Chương 27: Ngôi nhà giữa núi, dầu đèn trong tủ!
Cố Di Nhân rên lên, hàng lông mi run rẩy.
Đầu óc La Bân trống rỗng, cậu cúi xuống, hút một ngụm thật sâu.
Ngọt.
Như thể một cơn mưa dịu mát sau những tháng ngày hạn hán.
Cậu hút thêm hai ngụm nữa, cảm giác bỏng rát trong cổ họng dần dịu xuống, thậm chí còn có cảm giác mát lạnh đầy kh*** c*m.
Không kiềm được bản năng, cậu nắm lấy tay phải của Cố Di Nhân, tiếp tục muốn cắn xé.
Nhưng ánh mắt kinh hoàng của Cố Di Nhân khiến La Bân bừng tỉnh.
Hai người vẫn giữ nguyên tư thế cứng đờ, không ai động đậy.
"Còn muốn nữa không?" Cố Di Nhân th* d*c, giọng yếu ớt vang lên.
Muốn...
Nhưng không thể...
La Bân biết nếu cậu hút thêm nữa, Cố Di Nhân có thể ngất vì kiệt sức.
Cậu buông tay.
Cố Di Nhân rút tay lại, cúi đầu lấy ra một dải băng vải mỏng đã chuẩn bị sẵn từ trước, cẩn thận quấn quanh vết thương.
Miếng băng là cô ấy chuẩn bị từ đầu?
Cô đã chuẩn bị sẵn để cho cậu uống máu?
Đầu óc La Bân đầy ắp nghi vấn.
Cô biết cậu khát máu, vậy cô còn biết những gì?
"Cô có quan hệ gì với Từ Khai Quốc? Cô biết những gì?" La Bân không nhịn được lên tiếng.
"Suỵt... Chúng sẽ nghe thấy đấy. Đừng để chúng tìm đến." Cố Di Nhân nhỏ giọng đáp, "Tôi không quen Từ Khai Quốc."
"???" La Bân càng mơ hồ.
Ngay sau đó, Cố Di Nhân quay đầu nhìn vào khoảng trống bên cạnh rồi mỉm cười.
Nhưng rõ ràng bên cạnh cô không có ai cả.
"Suỵt. Đừng nói nữa, đi theo tôi." Cố Di Nhân không ngoái lại, chỉ lom khom đẩy cửa sắt, chui ra ngoài.
La Bân dựng tóc gáy, cậu muốn gọi nhưng lại không dám cất tiếng.
"Cô làm gì vậy? Điên rồi à?" Cậu nghiến răng thì thầm, vội đuổi theo, cả hai chui ra khỏi bệ tượng trong miếu Sơn Thần.
"Suỵt!" Cố Di Nhân lại đưa tay ra hiệu im lặng.
Rồi cô ấy thật sự rời khỏi miếu, đi thẳng ra ngoài!
Toàn thân La Bân lạnh toát. Cố Di Nhân điên rồi sao? Nửa đêm nửa hôm sao lại mò ra khỏi miếu?
Dù trong miệng vẫn còn vương lại vị máu ngòn ngọt khiến lòng La Bân âm ỉ một niềm vui kỳ lạ, như thể cả đời sống giữa mùa hè rực lửa, mà nơi tối tăm không đèn kia lại trở thành chốn tránh nóng lý tưởng, cái lạnh len lỏi khắp cơ thể lại khiến người ta dễ chịu.
Cậu rùng mình, khẽ rủa thầm một câu rồi đuổi theo.
Nhưng cả hai không đi về phía thôn, mà lại hướng ra ngoài! Cố Di Nhân không đi theo con đường bê tông, mà men theo lối mòn cỏ rậm dưới chân núi.
Trong khu rừng im lặng, tiếng côn trùng kêu vang rền rĩ. Ban đầu còn có ánh trăng, nhưng càng đi sâu thì ánh sáng càng yếu, chỉ còn le lói vài tia sáng mờ nhạt.
Cố Di Nhân cứ thế luồn lách giữa rừng cây, La Bân cẩn thận theo sát phía sau, vừa ghi nhớ đường đi, vừa lo lắng. Cô ấy không hề dừng lại, thậm chí đôi lúc, cậu còn thoáng thấy những bóng ma chập chờn nhưng cô ấy vẫn không hề dừng bước. Rồi cả hai bỏ lại tất cả những thứ quái dị đó phía sau.
Cuối cùng, khi cô dừng lại, trước mặt là một bãi đất trống rải đầy lá khô, xung quanh là những thân cây cổ thụ. Ngay giữa bãi đất là một căn nhà gỗ.
Ngôi nhà có ống khói, đen sì sì, phát ra ánh dầu mờ nhạt.
"Có người sống ở đây thật sao?" Mí mắt La Bân giật nhẹ.
Cố Di Nhân không trả lời, cậu cũng không hỏi nữa.
Cố Di Nhân nói không quen Từ Khai Quốc, nhưng lại tỏ ra quá quen thuộc với thôn Quỹ, còn biết rõ địa hình ngoài thôn.
Nơi đây rõ ràng là rừng sâu núi thẳm, ai lại sống ở đây được?
"Đừng giẫm trúng bẫy. Tôi bước bước nào, cậu bước bước đó." Cô cuối cùng cũng lên tiếng, rồi cẩn thận đi từng bước một.
Bẫy?
La Bân im lặng, chú ý nhìn thật kỹ từng bước chân của Cố Di Nhân, đặt chân đúng vào dấu chân cô vừa đi qua. Có lúc cô đột ngột sải bước dài, cậu không dám chậm trễ, vội vã theo sau.
Khoảng sân trước nhà rộng chừng hai ba chục mét, nhưng vì quá cẩn thận, họ mất đến sáu bảy phút mới tới được bậc cửa.
Cố Di Nhân vỗ ngực thở phào.
La Bân thì toàn thân sởn gai ốc, một luồng khí lạnh dọc sống lưng.
Bản năng mách bảo cậu quay đầu lại.
Ngay rìa bãi đất trống, có hai người đang đứng đó.
Cả hai đều cao gầy, mặc áo vải cũ kỹ, đầu đội mũ vải, mặt gầy gò như bị dao gọt, nở nụ cười điềm đạm, từ tốn bước về phía hai người.
La Bân tê rần toàn thân, thúc giục: "Mau vào trong! Đèn dầu! Tìm đèn dầu!"
Cố Di Nhân vẫn đứng yên, tay nắm chặt vạt áo, mắt nhìn trừng trừng về phía hai cái bóng tà quái kia.
Cô đứng chắn ngay cửa khiến La Bân cũng không thể chen vào được.
Hai kẻ kia vừa bước tới, bỗng nghe "vút" một tiếng, kế đó là tiếng "bụp" như có vật gì rơi vào hố sâu.
Một cái hố sâu cỡ một mét bất ngờ hiện ra trên mặt đất.
Là bẫy?
Chủ nhân căn nhà này là... Thợ săn?
Người sống trong núi dựa vào núi, tất nhiên bẫy ở khắp nơi.
Một cơn sợ hãi lan khắp người. May mà cậu bám sát theo Cố Di Nhân, không thì đã rơi xuống hố rồi.
"Cót két" Cố Di Nhân đẩy cửa, đi vào, La Bân lập tức theo sau.
Căn nhà không rộng, bên trong treo đầy da thú và dao săn.
Một chiếc đèn dầu cũ kỹ treo trên xà nhà, rỉ sét nhưng bên trong lại đầy dầu.
Tuyệt vời!
Đó là suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu La Bân.
Một đèn đầy dầu, nếu dùng tiết kiệm, có thể cầm cự được mười ngày. Dùng nhiều hơn một chút ít nhất cũng duy trì sức lực đến sáu ngày.
Cố Di Nhân thực sự có thể giúp cậu!
"Chủ nhà nơi này đâu? Sao không đốt đèn? Không có ai ở đây à?" La Bân hỏi nhỏ.
Cố Di Nhân không trả lời.
Cô lại nhìn sang bên cạnh, gật đầu nhẹ, nở nụ cười, nhưng rồi nét mặt chợt trở nên hoảng hốt.
Mí mắt La Bân giật mạnh, cậu im lặng, quan sát kỹ.
Cô ấy không điên.
Vậy chỉ còn một khả năng, cô ấy thấy được thứ mà cậu không thấy.
Đột nhiên, Cố Di Nhân ôm lấy ngực, rồi lao vào tấm rèm bên phải căn nhà.
La Bân lập tức đuổi theo.
Bên trong rèm là một căn phòng nhỏ với ba bức tường dựng đầy tủ gỗ, chia thành từng ngăn, mỗi ngăn lại đặt một chai dầu đen bẩn.
Hơn phân nửa chai đã cạn, vài chai vẫn còn đầy.
Trong đầu La Bân chợt hiện lên hình ảnh, trưởng thôn cũng đổ dầu đèn từ những chai bẩn giống hệt thế này!
Đây là nhà của trưởng thôn?
Không đúng, trưởng thôn chắc chắn sống trong thôn. Vậy đây là nơi ông ta tìm được dầu đèn?
Không phải cất trữ mà là khai thác?
Khi La Bân còn đang suy nghĩ, một tiếng thét chói tai vang lên!
Sắc mặt La Bân tái mét. Mãi nghĩ về dầu đèn, cậu đã lơ là Cố Di Nhân.
Cậu lập tức lao về phía cánh cửa trong cùng.
Căn phòng tối lạnh, ở giữa có một giá treo giống như bàn mổ thú, tường treo đầy dao răng cưa, rìu, búa...
Cố Di Nhân nằm sóng soài dưới đất, tay chân co giật, miệng sùi bọt trắng!
La Bân lao tới đỡ cô dậy, dùng sức bấm huyệt nhân trung.
Một lúc sau, cô dừng co giật, hơi thở dần ổn định.
La Bân thở phào nhẹ nhõm.
Cậu đảo mắt nhìn quanh, phát hiện sâu trong phòng còn một cánh cửa bị khóa bằng ổ sắt to nặng.
Không dám mạo hiểm, La Bân cẩn thận kéo Cố Di Nhân quay về phòng tủ dầu. Sau một thoáng do dự, cậu rón rén lấy một chai dầu giấu vào người.
Nhưng rồi La Bân thay đổi ý định, cậu đặt lại chai dầu vào chỗ cũ.
Không thể tùy tiện mang dầu đèn đi, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện!