Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 25

Chương 25: Phải ở lại đây chờ đến khi trời tối

Có thể thấy Trương Vận Linh rất thân với nhà họ La, nhất là với Cố Nhã, nếu không Cố Nhã đã chẳng dẫn cô ấy theo bên mình suốt.

Mỗi ngày đều có một chị gái nhà bên lượn lờ như vậy trước mặt, với một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi như chủ nhân của thân xác này lại có phần nổi loạn thì cậu ta làm sao không để ý cho được? Hơn nữa La Sam từng giao du với loại người như Trương Quân, tính cách vốn đã bị cả thôn coi là không tốt, thảo nào cậu ta lại từng chọc giận Trương Vận Linh.

Chính vì thế, La Bân dần bình tĩnh lại, gạt bỏ tạp niệm trong đầu.

"Không đau lắm đâu, chị Tiểu Linh." La Bân nói.

Trương Vận Linh cẩn thận bôi thuốc tiếp cho La Bân.

Chẳng mấy chốc, thuốc đã bôi xong.

"Thay bộ đồ khác đi, bộ đồ này bẩn và rách quá rồi, lát nữa để chị mang về khâu lại." Trương Vận Linh nói.

"Tiểu Linh, sao có thể làm phiền con được?" Lúc này Cố Nhã từ trong bếp đi ra, tay bưng đồ ăn nóng hổi.

"Không phiền đâu dì Cố, trước khi trời tối bảo Tiểu Sam đến chỗ con lấy là được." Trương Vận Linh cười đáp.

Tim La Bân đập thình thịch, cậu im lặng, quay về phòng mình. Cậu thay một bộ đồ sạch sẽ rồi trở ra.

Trương Vận Linh nhận lấy bộ đồ rách, đặt bên cạnh.

Cố Nhã không nói gì thêm, đang chia bát đũa.

La Phong lúc này đã về, người dính đầy máu.

"Mau thay đồ rồi ra ăn cơm." Cố Nhã gọi.

Rất nhanh, cả ba người nhà họ La và Trương Vận Linh ngồi vào bàn.

Bữa cơm diễn ra trong im lặng, ăn xong, Trương Vận Linh mang theo bộ đồ rách của La Bân đi.

"Tiểu Sam có chí hơn rồi, con bé Tiểu Linh cũng đã thay đổi." Cố Nhã mừng rỡ.

Từ hôm qua La Bân đã nhìn ra Cố Nhã dường như muốn thể hiện bản thân trước mặt Trương Vận Linh.

"Bị người ta đánh đúng không?" La Phong bất ngờ chuyển đề tài.

Cố Nhã lườm ông một cái.

"Vâng, không sao cả, đã dứt khoát rồi." La Bân đáp.

"Ừ." La Phong gật đầu, "Nghỉ ngơi đi, mai rút thăm rồi."

Trái tim La Bân thắt lại.

Nhanh như vậy sao? Đã đến mồng một rồi?"

"Chúng ta sẽ rút trúng chứ?" La Bân nuốt nước bọt, hỏi.

"Thằng nhóc này..." Cố Nhã thở dài, "Không rút trúng mới tốt nhất."

"?"

Tuy nghi ngờ nhưng La Bân không tiện hỏi thẳng Cố Nhã.

"Vẫn còn nhiều nguy hiểm, trong rừng có quá nhiều điều chưa biết, nhưng nếu bị rút trúng thì bắt buộc phải đi thám hiểm. Nếu ai cũng sợ chết thì tất cả chỉ có thể chờ chết trong thôn." La Phong trả lời, gián tiếp cho La Bân một số thông tin.

Cố Nhã mím môi: "Không phải ai cũng nghĩ như ông đâu. Lão La à, ông đừng có dạy Tiểu Sam mấy chuyện đó nữa."

"Tôi đi ngủ một chút." La Phong đứng dậy, về phòng.

"Tiểu Sam, đừng có nghe bố con. Chỉ cần nhà ta bình an là được, trong thôn còn bao nhiêu người cao lớn, bố con đúng là quá cố chấp." Cố Nhã dặn dò.

"Vâng." La Bân gật đầu.

"Con nhớ để ý thời gian, cố gắng đến chỗ chị Tiểu Linh của con sớm chút, phải về nhà trước khi trời tối."

Nói xong, Cố Nhã dọn dẹp chén bát.

Ánh nắng có phần chói chang, La Bân đứng yên trong sân một lúc, rồi quay lại phòng mình.

Kim đồng hồ treo tường cũ kỹ mới chỉ hơn mười giờ một chút, sự việc của Chương Lập xảy ra lúc sáng sớm, bữa ăn vừa rồi được coi như cơm trưa.

Ngồi bên giường, La Bân cúi đầu nhìn ngón út của mình. Vết thương đã lành khá nhiều, chắc đợi đóng vảy bong ra thì sẽ mọc móng mới đúng không?

Thôn làng trông có vẻ đã yên tĩnh trở lại, nhưng thực tế thì không.

Ít nhất đối với cậu, lại phải tính xem đêm nay nên làm gì, lấy dầu đèn từ đâu.

Và còn một vấn đề khác.

Cậu nghĩ đến khi còn ở căn nhà gỗ.

Tại sao chủ nhân của thân xác này lại chết?

Đột nhiên có tiếng bước chân.

La Bân đến trước cửa, qua khe cửa, cậu thấy Cố Nhã đã vào phòng.

Cả tối qua không ngủ, giờ bà và La Phong tranh thủ ngủ bù.

Đầu óc La Bân cũng mơ màng, nhưng cậu không dám ngủ, cậu sợ vừa chợp mắt dậy thì trời đã tối.

"Cốc cốc cốc", có tiếng gõ cửa.

La Bân quay đầu nhìn về phía cửa sổ.

Tấm gỗ đóng chặt vào kính khiến tầm nhìn bị che khuất, cậu phải đến gần mới nhìn thấy có người đang đứng bên ngoài.

Tim La Bân giật thót, đó là Cố Di Nhân.

Quần áo của Cố Di Nhân hơi bẩn, gương mặt vốn xinh đẹp giờ hơi tiều tụy, cộng thêm nốt ruồi lệ ở khóe mắt khiến người ta càng nhìn càng thấy thương xót.

Cố Di Nhân nhẹ nhàng gõ vào cửa sổ mấy cái, sau khi thấy La Bân nhìn mình, cô mới gật đầu.

Trái tim La Bân đập thình thịch.

Cố Di Nhân xoay người, muốn đi về hướng khác.

La Bân lập tức ra khỏi phòng, nhanh chóng chạy ra ngoài, vòng đến phía cửa sổ phòng mình.

Cố Di Nhân đã đi xa, sắp khuất khỏi tầm mắt.

La Bân vội đuổi theo, rất nhanh cậu đã đuổi kịp.

Con đường cô ấy đi đều vòng phía sau các căn nhà, rất kín đáo, không ai chú ý.

"Đây chắc không phải lần đầu cô đến đây đúng không?" La Bân hạ giọng.

Trước đây, những gì La Bân nghĩ về mối liên hệ giữa Cố Di Nhân và Từ Khai Quốc đều chỉ là suy luận, không có chứng cứ. Nhưng giờ thì cậu chắc chắn Cố Di Nhân biết điều gì đó.

Ai đã dẫn cô ấy đến nhà cậu?

Không, không ai cả, là cô ấy tự tới!

"Suỵt!" Cố Di Nhân ra hiệu im lặng.

Mí mắt La Bân giật giật, không dám nói thêm.

hai người đi một đoạn khá dài, đến khi Cố Di Nhân dừng lại, họ đã đứng bên ngoài miếu Sơn Thần.

Trong không khí vẫn còn phảng phất mùi máu chưa tan hết, cửa miếu mở toang, Cố Di Nhân bước vào trong.

La Bân nhìn hai bên đường, không có ai cả, ở căn nhà gỗ đối diện cũng trống không.

Theo Cố Di Nhân vào miếu, La Bân không nhịn được mà hỏi: "Tại sao Chương Lập lại trói cô? Tại sao cô biết cửa sổ nhà tôi không đóng? Cô định giúp tôi kiểu gì?"

Giọng cậu dồn dập, hỏi liên tiếp ba câu hỏi.

Cố Di Nhân không trả lời, chỉ ngơ ngác nhìn tượng Sơn Thần, không nhúc nhích. Rất lâu sau, cô đột nhiên nói: "Phải ở lại đây chờ đến khi trời tối."

"?" Sắc mặt La Bân nghiêm lại, "Ở đây không có dầu đèn."

"Cậu phải tin tôi." Cố Di Nhân quay đầu, khuôn mặt trắng bệch, giọng run rẩy, "Chương Lập không tin tôi, Chu Thiến Thiến cũng không tin tôi, cậu phải tin tôi."

"..." La Bân bất an nhìn tượng Sơn Thần, rồi quay đầu nhìn ra đường làng, "Ở đây đến khi trời tối rồi làm gì? Nếu cô không nói rõ, tôi rất khó tin cô."

Cố Di Nhân chỉ giơ tay ra hiệu im lặng, rồi đi đến góc cột, ngồi co người lại, hai tay ôm đầu gối.

"Tôi còn có việc phải làm." La Bân nói, "Hơn nữa ở đây không có đèn dầu, ở đây đến tối sẽ chết."

Cố Di Nhân không trả lời, chỉ cúi đầu, cứ như đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi.

La Bân nhíu mày nhìn tượng Sơn Thần lần nữa, không có gì cả.

Nếu trưởng thôn để đèn dầu của Chương Lập lại, cậu có thể lén giữ một ít, nhưng lại không có gì hết, như vậy không chặn được tà ma, cậu sẽ càng nguy hiểm.

La Bân đã đồng ý đến chỗ Trương Vận Linh lấy quần áo, chẳng lẽ cậu phải thất hứa?

Hơn nữa nếu tối nay cậu không về nhà, Cố Nhã chắc chắn sẽ rất lo, La Phong sẽ nghĩ thế nào?

Thôn này trông chỉ có bốn quy tắc, nhưng thật ra chỗ nào cũng đều là quy tắc, phải tuân thủ nghiêm ngặt thì mới giảm được rắc rối, bình an vô sự.

Nhưng giờ cậu phải rời đi sao?

Cố Di Nhân chắc chắn biết điều gì đó.

Đêm qua, cô ấy lướt qua cậu như hai người xa lạ.

Hôm nay, cô ấy ở ngay bên cạnh cậu.

Chẳng lẽ cậu lại bỏ lỡ câu trả lời lần nữa sao?

truyenfull,truyenfull vn