Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 30

Chương 30: Trúng thăm

Khoảnh khắc đó, đầu Chu Thiến thiến như nổ tung, đau đớn tột độ. Trước mắt tối sầm, cô ngã gục xuống, bất tỉnh nhân sự.

Trần Tiên Tiên buông cấy búa xuống, nhanh chóng lấy một miếng vải bọc kín đầu Chu Thiến Thiến lại, ngăn máu thấm ra ngoài làm dơ sàn. Sau đó, cô ta cẩn thận mở cửa, xác nhận không có ai xung quanh rồi mới đóng cửa lại.

...

Lúc La Bân bị gọi dậy, đồng hồ trên tường vừa chỉ đủ 2:30, gia đình ba người cùng ra ngoài.

Trên đường, người đi vội vã, sắc mặt ai nấy đều nặng nề.

Thấy La Bân, có người liếc nhìn vài lần, rồi ghé tai người thân bên cạnh thì thầm đôi câu.

Đi được chừng mười phút, họ đến một ngôi nhà lớn hơn cả miếu Sơn Thần. Cột xà to lớn, bên trong trống trải, chỉ có sát tường là bài vị xếp hàng dày đặc.

Bên trong ngôi nhà chỉ có một người.

Không, phải nói là nửa người.

Phần ngực người đó bị xé toạc, xương sườn trơ trụi không còn chút thịt, khoang bụng trống rỗng, toàn bộ nội tạng đã biến mất không dấu vết, khuôn mặt thì bị cắn nát một cách dã man, để lộ xương sọ trắng lạnh lẽo.

Bên ngoài có rất đông người tụ tập, ai nấy đều hoảng loạn.

Cố Nhã cực kỳ căng thẳng, còn La Phong thì không nói gì, chỉ nhíu mày.

La Bân nuốt nước bọt, dù từng thấy xác chết vài lần nhưng cậu vẫn không kìm được cảm giác buồn nôn.

"Sao trưởng thôn vẫn chưa đến? Những lần rút thăm trước, ông ấy luôn có mặt từ sớm mà."

"Người chết là ai vậy? Chết bao lâu rồi?"

"Ai biết được! Trưởng thôn chưa tới, cũng chẳng biết ai mở từ đường ra nữa."

"Xúi quẩy thật, trong thôn lâu lắm rồi mới xảy ra chuyện lớn như vậy. Trước mấy ngày người ngoài vào thôn thì cả nhà Răng Hở bốn người chết, sau đó Trương Quân muốn hại người, giờ lại có thêm người chết..."

Mọi người xì xầm bàn tán, ai nấy đều hoang mang lo lắng.

"Chờ trưởng thôn đến đi, đừng ồn ào nữa. Rút thăm phải điểm danh, thiếu ai là biết!"

Một tiếng quát vang lên giữa đám đông, rồi một người bước ra. Đó là lão Khổng. Ông ta còn vẫy tay với La Phong và vài người nữa, ra hiệu bảo họ ra ngoài.

La Phong gật đầu với Cố Nhã và La Bân, rồi đi về phía lão Khổng.

Còn có vài gã tráng kiện bước ra. La Bân đoán đây có thể là đội bảo vệ thôn dân, kiểu như dân quân ngày xưa, phụ trách thi hành mệnh lệnh của trưởng thôn, giữ gìn trật tự.

Quả nhiên, đám đông im lặng đi nhiều.

"Tiểu Sam, con đừng sợ." Cố Nhã hạ giọng nói, "Có người gặp chuyện là điều bình thường, luôn có kẻ bị tà ma lừa ra ngoài."

Dù Cố Nhã cũng sợ nhưng bà vẫn cố giữ bình tĩnh trước mặt La Bân.

"Không sao đâu mẹ, con biết mà." La Bân hít sâu, đáp.

Cuối cùng Chung Chí Thành cũng đến.

Đám đông chủ động nhường đường. Khi bước vào từ đường, sắc mặt ông ta cũng lập tức thay đổi.

"Đưa xác đến nghĩa trang trước đi, rút thăm xong tôi sẽ xử lý." Chung Chí Thành nhìn nhóm La Phong.

Lão Khổng gật đầu với La Phong, rồi tiến lên xử lý thi thể.

Ngoài lão Khổng ra còn một người đàn ông cao to khác phụ đưa thi thể ra khỏi từ đường.

Những người đàn ông khác quay trở lại đám đông.

Chung Chí Thành vào căn phòng bên trái từ đường, bê ra một thùng gỗ lớn, bên trong đầy thẻ tre.

"Các gia đình khi được gọi tên thì cử một người lên rút thăm. Vẫn như lệ cũ, thẻ có đầu màu đen là người trúng thăm." Chung Chí Thành đặt thùng dưới các linh vị, sau đó lấy ra một cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay, bắt đầu điểm danh.

Lần lượt từng người bước lên rút thăm. Ban đầu ai nấy đều căng thẳng, nhưng khi rút ra thẻ bình thường, ai cũng cười rạng rỡ.

Không biết từ lúc nào, La Phong và nhóm lão Khổng quay lại.

Vừa hay đến lượt lão Khổng bị gọi tên. Ông ta rút ra thẻ bình thường, cũng thở phào.

La Bân nghe thấy tên Chương Lập.

Chương Lập bước ra khỏi đám đông, trông có vẻ bất an.

Dân làng xì xào bàn tán, có người thì thầm "xui xẻo", có người nói chắc chắn anh ta được trúng.

"Nhóm mấy cậu vừa vào thôn, lần này được miễn." Chung Chí Thành nói.

Nghe vậy, Chương Lập thở phào, vội lùi về sau.

Lời bàn tán của thôn dân khiến anh ta nóng mặt.

Bị mắng là xúi quẩy, dù là ai cũng thấy khó chịu.

Người trong thôn chết liên quan gì đến anh ta?

Điều khiến anh ta khó chịu hơn chính là Chu Thiến Thiến.

Rõ ràng anh ta chỉ vào phòng trói Cố Di Nhân lại, lúc trở ra định dặn Chu Thiến Thiến ở nhà trông chừng cô ấy, vì buổi chiều phải đi rút thăm.

Kết quả, Chu Thiến Thiến lại biến mất!

"Trần Tiêm Tiêm." Chung Chí Thành tiếp tục gọi.

Một cô gái tóc dài đến eo bước ra khỏi đám đông, xinh đẹp yêu kiều.

"Chị cháu đang ở nhà, cháu là Tiên Tiên." Cô gái nói với Chung Chí Thành.

"Ừ, rút thăm đi." Chung Chí Thành chỉ vào thùng gỗ.

La Bân nhìn cô gái mấy lần, mới nhớ đây chính là người đã mở cửa sau khi cậu bị đánh nhừ từ trong bao tải, hỏi cậu có cần thuốc không, có cần tìm bà thầy pháp xem thử không.

Trần Tiêm Tiêm rút ra một thẻ bình thường.

"La Phong." Chung Chí Thành gọi.

"Bố, hay là con đi nhé?" La Bân hỏi nhỏ.

"Ừ, đi đi." La Phong gật đầu.

La Bân bước lên.

Lúc lướt qua Trần Tiên Tiên, cô ngạc nhiên nhìn anh: "Anh lại bị đánh nữa hả? Họ ra tay cũng ác ghê."

La Bân cười gượng.

Đột nhiên, cậu thấy mặt La Phong tối sầm.

Đến trước mặt Chung Chí thành, La Bân cố giữ bình tĩnh, đưa tay rút thăm.

Chung Chí Thành nhìn cậu, không nói gì.

La Bân rút một thẻ, vừa kéo hết thẻ ra, ánh nắng xuyên qua kẽ ngói chiếu đúng đầu thẻ. Đầu thẻ màu đen!

La Bân giật thót.

Gì vậy?

Trúng rồi?

Ý định ban đầu của cậu chỉ là muốn tạo cơ hội hiện diện trước mặt thôn dân để dễ hòa nhập. Một thùng thẻ lớn như vậy, có mấy trăm thẻ, thậm chí gần cả nghìn người rút thăm, xác suất cực kỳ thấp, làm sao rơi trúng cậu được?

"Thẻ đen. Ba ngày sau, mồng một, nhà họ La phụ trách vào núi dò đường." Chung Chí Thành trầm giọng.

La Bân quay đầu.

La Phong không thể hiện gì nhiều.

Cố Nhã thì mặt mày tái nhợt, tay siết chặt vạt áo.

Thôn dân xung quanh thì đồng loạt thở phào. Bọn họ giễu cợt nhìn La Bân, thậm chí còn sung sướng trên nỗi đau của người khác.

"Tôi còn phải điểm danh những người còn lại, ai không có vấn đề gì thì trả lời một tiếng, để xác nhận xem người chết là ai." Chung Chí Thành lớn tiếng, rồi quay sang nói với La Bân, "Cầm thẻ đen về đi."

La Bân cứng đờ, mồ hôi rịn đầy trán, tim đập thình thịch.

Dù La Phong vẫn rất bình tĩnh, nhưng từ biểu cảm của dân làng và sắc mặt của Cố Nhã, La Bân biết việc này chắc chắn không hề đơn giản.

truyenfull,truyenfull vn