bước ra khỏi đây.
Hoặc... Nước vào trong đó.
Con người một khi đã mắc sai lầm, chỉ cần một lần, là sẽ chết dưới móng vuốt của tà ma, hóa thành tro tàn.
"La Bân, con đứng ngây ra làm gì vậy? Trời sắp tối rồi, đi mau," Cố Nhã gọi.
"Đường Cát sống một mình, ồi mới vào làng còn có vợ con, nhưng đều bị tà ma giết. Từ đó hắn suốt ngày say xỉn. Tà ma sẽ dần dò được điểm yếu của mỗi người, cuối cùng dụ họ bước ra khỏi nhà." La Phong nói.
La Bân run rẩy, ánh mắt hướng về phía ông.
Cậu chưa nói gì, vậy mà La Phong lại nhìn thấu cậu đang nghĩ về ngôi làng này?
Trong đầu La Bân bỗng xuất hiện một câu nói: Trong tim có mãnh hổ, nhẹ ngửi hoa hồng.
Hành động của La Phong khi đối đầu kẻ địch giữa bao người, La Bân không chỉ ghi nhớ, mà còn xúc động.
Tất cả chỉ vì bảo vệ con cái.
Dù có nguy hiểm, ông vẫn sẵn sàng đối đầu.
Cái thôn này thật đáng sợ, nhưng vẫn có hơi ấm của một gia đình.
Có Cố Nhã che chở, La Phong bảo vệ.
Sống lại kiếp này, cuộc đời này còn mong gì hơn?
"Bố, mẹ, chúng ta sẽ rời khỏi đây." La Bân hít sâu, kiên định nói: "Sẽ có một ngày, cả nhà mình sẽ trọn vẹn rời đi."
Cố Nhã mím môi, không nói gì.
"Đi thôi." Nói rồi, La Phong đi trước.
Giữa đường, họ gặp Trương Vận Linh chạy tới.
Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên làn da trắng hồng của cô gái này, trán còn lấm tấm mồ hôi.
"Tiểu Sam, quần áo của cậu đây. Chú La, dì Cố, lúc đầu con bị đẩy ra ngoài, nghe nói nhà mình đến, định chạy vào nhưng bị xô ngược ra. Dù sao thì... Tiểu Sam bình an là tốt!"
"Cảm ơn chị Tiểu Linh." La Bân nhận lấy quần áo.
"Trời sắp tối, con về đi." Cố Nhã vội nói.
"Vâng, vậy con về trước." Trương Vận Linh cúi chào rồi vội vã rời đi.
Bộ quần áo khô ráo còn mang theo hương thơm nhè nhẹ khiến tâm trạng La Bân dễ chịu hơn nhiều.
Cả ba về đến nhà. La Phong khóa cửa, Cố Nhã thắp đèn rồi vào bếp nấu ăn.
La Bân vào phòng, nửa người chui vào tủ quần áo, lấy túi nhựa đựng dầu đèn ra, uống một ngụm.
Lần này uống nhiều hơn trước, cảm giác sợ ánh sáng và khát máu lập tức bị đè nén.
Sau đó cậu quay lại phòng khách, vừa hay Cố Nhã dọn bữa tối lên, có hai tô lớn, một tô nhỏ mì, bên trên là trứng ốp la vàng ươm.
La Bân ăn rất ngon miệng, còn Cố Nhã thì như nhai rơm.
...
Nửa tiếng trước khi trời tối.
Ở góc rẽ của con hẻm nhỏ, một cô gái đứng lặng im.
Đó là Trần Tiên Tiên, cô ấy tóc dài đến thắt lưng, mắt sáng răng trắng. Tuy không ai trông thấy, nhưng cô vẫn luôn dõi theo nhà họ La.
"Chị gái thật sự thích cậu sao?" Trần Tiên Tiên bĩu môi, ánh mắt hiện lên cảm xúc khó gọi tên.
Cô quay đầu, bước nhanh về nhà.
Vừa kịp lúc trời chạng vạng, cô đã về đến nơi, thắp đèn dầu.
Trong căn nhà sạch sẽ, không khí thoảng mùi tinh dầu.
Trần Tiên Tiên vào phòng ngủ.
Cô lật chăn, mở tấm ván giường, lộ ra một hố sâu nửa mét, có thang dây dẫn xuống.
Cô chui xuống.
Đó là một phòng ngầm bằng đất, rộng tương đương tầng trên.
Trên nền, một người phụ nữ bị trói chặt tay chân, miệng bị nhét giẻ, đang r*n r*.
Cô ấy là Chu Thiến Thiến, tóc ngắn, mặt mũi tím bầm, trán dính máu, ánh mắt tràn ngập sự hoảng loạn.
"Sao cô lại tự làm mình bẩn vậy? Chị tôi không thích người bẩn." Trần Tiên Tiên cau mày, đỡ cô dựa vào tường, lau mặt cho cô bằng khăn sạch.
Chu Thiến Thiến giãy giụa, nước mắt tuôn như mưa.
Trong căn phòng ấy, còn một người nữa.
Trên vách tường phía sau có một cô gái giống hệt Trần Tiên Tiên. Hai người rõ ràng là song sinh. Chỉ khác ở chỗ eo, vai và đùi cô gái này bị xích sắt khóa chặt, chỉ có thể di chuyển trong phạm vi sát tường.
Cô ta mỉm cười dịu dàng, mắt cứ nhìn chằm chằm Chu Thiến Thiến.
Trần Tiên Tiên đẩy mạnh Chu Thiến Thiến về phía đó.
Ngay lập tức, cô gái kia túm vai Chu Thiến Thiến, cúi đầu cắn!
Máu bắn tung tóe.
Chu Thiến Thiến dù bị bịt miệng vẫn rên lên đầy tuyệt vọng.
"Chị à, ăn từ từ thôi," Nói rồi, Trần Tiên Tiên ngồi xuống ghế, hơi nghiêng đầu, ánh mắt lộ sự thỏa mãn.
Nhưng trong đầu cô vẫn là hình bóng của La Bân.
Hôm đó, La Bân bị đánh trước cửa nhà cô.
Ban đầu, cô chỉ định quan sát. Nếu không có ai, cậu ta bước vào nhà thì có thể làm đồ ăn cho "chị gái".
Nhưng cậu không vào, cũng không sao.
Chỉ là chị cậu lại có phản ứng, dù trời vẫn còn sáng!
Tà ma sẽ không có phản ứng vào ban ngày. Vậy mà hôm đó chị cô tỉnh lại.
Là do La Bân sao?
Cô rất muốn đưa La Bân về để thử.