Chương 28: Cô ấy bị bệnh! Tránh xa cô ấy ra!
Trưởng thôn là người cẩn trọng và nhạy bén đến nhường nào!
Mỗi ô chứa trong căn phòng đều có đúng số lượng chai dầu tương ứng. Dù một chai bị thiếu ở góc khuất, ban đầu có thể không dễ phát hiện, nhưng sớm muộn gì cũng bị nhận ra.
La Bân biết chỉ uống một chai dầu đèn thì không thể "chữa khỏi". Cậu sớm muộn gì cũng sẽ phải quay lại nơi này. Không thể tự mình cắt đứt đường lui được.
Sau khi xác nhận Cố Di Nhân vẫn ổn, La Bân quay lại phòng chính. Cậu thầm nghĩ, chỉ cần tìm được một cái túi nilon thôi cũng được. Nhưng lục tung cả căn phòng cũng không thấy gì. Cậu đi qua mấy gian phòng khác, dù đầy đủ giường chiếu và vật dụng sinh hoạt, nhưng vẫn không có vật đựng nào dùng được.
Cuối cùng, cậu quay lại căn phòng chứa đầy chai dầu. Nhìn những bức tường xếp kín chai, có chai đầy, có chai vơi, La Bân rơi vào trầm tư.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Trời tối, căn nhà chỉ có một tấm rèm vải để lọt được chút ánh sáng mờ nhạt của đêm. Càng gần sáng, bầu trời càng âm u.
Cho đến lúc rạng đông, La Bân cõng Cố Di Nhân rời khỏi căn nhà gỗ trong rừng.
May mà trí nhớ của cậu tốt, không sai lệch đường khi vượt qua khu vực đầy bẫy rập. Khi đến rìa, cậu mới nhìn rõ cái hố đã bị tà ma giẫm sập từ đêm qua.
Hai con tà ma trông như người dân vùng núi nằm bất động dưới hố. Trời đã sáng, chúng yên lặng như đang ngủ.
Nhưng dưới hố toàn là thanh tre, gậy gỗ được vót nhọn, không ít cái đã xuyên thẳng qua người chúng.
Là vì trời sáng khiến chúng mất đi sinh lực, hay là khi rơi xuống đã bị đâm chết? La Bân không chắc chắn.
Đi được nửa đường, Cố Di Nhân tỉnh lại, vùng vẫy muốn xuống khỏi lưng cậu.
"Cô không sao chứ?" La Bân hỏi cẩn trọng.
"Không, không sao." Cô mím môi đáp, ánh mắt mơ màng, vẻ mặt lúng túng.
La Bân nhìn thoáng qua là nhận ra ngay, cô ấy không biết đường.
Nhưng đêm qua, cô lại tìm đến căn nhà gỗ một cách chính xác như vậy.
Chẳng lẽ cô ấy có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thấy?
Tuy nghi ngờ nhưng La Bân không hỏi. Cậu tiếp tục dẫn đường, Cố Di Nhân lặng lẽ đi sau.
Cậu không truy hỏi, bởi chính cậu cũng có bí mật. Nếu vậy, Cố Di Nhân chắc chắn cũng có điều không thể nói. Hai người chỉ cần cùng nhau hợp tác để giành lấy thắng lợi, không cần dồn đối phương vào chân tường.
Khi mặt trời lên cao, cả hai đến rìa núi, quay về thôn. Vừa tới gần miếu Sơn Thần thì đột nhiên có một người từ trong miếu lao ra, kéo Cố Di Nhân ra phía sau rồi tung một cú đấm thẳng vào mặt La Bân!
La Bân phản xạ cực nhanh, né đầu tránh đòn, lùi lại hai bước. Lúc này cậu mới nhìn rõ người đó chính là Chương Lập!
Vẻ mặt Chương Lập dữ tợn, ánh mắt như muốn giết người.
"Cậu đã làm gì Di Nhân!?" Anh ta gằn giọng.
La Bân cau mày, còn chưa kịp lên tiếng thì Cố Di Nhân đã run rẩy nói: "Chương Lập, không, không có gì đâu. La Bân đã cứu tôi. Hôm qua, trước khi trời tối, tôi mơ màng rời khỏi nhà như bị mộng du, không kiểm soát được bản thân. Cậu ấy gặp tôi, bảo sắp tối rồi, kêu tôi về. Tôi nghe được nhưng không điều khiển nổi cơ thể, rồi lại chạy vào rừng. Nếu không có cậu ấy... Tôi đã không quay về được..."
Sắc mặt Chương Lập tái nhợt.
Cố Di Nhân rên nhẹ, rụt vai lại, như thể đang chịu đau đớn.
Chương Lập vội đỡ lấy cô ấy, ánh mắt vẫn không rời La Bân, đầy cảnh giác và ngờ vực.
"...Cảm ơn." Chương Lập nói.
Sau đó, anh ta xoay người dìu Cố Di Nhân rời đi.
La Bân thở phào. Chương Lập đang rất kích động, nếu xung đột nổ ra lúc này, chắc chắn không khôn ngoan. Cố Di Nhân quả thật rất biết điều.
Nhưng không ngờ, Chương Lập bỗng dừng lại, để Cố Di Nhân đứng xa, rồi quay lại, đi về phía La Bân.
"Đêm qua cô ấy may mắn, cậu cũng may vì chưa chết đấy." Anh ta trầm giọng, giơ tay chỉ vào mặt trời rồi nói tiếp, "Không phải tự dưng cô ấy đi ra ngoài. Đầu óc cô ấy có vấn đề. Khi bị k*ch th*ch, cô ấy sẽ gặp ảo giác, nhìn thấy những thứ không tồn tại, hành động rất nguy hiểm. Trước kia cô ấy từng mở bình gas nửa đêm, suýt giết cả nhà, có lần như thì bị ma nhập, nhảy sông tự tử.Có hôm nửa đêm cô ấy soi gương, chải tóc trước không khí. Tôi từng phải trói cô ấy lại, vì khi bệnh tái phát, cô ấy rất dễ gây hại cho người khác.Nếu tiếp xúc gần mà không đề phòng có thể bị cô ấy đâm hoặc siết cổ. Cô ấy sẽ nói những điều rất kỳ quặc. Ở nơi khác thì không sao, nhưng ở đây tin nhầm một câu là có thể mất mạng. Tốt nhất là cậu tránh xa Di Nhân. Khi phát bệnh, cô ấy là một kẻ điên."
Nói xong, anh quay về phía Cố Di Nhân, đỡ cô ấy rời đi.
La Bân nhíu mày.
Từ nét mặt và thái độ của Chương Lập, cậu cảm nhận được anh ta không nói dối.
Nhớ lại những gì từng chứng kiến, quả thật hành vi của Chương Lập có vẻ nhất quán.
Cố Di Nhân bị bệnh?
Có thật vậy không?
Nhưng đó thực sự là bệnh sao? Hay là cô ấy vốn có khả năng thấy được những điều mà người bình thường không thể?
Cô ấy vốn dĩ khác biệt, chỉ là không ai nhận ra?
Và điều quan trọng nhất là tại sao Chương Lập lại nói điều này với cậu?
Vì chuyện ở thôn Quỹ, Chương Lập từng xem cậu là kẻ thấy chết không cứu. Hôm qua, cả hai còn xô xát, gần như muốn lật mặt nhau. Thế thì tại sao bây giờ anh ta lại nói ra những lời này?
Chẳng lẽ vì Cố Di Nhân an toàn nên anh ta cảm kích ?
Hay anh đã nhận ra điều gì đó ở Cố Di Nhân, không muốn cô tiếp xúc với bất kỳ ai ngoài mình?
Khoảnh khắc đó, La Bân nhận ra Cố Di Nhân chắc chắn đã nói gì đó với Chương Lập.
Là gì đây?
Là bí mật của bản thân cô ấy?
Không thể! Nếu vậy, phản ứng của hắn không thể chỉ là như thế.
Vậy thì có phải là bí mật về ngôi làng này không?
Tim La Bân đập thình thịch.
Ánh nắng càng lúc càng gắt. Gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn, cậu quay trở lại miếu Sơn Thần. Trong đống rác bẩn thỉu, cậu tìm được một cái túi nilon, nhặt lên rồi trốn ra phía sau tượng thần, sau đó lấy từ áo trong ra một chiếc áo thun ướt sũng, nặng trĩu mùi dầu. Cậu vắt mạnh, dòng dầu đặc sánh, đen ngòm chảy vào túi nilon. Rồi cậu cẩn thận mở nắp từng chai dầu, đổ ra mỗi chai một chút, chỉ một lượng nhỏ, không dễ nhận ra nếu không có vật so sánh.
Xong xuôi, La Bân buộc túi lại. Bên trong có chừng nửa chai dầu đủ dùng cho ba lần đốt đèn. Trong thời gian ngắn, cậu tạm thời an toàn.
La Bân thở dài, giấu túi dầu cẩn thận trong người. Chiếc áo thun còn lại, cậu dùng diêm đốt cháy, thiêu thành tro.
Cuối cùng, cậu đập mạnh đầu vào bệ thờ Sơn Thần, rồi tát mình hai cái.
Trán cậu rướm máu, mặt đỏ bừng và sưng lên. Cậu lại lăn thêm một vòng xuống đất, để toàn thân lấm lem, nhếch nhác, rồi mới lảo đảo rời khỏi miếu, lê bước về phía nhà.