Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 26

Chương 26: Máu!

"Triêu nhan, khổ ngải, dương kim hoa, thêm cả sơn hoắc dương, chắc đủ rồi." Trương Vận Linh nhẹ nhàng tách lá trà, trên gương mặt nở nụ cười tự tin như đã nắm chặt mọi chuyện.

Trên bàn còn có một con búp bê vải được may vá xiêu vẹo, đường kim mũi chỉ rất kém khiến con búp bê trông u ám kỳ dị.

"La Sam vẫn như trước, tuy không còn dáng vẻ lưu manh của ngày xưa nhưng cậu ta vẫn lén nhìn tôi, chẳng qua là đang giả vờ nghiêm chỉnh thôi."

"Chú La và dì Cố vô tội. Đúng vậy, họ không làm gì sai cả."

"Chút nữa để La Sam đến chỗ trưởng thôn xin dầu đèn, đến lúc đó thuốc sẽ phát tác, từ nhà trưởng thôn không kịp đến chỗ bà đồng, La Sam chỉ có thể ngủ lại nhà trưởng thôn."

"Như vậy hoàn hảo hơn đúng không?"

"Hai hôm nay La Sam cố tình gây chú ý, tỏ ra mình là kẻ quay đầu hoàn lương, trưởng thôn cũng tin cậu ta. Đến đêm, khi La Sam mở cửa, không biết ông ta sẽ nghĩ gì."

Trương Vận Linh nở nụ cười ngọt ngào với con búp bê, sau đó ngồi xuống tiếp tục khâu vá cái áo rách đầy lỗ thủng, khẽ ngân nga một giai điệu, tiếng hát như hoàng anh.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Trương Vận Linh khâu xong áo, còn mở ra xem thử, hài lòng gật đầu.

Quay đầu nhìn sắc trời, hoàng hôn đã buông xuống, ánh mắt cô ánh lên tia sáng lấp lánh.

Nhưng khi mặt trời lặn dần, trời càng lúc càng tối, cổng sân vẫn không vang lên tiếng gõ cửa, sắc mặt Trương Vận Linh bắt đầu trở nên u ám.

La Sam đâu rồi? Sao cậu ta chưa đến?

Đúng lúc này, có tiếng bước chân vội vã.

Trương Vận Linh mừng rỡ trở lại.

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, cô vội chạy ra mở cửa.

Nhưng đứng bên ngoài lại là Cố Nhã và La Phong.

"Tiểu Linh, mau gọi Tiểu San ra đây đi, trời sắp tối rồi!" Cố Nhã sốt ruột nói.

La Phong nhíu mày.

"Tiểu Sam chưa đến, con vẫn đang đợi cậu ấy." Nghe vậy, trái tim Trương Vận Linh đập hẫng một nhịp.

"Cái gì?" Sắc mặt Cố Nhã thay đổi, "Chiều nay nó không có ở nhà, nếu không đến chỗ con thì nó đi đâu? Lão La, mau đi tìm trưởng thôn, sắp tối rồi."

"Về nhà trước đã."

"Không!" Cố Nhã kéo tay La Phong, "Ông bảo tôi về thế nào đây? Tiểu Sam còn chưa về, sao tôi có thể yên tâm được! Mau đi tìm nó! Nó rốt cuộc đi đâu rồi?"

Cố Nhã lo lắng đến bật khóc, liên tục dậm chân.

"Chúng ta về thử xem, biết đâu Tiểu Sam đã về nhà rồi. Nếu không thấy chúng ta, nó cũng sẽ cuống lên. Khi nãy đáng lẽ không nên ra ngoài mới đúng." Giọng của La Phong trầm hơn.

"Chuyện này..." Cố Nhã lắp bắp, "Cũng... Cũng đúng... Về nhà... Mau, về nhà..."

...

Hoàng hôn dần nuốt trọn ánh sáng.

La Bân ngồi ngay bậc cửa miếu Sơn Thần, phần lớn thời gian anh nhìn con đường cuối thôn, phía rừng núi rậm rạp. Thỉnh thoảng, cậu mới nhìn về phía thôn để chắc chắn không ai tới.

Trời sắp tối, càng lúc cậu càng hồi hộp lo lắng, nhưng đồng thời tâm trạng cũng càng cứng rắn, chủ yếu là vì hôm nay cậu thật sự không có cách nào để lấy dầu đèn để qua đêm.

Trong căn nhà gỗ đối diện không có, chẳng lẽ đi ăn trộm của nhà khác? Không, quá rủi ro, bản thân cậu lại không biết gì về những người khác trong thôn, nếu bị bắt, hậu quả không thể lường được.

Không có dầu đèn, một khi mất lý trí thì mẹ là người nguy hiểm nhất.

Không thể hại mẹ.

Vì vậy, cậu ở lại đây là lựa chọn tốt nhất.

La Bân quay đầu nhìn Cố Di Nhân, hy vọng cô ấy có cách.

Nếu không... Có thể xem cô ấy là một cách không?"

La Bân đứng dậy, định đóng cửa.

"Đừng... Đừng đóng..." Cố Di Nhân run rẩy nói. Cô ấy đã tỉnh, đang vịn vào cột để đứng dậy.

"Không đóng cửa sao?" Trán La Bân rịn mồ hôi.

"Qua đây..." Cố Di Nhân vẫy tay.

La Bân hơi do dự, cuối cùng cậu vẫn quyết định buông tay, đi tới.

Cố Di Nhân đi về phía sau tượng Sơn Thần.

Tượng Sơn Thần là tượng đất, không cắm chặt xuống nền mà đặt trên một bệ đá hình vuông. Bốn phía bệ đá phủ rèm cũ kỹ và bẩn thỉu.

Cố Di Nhân vén tấm rèm phía sau, lộ ra một ván sắt nhỏ có móc kéo. Cô kéo móc, "két", tấm sắt mở, hóa ra đây là một cánh cửa nhỏ cao nửa mét, bên trong tối đen như mực.

Cố Di Nhân chui vào trong.

"Cậu vào đi." Cô gọi.

La Bân thở dài, rồi chui vào trong.

Ngay sau đó, cửa đóng.

Có ánh sáng mờ mờ.

Đèn dầu sao?

La Bân mừng rỡ, nhưng khi nhìn kỹ thì cậu sững người. Đây đâu phải đèn dầu, rõ ràng chỉ là một đoạn nến đang cháy dở.

Nơi này là một không gian vô cùng chật hẹp, không thể đứng thẳng, phải khom lưng, vừa đứng lên là đụng đầu. Không gian rộng chưa đến hai mét vuông, dưới đất là chăn đệm bẩn thỉu, bình nước phủ đầy bùn đất và một cái bô gỉ sét.

Không có thông gió, bầu không khí hết sức ngột ngạt, có vẻ rất lâu đã không có người vào đây, nhưng mùi vẫn còn chịu được.

"Phải đợi ở đâu, đến tối, bọn chúng sẽ ra." Cố Di Nhân không nói thành lời, chỉ dùng khẩu hình.

"Đợi gì cơ?" La Bân cũng dùng khẩu hình hỏi lại.

Cố Di Nhân không trả lời, chỉ im lặng cúi đầu.

La Bân: "..."

Trong môi trường tĩnh lặng tuyệt đối, tai sẽ bị ù.

La Bân nghe thấy tiếng ve kêu khe khẽ.

Sau khi tiếng ve biến mất, cậu nghe thấy tiếng bước chân.

Như có linh cảm, cậu phát hiện một cái lỗ nhỏ bằng đầu ngón tay trên bức tường trước mặt. Cậu rón rén bước lại, cố không gây ra tiếng động.

Ai ngờ Cố Di Nhân kinh hãi, liên tục ra hiệu "Suỵt".

La Bân vội ngồi xuống trước lỗ nhỏ, cẩn thận quan sát.

Cái lỗ này thông ra bên trong miếu Sơn Thần.

Đang có một vài người đi đi lại lại trong miếu.

Đêm đen như mực, không có ánh trăng nên ánh sáng rất yếu, nhưng La Bân vẫn có thấy rõ mặt họ, môi khép chặt, không cảm xúc. Mồ hôi từ trên trán chảy xuống có một phần chảy vào mí mắt khiến La Bân phải chớp mắt liên tục để giảm sự khó chịu.

Sau một lúc, những người đó ra khỏi miếu.

Cái lỗ quá nhỏ, tầm nhìn lại tệ, chỉ có thể thấy lờ mờ vài bóng người đi qua phía trước miếu.

Tất cả đều là tà ma!

Chúng... Không phát hiện ra La Bân và Cố Di Nhân!

Không biết bao lâu trôi qua, có lẽ hơn mười phút, không còn tà ma nào tiến vào miếu.

Nhưng La Bân không thể thở phào, dù không có đèn dầu nên không bị sợ ánh sáng, nhưng cổ họng cậu vẫn khô rát đến mức như sắp phun ra tia lửa.

"Không còn tà ma nữa rồi."

"Không phải cô nói sẽ giúp tôi sao?"

"Giúp thế nào?"

"Chúng ta đang chờ gì vậy?"

La Bân quay đầu, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không thể, cậu đã khát máu đến nỗi mở to mắt, vẻ mặt hung tợn.

"Sao không nói gì?"

La Bân lắc đầu, còn đấm mạnh vào trán, dùng đau đớn để đè nén cổ họng đang rát bỏng.

Mặt Cố Di Nhân ngày càng trắng bệch, cô ôm chặt đầu gối, run rẩy trong sợ hãi.

Sau đó, Cố Di Nhân giơ tay lên, tay trái cầm một con dao găm, tay phải mở lòng bàn tay.

Lưỡi dao rạch xuống một đường, máu chảy ra.

"Cô làm gì vậy?"

La Bân nghiến răng, mắt gần như lồi ra. Cậu ngỡ ngàng, sốc nặng.

Giây sau, Cố Di Nhân nhào về phía trước, dùng bàn tay đẫm máu bịt chặt miệng La Bân!

truyenfull,truyenfull vn