Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 35

Chương 35: Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức

Bản thân La Bân đã sống trong thôn này một thời gian, vì thế từng chi tiết nhỏ cậu đều cẩn thận, không thể như trước đây để người ta nghi ngờ, thậm chí là bị vạch trần.

Bà đồng đưa tay vỗ ngực La Bân một cái, khàn giọng nói: "Giờ thì giống người thật rồi."

La Bân giật mình.

Ông ta có ý gì? Ông ta nhìn ra bí mật của cậu rồi sao?"

"Con trai tôi bây giờ hiểu chuyện hơn xưa rồi." Cố Nhã vội lên tiếng bảo vệ.

"Khụ khụ..." Bà đồng lại ho mấy tiếng, nhưng mỉm cười, rồi rời khỏi sân.

Chung Chí Thành theo sau.

La Bân nuốt nước bọt, đầu óc còn mơ màng.

"Bà đồng đúng là hẹp hòi." Cố Nhã tiến tới chỉnh lại áo cho La Bân, "Cứ nhắc lại chuyện con không ngoan ngày trước có gì hay ho đâu!"

"Lúc chưa hiểu chuyện thì Tiểu Sam đúng là không hiểu chuyện thật." Nói rồi, La Phong nhìn La Bân đầy ẩn ý.

La Bân lập tức hiểu ra.

Hóa ra ý của bà đồng là trước đây cậu không giống con người.

Một lúc sau, La Bân chỉ biết cười khổ.

Danh tiếng của La Sam đúng là tệ thảm hại, chẳng trách sau khi La Bân chỉ ra vụ của Trương Quân, thôn dân vẫn chẳng thay đổi cái nhìn về cậu. Có lẽ chỉ có trưởng thôn là công bằng mà thôi.

Nhưng đây không phải chuyện lớn, La Bân thở phào.

"Ai mà không từng là trẻ con chứ?" Đang nói, Cố Nhã bỗng kêu "Ôi chao" rồi chạy nhanh vào bếp.

Lúc này La Bân mới ngửi thấy mùi thuốc bắc nồng nặc khắp sân, không quá đắng, thậm chí còn có mùi thơm nhẹ.

Là thuốc do Trương Vận Linh mang tới đã được sắc sẵn.

Cố Nhã nhanh chóng bưng ra một bát thuốc màu đen sẫm, mùi càng thêm nồng.

Khi uống, La Bân nhăn hết cả mặt, đắng đến mức muốn nôn khan.

"Tiểu Sam giỏi ghê, giờ uống được cả thuốc bắc rồi." Cố Nhã tươi cười rạng rỡ, "À đúng rồi, lát nữa con mang chút đồ qua cho chị Tiểu Linh của con nhé."

Dứt lời, bà chạy vào phòng, mang ra một đôi giày vải tự may màu hồng rất dễ thương.

La Phong nhíu mày, định nói gì đó nhưng bị Cố Nhã trừng mắt chặn lại.

"Tiểu Linh tốt lắm, xưa nay Tiểu Sam đã thích con bé, hơn nữa bây giờ Tiểu Sam hiểu chuyện rồi, Tiểu Linh cũng quan tâm tới nó. Chuyện này ông đừng xen vào."

Lời Cố Nhã nói càng khiến La Bân chắc chắn những suy đoán trước đó.

Quả nhiên, chủ nhân cũ của thân xác này từng có ý với Trương Vận Linh.

Cố Nhã nhét giày vào tay La Bân, nghiêm túc nói: "Phải về trước khi trời tối đấy! À phải, nhớ mở to mắt ra mà xem Tiểu Linh có cần giúp gì không, ví dụ như củi có chẻ xong chưa, mái nhà có bị dột không, dao có cần mài không... Mấy việc này chắc mẹ không cần dạy con đúng không?"

La Bân mỉm cười.

Đúng là mẹ ruột!

Không cần biết chủ nhân cũ của thân xác này thế nào, bây giờ cậu là La Sam.

Điều quan trọng là Trương Vận Linh vừa đẹp người lại đẹp nết, dịu dàng đoan trang, đúng nghĩa "nữ thần nhà bên", nếu đặt vào kiếp trước quả thật hiếm có khó tìm.

Đừng nói là mấy thiếu niên tuổi mới lớn, La Bân đời trước khổ vì tình, đời này Trương Vận Linh thật sự khiến cậu rung động.

"Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ về trước khi trời tối!" La Bân hứa chắc như đinh đóng cột.

La Phong lắc đầu rồi về phòng.

La Bân chạy thẳng đến nhà Trương Vận Linh.

Cậu ngủ trưa không lâu, bà đồng đến cũng không làm mất nhiều thời gian, lúc này vẫn chưa tới hai giờ chiều. Nhưng khi đang đi, La Bân đột nhiên gõ mạnh vào trán.

Một hình ảnh vụt qua trong đầu, lão Khổng từng khuyên Chương Lập: "Cẩn thân mấy chuyện anh em họ, chữ sắc ở đầu mũi dao đấy!"

La Bân lập tức tỉnh táo hẳn.

Đúng rồi, chữ "sắc" ở đầu mũi dao!

Thôn Quỹ là nơi thế nào, môi trường ra sao?

Làm gì có ai có thời gian mơ mộng chuyện tình cảm lãng mạn?

Chỉ chút dao động vì sắc đẹp, chút mê luyến nhất thời sẽ dẫn tới hậu quả gì?

Mấy vấn đề cậu đang đối mặt có ít đâu!

Chỉ riêng việc La Phong không đồng ý cũng đủ cho thấy bao nhiêu điều ẩn ý rồi.

Chưa kể những gì La Phong biết mới chỉ là bề nổi.

La Phong chỉ đang lo cho cuộc sống của gia đình ở thôn Quỹ và chuyện mở đường thoát thân.

La Bân thở dài, cười khổ.

Đừng nói đến việc cậu cần dầu đèn để duy trì trạng thái bình thường, tương lai còn chưa biết ra sao, hiện giờ người duy nhất có thể giúp cậu là Cố Di Nhân lại đang bị trưởng thôn đưa đến chỗ bà đồng, cậu lấy đâu ra thời gian mà đi chẻ củi sửa mái nhà chứ?

Nghĩ kỹ rồi, La Bân đi nhanh hơn.

Chưa đầy mười phút sau, cậu đã đến trước cửa nhà Trương Vận Linh.

"Cộc cộc cộc", La Bân gõ cửa.

"Ai đấy?" Một giọng trong trẻo vang lên, hơi nhỏ, có lẽ vì bị ngăn cách bởi cổng sân và cửa nhà.

"Chị Tiểu Linh ơi, là em, Tiểu Sam đây!" La Bân lớn tiếng đáp lại.

"Cổng không khóa, cậu cứ vào đi." Giọng nói ấy vẫn nhỏ nhẹ, dịu dàng.

La Bân đẩy cổng bước vào.

"Tiểu Sam đợi chút nhé, chị sắp xong rồi!" Giọng nói đã rõ hơn, từ căn phòng bên phải truyền ra.

"Vâng." La Bân tiện tay khép cửa lại. Cậu vốn định đưa đồ xong là đi ngay.

Nhưng Trương Vận Linh đang làm gì vậy?

Dọn phòng?

La Bân nhìn một vòng quanh sân, cửa phòng chứa củi mở toang, dưới đất ngổn ngang vài khúc gỗ bị cưa dở, bên cạnh là mấy thanh củi chẻ to nhỏ không đều.

Chỉ nhìn thoáng qua là thấy mái hiên đúng là có vài viên ngói nứt, cỏ hoang mọc, trông vô cùng lộn xộn.

Hình như Trương Vận Linh sống một mình thì phải.

Cô ấy không có người thân sao?

Cố Nhã chắc chắn biết rõ tình hình của cô ấy, nếu thật sự muốn, "người mẹ ruột" này đúng là có thể trở thành trợ thủ đắc lực.

Có điều, La Bân có lòng mà không có sức.

"Két", cửa phòng bên phải mở.

Trương Vận Linh một tay vén mái tóc còn ướt, tay kia cầm khăn, trên người mặc chiếc áo phông rộng che tới tận đùi, để lộ đôi chân trắng mịn thon dài. Làn da ướt át dưới ánh nắng trắng gần như phát sáng.

La Bân đứng ngẩn người.

Trong đầu cậu lập tức xuất hiện một câu thơ: Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức (*).

(*) Câu thơ thuộc bài Luận thi của Lý Bạch, ý nói vẻ đẹp thuần khiết tự nhiên, không cần tô vẽ vẫn khiến người ta ngẩn ngơ.

Trương Vận Linh đẹp đến mức hoàn hảo, đẹp đến nghẹt thở.

"Chị còn phải lau tóc đã, Tiểu Sam đến có việc gì sao?" Trương Vân Linh vừa lau tóc vừa đến gần.

La Bân cố gắng không đảo mắt nhìn lung tung, đi đến đưa đôi giày vải: "Mẹ em bảo đưa cho chị, giày mẹ em may."

Trương Vận Linh vui mừng nhận lấy, tóc ướt rũ xuống, vài giọt nước nhỏ lên tay La Bân, mùi hương thoang thoảng khiến tim cậu đập loạn nhịp.

"Cảm ơn dì Cố." Trương Vận Linh tươi cười ngọt ngào, "Tiểu Sam vào nhà ngồi chơi đi, sân hơi bừa bộn, chị mới chẻ củi xong mệt quá nên đi tắm. Để chị vào rót trà cho em."

Trương Vận Linh nhìn La Bân, đôi mắt long lanh, hàng mi cong dài quyến rũ.

"Dạ thôi không cần, bố em có việc gọi em về rồi, em giao giày xong là phải đi ngay." Vừa nói hết câu, La Bân đã chạy đi.

Gió thổi mạnh.

Cửa khẽ vang, là âm thanh khi La Bân đóng cửa lại.

Tóc ướt bị gió thổi tung vướng lên mặt, lên trán, rơi trên sống mũi.

Trương Vận Linh nhìn cánh cửa đóng chặt, cắn môi, đứng yên một lúc lâu.

Sáng nay khi mang thuốc đến, Cố Nhã mời cô ở lại ăn trưa, cô lấy cớ củi trong nhà chưa chẻ, mái nhà dột, phải tranh thủ sửa, rồi vội vàng rồi đi.

Cô biết suy nghĩ của Cố Nhã.

Cô dám chắc chiều nay Cố Nhã sẽ bảo La Sam đến.

Cô tính kỹ thời gian, đi tắm đúng lúc, còn xối nước lên đầu nhiều lần.

Quả nhiên, cuối cùng La Sam cũng đến.

Cô tự tin rằng có thể nắm chắc La Sam, vì cậu vốn có ý với mình.

Trên bàn đã chuẩn bị sẵn trà thảo mộc, đợi tới lúc gần tối, tôi sẽ nói khéo chuyện hết đầu đèn, nhờ La Sam đi tìm trưởng thôn Chung Chí Thành.

Một kế hoạch hoàn hảo.

Nhưng La Sam lại bỏ đi?

Cậu ta thật sự cứ bỏ đi như thế?

Trương Vận Linh siết chặt lọn tóc, dần dần, trên đỉnh đầu thấm ra một mảng máu đỏ. Sắc đỏ ấy ngấm vào trong tròng mắt, khóe miệng cô khẽ giật, là một nụ cười, nhưng nụ cười ấy lạnh lẽo một cách rùng rợn.

truyenfull,truyenfull vn