Chương 29: Một búa đập thẳng vào đầu
La Bân cố gắng tránh mặt tất cả mọi người trên đường, khi về đến nhà, cổng sân chỉ khép hờ. Cậu mở cửa bước vào, liền thấy Cố Nhã đang ngồi trong phòng khách, mắt bà sưng đỏ vì khóc, còn La Phong thì im lặng, mặt u ám như tro tàn.
"Bố... Mẹ..." La Bân khàn giọng gọi.
Cố Nhã và La Phong đồng loạt ngẩng đầu.
"Tiểu Sam!" Cố Nhã xúc động lao ra ngoài sân.
La Phong đứng bật dậy, sắc mặt còn đen hơn lúc nãy.
La Bân vừa bước được vài bước, Cố Nhã đã chạy tới trước mặt. Nước mắt bà tuôn rơi, lắp bắp vì xúc động: "Chuyện... Chuyện gì xảy ra vậy? Tiểu Sam, con..."
"Hôm qua con đến nhà chị Tiểu Linh, không may bị người ta úp bao bố đánh ngất đi, mấy lần tỉnh lại thì bị đánh tiếp, đến lúc bị vứt ra ngoài, con mới nhận ra trời đã sáng. Nhưng mà không sao đâu mẹ, chỉ là vài vết thương ngoài da thôi." La Bân vừa giải thích vừa gãi đầu cười, nhưng động vào vết thương cậu lại đau đến rên lên một tiếng.
"Rõ ràng là Trương Quân hại cả nhà chúng ta, con cũng chỉ có chút quan hệ với bọn chúng tôi, sao mấy tên lưu manh kia ra tay độc ác đến vậy? Cái thôn này... Rốt cuộc có còn luật lệ nữa không!" Cố Nhã run rẩy.
La Phong bước đến bên cạnh Cố Nhã: "Chiều nay ba giờ bốc thăm, con đi tắm rửa sạch sẽ rồi để mẹ bôi thuốc cho, sau đó ngủ một giấc đi."
Cố Nhã khựng lại, kinh ngạc nhìn La Phong: "Chỉ vậy là xong sao?"
La Phong không trả lời, ông quay lại vị trí cũ, nghiêm túc mài dao.
Cố Nhã hít sâu một hơi, khẽ nói: "Mẹ đi đun nước cho con."
La Bân thở phào, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm bất an.
Cái cớ thì coi như qua được, còn nhóm người đánh cậu hôm qua thì coi như cõng nồi oan thay. Có điều thái độ của La Phong có vẻ không được bình thường lắm.
Không sao chứ?
Cố Nhã vào bếp đun nước, rồi mang đến căn phòng lâu nay không dùng tới.
La Bân về phòng, cất túi nilon đựng dầu đèn vào tận sâu trong góc tủ quần áo, dùng vài bộ đồ che lại. Sau đó cậu lấy đồ sạch rồi vào phòng Cố Nhã vừa mang nước đến.
Cố Nhã đang đứng trên ghế, đổ nước vào một cái thùng thiếc treo trên tường.
Đây là thiết bị tắm kiểu cũ, chỉ dựa vào nước nóng đổ vào thùng thiếc, có một ống nước đóng vai trò như vòi sen.
Thôn Quỹ không có điện.
Mọi điều kiện sinh hoạt ở đây đều như quay ngược về thế kỷ trước.
"Tiểu Sam, để mẹ thử nước xem sao." Cố Nhã bước xuống ghế, xả thử chút nước, sau đó đau lòng nhìn La Bân.
"Con không sao đâu mẹ." La Bân cười.
Cố Nhã cũng cố gắng nở nụ cười, lau khóe mắt: "Con tắm đi, lát mẹ vào bôi thuốc cho."
Quá trình sau đó không cần nói nhiều, La Bân được bôi thuốc xong thì về phòng ngủ.
Với La Bân, cậu gần như đã không ngủ hai ngày hai đêm, bây giờ vừa chạm vào gối là lập tức thiếp đi ngay.
...
Ánh nắng chói chang chiếu xuống, trong rừng cây gần như không lọt nổi ánh sáng, vậy mà có một bãi đất trống ánh sáng lại rọi rõ rệt.
Chung Chí Thành đứng trước cái bẫy bên ngoài bãi đất, khuôn mặt vuông vức phủ đầy râu ria lộ vẻ kinh ngạc, lông mày nhíu chặt.
Ông nhìn chằm chằm vào hai tà ma trong bẫy.
Đã rất lâu rồi cái bẫy này không bắt được tà ma nào.
Đám tà ma này cực kỳ thông minh, sau khi có vài con sa bẫy, những con khác không còn bén mảng tới nữa. Vậy tại sao đêm qua lại bắt được hẳn hai con?
Chung Chí Thành vội vàng băng qua bãi đất, trở về căn nhà gỗ, đến phòng chứa dầu đèn trước tiên, đổi bình rỗng mang theo bằng bình đầy trong tủ, sau đó cầm hai sợi dây từ phòng chính, lôi hai tà ma ra khỏi hố.
Sắp xếp lại cái bẫy một cách cẩn thận, ông mới kéo hai tà ma vào trong phòng sâu nhất, nơi có đủ loại rìu và dao.
Thông thường, tà ma không bị giết được, nhưng sau khi trời sáng, chúng sẽ rơi vào trạng thái ngủ mê, không tỉnh dậy, nên ông phải xử lý trước khi trời tối, nếu không sẽ phải ném chúng trở lại bẫy.
Chém, bổ, Chung Chí Thành ra sức với từng nhát dao!
Chẳng mấy chốc, ông ta đã mồ hôi đầm đìa.
Dừng lại nghỉ một lát, ông ta nheo mắt, cúi xuống nhìn kỹ mặt đất.
Không có dấu vết gì.
Có điều, trong kẽ của sàn gỗ, ông ta rút ra được một sợi tóc.
Chung Chí Thành híp mắt, đứng bật dậy, lập tức quay về phòng chứa dầu.
Số lượng chai lọ không thiếu, số chai đầy và chai rỗng đều đúng như cũ.
Ông ta nhíu mày, nhìn lại sợi tóc, sắc mặt vẫn u ám.
Không nghỉ ngơi nữa, ông tiếp tục giải phẫu hai tà ma.
...
Gió thổi qua rừng trúc, phát ra âm thanh xào xạc.
Trong phòng chính, Chu Thiến Thiến ngồi trên ghế, từ lúc tới thôn Quỹ đến giờ, cô chưa từng thả lỏng tinh thần chút nào, đặc biệt là chiều hôm qua, Cố Di Nhân mất tích, Chương Lập tức giận mắng cô suốt, nói là cô không trông coi cẩn thận.
Cô có trông được không?
Chương Lập cứ nói Cố Di Nhân bị bệnh, nhưng đêm đầu tiên cô ấy đã đoán trúng việc tà vật giết Từ Kỳ, có điều chỉ có mỗi lần đó thôi. Việc đi theo tà ma có thể rời khỏi làng vẫn chưa được chứng minh, bản thân chuyện đó đã là một nghịch lý, trời chưa sáng mà bám theo tà ma không phải sẽ bị giết sao?
Cố Di Nhân liệu có phải chỉ tình cờ nói trúng không?
Không chỉ chuyện đó, Chương Lập bị k*ch th*ch quá nhiều, có vẻ đang rơi vào trạng thái bất ổn, rất dễ nổi nóng.
Lúc này, anh ta đang ở trong một căn phòng, trói chặt Cố Di Nhân lại.
Đột nhiên, Chu Thiến Thiến có linh cảm, liền ngẩng đầu.
Cô nhìn thấy trong sân có một cô gái nhỏ nhắn đang vẫy tay về phía mình.
Khoảng cách không quá xa, cô gái đó tóc dài đến eo, đôi mắt sáng, nụ cười rạng rỡ, rất xinh đẹp.
Dù là nam hay nữ, diện mạo luôn là tấm danh thiếp đầu tiên, người xinh đẹp dễ khiến người khác tin tưởng và cảm thấy gần gũi.
Hơn nữa, có một kiểu phụ nữ, khi chịu áp lực quá lớn, rất muốn tìm ai đó để trút bầu tâm sự.
Chu Thiến Thiến chính là kiểu người đó.
Cô còn nghĩ mục tiêu lúc này không phải là rời khỏi thôn, mà là phải sống sót trước đã, rồi từ từ xác minh mọi chuyện.
Có bạn bè là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ tiếc là Chương Lập đã đuổi La Bân đi, mà La Bân cũng chưa quay lại lần nào.
Kìm nén mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, Chu Thiến Thiến theo bản năng đứng dậy, đi về phía cô gái tóc dài.
Chẳng mấy chốc, cô đã tới gần.
"Chào cô, tôi là Trần Tiên Tiên." Cô gái mỉm cười ngọt ngào trông vô cùng dễ mến, "Đừng sợ, không phải ai trong thôn này cũng đáng sợ đâu, tôi mới đến đây được một năm, trước cũng là người ngoài giống bạn."
Trần Tiên Tiên vừa nói vừa đưa tay ra bắt tay Chu Thiến Thiến.
Chu Thiến Thiến hạ bớt đề phòng, bắt tay cô ấy: "Tôi là Chu Thiến Thiến, bọn tôi là đội khảo cổ, gặp sạt lở núi rồi bị lạc vào đây, giờ không ra được nữa."
"Mọi người đều có lý do riêng để đến đây, rồi cuối cùng bị kẹt lại." Trần Tiên Tiên nghiêm túc nói: "Có muốn đến nhà tôi ngồi chơi không? Nhà tôi cũng có vài đồ cổ, cô có thể xem cho thư giãn đầu óc. Ở trong cái thôn này, quan trọng nhất là giữ tinh thần ổn định, nếu không sẽ dần dần phát điên."
"Được chứ!" Chu Thiến Thiến mừng rỡ.
Trần Tiên Tiên đi trước, Chu Thiến Thiến vội vã đi theo.
Không ai nhìn thấy Chu Thiến Thiến rời đi, kể cả Chương Lập ở trong nhà.
Lúc này là giữa trưa, nhà nào cũng đang nấu cơm, trên đường càng không có ai.
Rất nhanh, Chu Thiến Thiến đã đến nhà Trần Tiên Tiên.
Căn nhà này không có sân, chỉ là một ngôi nhà trệt biệt lập.
Khi cửa đóng lại, dưới đất còn có một cái bao tải, nằm im lìm, trên đó còn có vài vết chân dẫm qua.
"Nhà cô sạch sẽ quá, lại thơm nữa, là mùi thuốc bắc hả?" Chu Thiến Thiến cảm thấy khi tiếp xúc được với con người, tâm trạng liền thoải mái hơn nhiều.
Nhưng, không có tiếng trả lời.
"Trần Tiên Tiên?" Chu Thiến Thiến quay đầu.
Một chiếc búa sắt đen sì gỉ sét bất ngờ bổ thẳng vào trán cô!