Chương 24: Chó cắn Lã Động Tân
Chương Lập gật đầu, giọng khàn nói: "Biết rồi."
"Đi theo tôi." Chung Chí Thành rời khỏi con đường xi măng, đi về một hướng khác, không mấy người dân đi theo.
La Bân lùi xa thêm một đoạn, nhưng vẫn tiếp tục theo dõi.
Cuối cùng Chung Chí Thành đến một nơi gần chân núi có một sân nhỏ nằm cạnh rừng trúc.
La Bân thấy nhóm Chương Lập vào trong, nhưng sau đó, chỉ có Chương Lập lại đi ra, cùng Chung Chí Thành đi về một hướng khác. Không bao lâu, hai người họ đã biến mất khỏi tầm mắt.
La Bân hít sâu một hơi, bước vào sân.
Đứng trong sân, cậu thấy cửa nhà mở toang. Cố Di Nhân đang đi lại trong phòng khách, quan sát xung quanh. Chu Thiến Thiến co ro ngồi cạnh bàn, vẫn chưa hết hoảng sợ.
"Chu Thiến Thiến, là tôi đây!" La Bân gọi.
Chu Thiến Thiến lập tức ngẩng đầu, thoáng ngạc nhiên, ngay giây sau ánh mắt tràn ngập oán hận.
"Tối qua..." La Bân định giải thích.
"Rầm", Chu Thiến Thiến đứng bật dậy làm đổ ghế, sau đó đóng sầm cửa lại.
La Bân bị ăn một cú "đóng cửa vào mặt".
Nhưng cậu không giận.
Chuyện tối qua, bảo người ta không giận cậu là không thể nào.
"Trong thôn có quy định, tôi không thể giúp. May mà ba người không sao, giờ chúng ta đều là dân trong thôn, nếu cần gì, tôi sẽ cố giúp." La Bân bước đến gõ cửa, kiên nhẫn giải thích, "Gần tối tôi đã khuyên ba người rồi, nhưng tôi và Chương Lập bất đồng, có điều điều đó không có nghĩa tôi thật sự thấy chết không cứu. Trong nhà có mười mấy người, không phải tôi cứ muốn mở cửa là được. Ba người đã trải qua nỗi kinh hoàng của cái thôn này rồi chắc sẽ hiểu tôi không nói dối. Bọn họ có thể đồng ý mở cửa một lần, nhưng chắc chắn sẽ không có lần thứ hai. Ở nơi xa lạ này, có thêm một người bạn sẽ dễ sống hơn vài ngày đầu tiên."
"Cạch", cửa hé mở.
La Bân vừa thấy Chu Thiến Thiến còn dè dặt, thì có một luồng gió lạnh từ phía sau ập đến. Cậu còn chưa hoàn hồn thì đã bị đấm mạnh vào lưng, đập mạnh vào cánh cửa.
Chu Thiến Thiến hét lên, né sang một bên.
La Bân ngã xuống đất, cột sống như muốn gãy làm đôi.
"Cậu muốn làm gì? Cậu cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp! Mấy ngày đầu? Chúng tôi đã sống ở đây ba ngày rồi!" Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.
La Bân cố gượng đứng dậy, Chương Lập đang đứng trên bậc cửa, nhìn xuống cậu, khuôn mặt đầy vẻ âm u b*nh h**n, không còn dáng vẻ thư sinh yếu đuối trước đó.
Anh ta cầm một chiếc đèn dầu và một tay nải đầy đồ.
"Chu Thiến Thiến, đừng bị vẻ ngoài của hắn lừa. Hắn là anh em với Trương Quân thì còn là người tốt được sao? Ngoài mặt một đằng, trong lòng một nẻo, ai biết hắn đang tính toán cái gì? Tối qua chúng ta suýt chết, hắn thấy chết không cứu đấy!"
Tôi nhíu mày nhìn Chương Lập.
Chu Thiến Thiến lùi lại, đứng gần Cố Di Nhân, thậm chí còn chắn cho cô ấy.
"Rời khỏi đây đi, nếu không tôi sẽ báo với trưởng thôn cậu đã vi phạm quy tắc trong thôn, có ý đồ gây hại chúng tôi." Chương Lập trầm giọng.
La Bân im lặng, bụng đầy cơn tức.
Vừa muốn làm nạn nhân vừa muốn làm người tốt hả?
Từ này có vẻ không chính xác lắm, nhưng La Bân đã hiểu được phần nào tính cách của Chương Lập.
Làm bạn e là không thể rồi.
Vì thế La Bân quay đầu nhìn Cố Di Nhân.
"Cậu nhìn gì đấy?" Chương Lập như con mèo bị giẫm đuôi, quát lớn, "Tôi nhất định sẽ báo với trưởng thôn cậu và Trương Quân cùng một giuộc. Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt là anh đấy! Cứ như tôi chưa từng cứu anh vậy? Anh tưởng mình cao quý, nói gì người khác cũng phải nghe hả? Không muốn xuống xe thì cứ ngồi đó, muốn xuống thì lại đòi người ta mở cửa? Anh tỉnh táo lại đi!" La Bân phủi bụi trên áo, liếc xéo Chương Lập, bỏ đi.
"Đồ thần..."
Từ "thần kinh" còn chưa kịp nói ra, La Bân bất ngời xoay người, đá thẳng vào lưng Chương Lập một cái.
Chu Thiến Thiến lại hét lên. Chương Lập đập vào bàn, đau đớn ngã xuống.
La Bân lại nhìn Cố Y Nhân, rồi rời đi.
Trên đường về, La Bân bực bội xoa trán.
Chương Lập đúng là tiểu nhân.
Muốn tiếp cận riêng Cố Di Nhân gần như không thể.
Cố Di Nhân cũng thật kỳ lạ, cô ấy từng dùng khẩu hình để cảnh báo cậu, nhưng giờ khi cậu đến gần thì cô ấy lại chẳng có phản ứng gì. Có thể có bí mật nào đó không tiện tiết lộ, cậu cũng không dám nói toạc ra, chỉ có thể dùng ánh mắt để nhắc nhở cô ấy hai người cần trao đổi.
Thậm chí, giả sử Cố Di Nhân cũng cho rằng tối qua đều là lỗi của cậu...
Vậy thì thôi.
Cậu không thể làm con chó vẫy đuôi, mặt dày đi "xin tha thứ".
Đang đi, La Bân bỗng cảm thấy có gì đó sai sai, hình như có người đang theo dõi cậu.
Cậu bất ngờ quay lại, phía sau vẫn vắng lặng.
Chính lúc này, một chiếc bao tải từ trên trùm xuống, sau đó là cơn mưa đòn giáng xuống như bão.
La Bân không kịp phản kháng, bị đánh ngã, cuối cùng chỉ biết che những chỗ hiểm.
Đầu cậu bị đá mấy cú, tai nghe rõ từng tiếng chửi rủa, nào là đáng chết, nào là vong ân bội nghĩa...
Cậu không biết có bao nhiêu người đánh mình. Rất lâu sau, chúng bỏ đi. Cậu cố lôi bao tải ra, người đầy vết giày và vết thương chảy máu, đầu thì ong ong, tai nóng rát.
"Gì vậy trời..." La Bân chưa mắng xong đã nhận ra đây không phải chuyện vô cớ.
Trương Quân chết rồi.
Nhưng hắn không đơn độc, bạn bè và đồng bọn của hắn vẫn còn.
"Không sao chứ?" Một giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên.
La Bân giật mình. Cậu thấy cửa của một ngôi nhà gần đó mở ra, một cô gái đứng ở ngưỡng cửa, không cao nhưng rất xinh, mắt sáng răng trắng, tóc dài đến eo.
"Không... Không sao... Cảm ơn..." La Bân định rời đi ngay nhưng vì đau quá, cậu phải ôm lấy thắt lưng.
"Có muốn vào nhà không? Để tôi bôi thuốc cho. Hình như bị lệch xương thì phải, có cần đến chỗ bà thầy cúng xem thử không?" Cô gái cau mày hỏi nhỏ.
"Không cần đâu... Cảm ơn..."
La Bân hít sâu, đứng thẳng dậy, đau, nhưng vẫn chịu được. Cậu vội vã rời đi.
Cô gái đứng yên, nghiêng đầu nhìn theo La Bân như đang lắng nghe điều gì đó. Chân mày cô nhíu chặt, lộ vẻ nghi ngờ và bất an.
Sau đó, cô đóng cửa lại.
"Chị, chị đang nói gì vậy?" Tiếng trẻ con vang lên cùng tiếng bước chân, sau đó im bặt.
...
"Tiểu Sam, con sao thế?"
La Bân về nhà, đúng lúc Cố Nhã từ dưới bếp bước ra, bà vội buông bát đũa chạy đến.
"Không sao đâu mẹ, con bị ngã thôi." La Bân lảng tránh.
"Đừng lừa mẹ, bị thương thế này là sao?" Cố Nhã vừa lo vừa xót con.
"Trương Quân chết rồi, bị đám bạn của hắn đánh một trận. Không sao đâu, coi như cắt đứt tất cả." La Bân cười gượng.
"Cái gì..." Mắt Cố Nhã đỏ hoe, "Để mẹ bảo bố con đi gặp trưởng thôn..."
"Thôi mẹ, toàn bọn lưu manh thôi, thôn vừa xảy ra chuyện lớn, chúng không dám làm gì hơn đâu." La Bân vội nắm tay Cố Nhã trấn an.
Lúc này La Phong chưa về, cả thôn đầy máu me còn chưa dọn hết.
"Dì Cố, hộp thuốc đâu rồi? Bôi thuốc cho Tiểu Sam trước đã." Trương Vận Linh từ trong nhà bước ra, cũng vô cùng lo lắng.
Cố Nhã đi lấy hộp thuốc đến, ban đầu hai người cùng xử lý vết thương cho La Bân, nhưng Trương Vận Linh bảo Cố Nhã trông bếp kẻo đồ ăn cháy, thế là Cố Nhã đành thở dài quay lại bếp.
Trương Vận Linh cẩn thận lau vết thương trên má La Bân, còn thổi nhè nhẹ, hỏi nhỏ: "Đau lắm không?"
La Bân nuốt nước bọt.
Cô ấy quá gật. Mặt họ chỉ cách nhau một gang tay, Trương Vận Linh nhíu mày, ánh mắt đầy sự lo lắng, mỗi một động tác đều nhẹ nhàng dịu dàng.
Kiếp trước, dù La Bân từng yêu vài lần nhưng toàn kiểu bạn gái qua mạng.
Bọn họ hết đau bụng, rồi điện thoại hư, son hết, quần áo có mẫu mới... Chưa từng có ai dịu dàng, quan tâm như Trương Vận Linh.
"Tiểu Sam, sao cậu không nói gì? Đau lắm hả?" Trương Vận Linh chớp mắt, lại thổi nhẹ một hơi.