Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 150

Chương 150: Chạm trán kẻ địch

Tim cậu như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Trong tình thế nguy cấp, La Bân không hề hoảng loạn, cậu bước nhanh đến chiếc tủ gần nhất, mở dưới ra. Bên trong chất đầy đồ đạc nhưng không gian không quá nhỏ.

Không chút do dự, La Bân chui vào, cẩn thận khép cánh cửa lại.

Cậu hít sâu, thở chậm, nhịp tim dần ổn định lại. Dù vẫn nghe thấy tiếng đập dồn dập trong cơ thể mình nhưng bên ngoài sẽ không thể phát hiện được.

Cậu nín thở, ép hơi thở chậm lại hết mức có thể. Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng rõ ràng. Có một cái bóng dài đổ lên tường, rồi một người đàn ông bước vào căn hầm.

Bóng đổ cao lớn, nhưng người lại thấp bé.

Phùng Ký!

Hắn ta quay lại sao?

Không phải hắn đang lục soát khu vực của mình à?

Hay là khu vực nhà hắn là nơi hắn phụ trách?

Ban đầu, căn hầm trống không chẳng có gì bất thường khiến La Bân bớt phần nghi ngờ. Nhưng sự xuất hiện của Phùng Ký lập tức khiến nỗi nghi ngờ đó bùng lên đến đỉnh điểm!

Phùng Ký sờ cằm, nheo mắt, đi thẳng tới trước một cái tủ, cúi người như đang tìm kiếm gì đó bên trong.

Nhưng giây tiếp theo, hắn lại chui hẳn vào trong tủ, biến mất không thấy bóng dáng.

La Bân cố giữ bình tĩnh, nhưng thái dương nhói giật từng hồi.

Dưới căn hầm này còn một tầng hầm nữa!

Phùng Ký quả nhiên có vấn đề!

La Bân im lặng chờ đợi, không dám tạo ra bất kỳ tiếng động nào, kẻo bị phát hiện.

Một khi bị lộ ở chỗ này thì chẳng khác nào chạm mặt kẻ địch trong ngõ hẹp, chỉ có kẻ gan lì hơn mới sống sót.

Xét về đầu óc và trí nhớ, La Bân tự tin. Nhưng nếu phải đánh nhau, trừ khi đối thủ sơ suất, bằng không với chút đao pháp mới học, đến La Phong còn chê thì thắng thua đã quá rõ ràng.

Thời gian trôi qua từng chút một. Trong người La Bân có đồng hồ quả quýt, cậu đã xem giờ hai lần, lần lượt là sau ba phút và tám phút kể từ khi Phùng Ký đi vào.

Sự chờ đợi này khiến mỗi giây phút như dài bằng cả ngày.

...

Cùng lúc đó, gần rừng trúc ngay sân nhà Chương Lập.

Một bóng dáng nhỏ nhắn ẩn mình giữa lùm trúc chính là Cố Di Nhân!

Cô vô cùng cảnh giác, vô cùng thận trọng.

Cô vẫn nhìn chăm chăm vào trong sân nhưng không dám bước ra, cứ như thể trong sân có thứ gì đó rất đáng sợ.

Ánh nắng gay gắt, chói mắt. Trên bức tường, chữ "Chém" viết bằng máu vẫn còn đó khiến Cố Di Nhân thêm rùng mình.

Cô không biết mình đã đợi bao lâu. Có thể chỉ mười phút ngắn ngủi, cũng có thể đã qua một giờ. Tóm lại, mỗi phút mỗi giây đều thật khó chịu.

Cuối cùng, một người đi ra.

Người đó vô cùng xấu xí, khuôn mặt đầy sẹo và vết loét như những vết thương đóng vảy, rồi lại bong tróc ra.

Cố Di Nhân không dám nhìn lâu, vội cúi đầu, quay người lại, co mình sát vào gốc trúc, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Là hắn..."

"Là hắn..."

"Anh họ..."

Trán cô ướt đẫm mồ hôi, gương mặt tái nhợt vì hoảng loạn.

Trong sân, Mạc Kiền vẫn chưa rời đi.

Hắn đang nhìn chữ "Chém nhuốm máu kia trên cánh cửa.

Máu như thể đang chảy xuống...

"Chém..." Mạc Kiền lẩm bẩm, "Chém cái gì? Lần trước rõ ràng đâu có chữ này? Ai viết ra vậy?"

Lần trước, sau khi nghe lời Trần Tiên Tiên, hắn đã bắt Chương Lập đi.

Khi đó, hắn không kiểm tra kỹ căn nhà này.

Hôm qua, trong lúc mọi người bận điều tra, hắn đã nhân cơ hội lừa Triệu Thù tới và giết hắn

Triệu Thù là kẻ phiền phức, đa nghi, hắn sợ Triệu Thù phát hiện bí mật của mình.

Hơn nữa, năm xưa Triệu Thù từng thấy hắn bước ra từ nhà Trần Tiên Tiên, còn trêu chọc hắn.

Đúng vậy, hắn và Triệu Thù từng là bạn.

Nhưng bạn bè chỉ là khi không có xung đột lợi ích mới có thể chân thành, còn không chỉ có thể là kẻ chết.

"La Sam cũng thật phiền phức..."

"Người này có thể khiến tà ,a hành động..."

"Đi theo tà ma, có thể rời làng... Vậy ban ngày thì sao?"

"Ban ngày sẽ an toàn hơn chứ?"

"Cố Di Nhân..."

"Cố Di Nhân..."

Mạc Kiền lẩm bẩm phân tích.

Hắn không tìm thấy dấu vết nào liên quan đến Cố Di Nhân ở nơi này.

Vậy là bố con nhà họ La đã giấu cô ấy rồi?

Chương Lập không nói, chắc là vậy.

Mạc Kiền khẽ cười, vẻ đắc ý hiện rõ.

"Thông minh quá lại hóa ngu."

Thì thầm xong, hắn quay người tiến về phía nhà Vu Minh Tín.

Thời gian đã gần đến, lúc này mọi người đều đang kiểm tra khu vực của mình, sẽ không để ý việc hắn rời khỏi.

Hắn có thể sử dụng lại chiêu trò lừa Triệu Thù, lừa La Sam đi.

Chỉ cần bắt được tên nhóc đó thì chẳng lo La Phong không khuất phục, Cố Di Nhân sẽ nằm gọn trong tay!

Rời thôn!

Ở ngay trước mắt rồi!

Chữ "Chém" đỏ như máu trên cánh cửa càng lúc càng rõ rệt, máu như sắp tràn ra vậy!

Tựa như chữ ấy đang sống dậy!

Tất nhiên, Mạc Kiền không hề thấy cảnh tượng đó.

Hắn càng không thấy được trên lưng mình đã hằn lên một chữ "Chém"!

...

Cuối cùng, Phùng Ký cũng đi ra.

Hắn từ từ chui khỏi tủ, thong thả đóng cửa lại rồi quay người đi về phía lối ra hầm.

Lúc này La Bân đã hoàn toàn ổn định tinh thần, thở đều, tim không loạn, vô cùng vững vàng.

Đúng như lời dạy của La Phong: Tay vững, tâm vững.

Không chỉ là tim, tay cậu đã siết chặt một con dao bổ củi vô cùng chắc chắn!

Không thể trông chờ vào may mắn!

Nếu bị Phùng Ký phát hiện, chẳng lẽ đến rút dao cậu cũng không kịp?

Nói thật, đúng là cậu không đánh lại Phùng Ký.

Nếu đánh đàng hoàng không lại thì chỉ còn có cách đánh không đàng hoàng!

May mà Phùng Ký không phát hiện ra cậu.

Sau khi vào tầng hầm, tiếng bước chân dần xa, cuối cùng sau tiếng đóng mở cửa, mọi âm thanh đều im bặt.

La Bân không lập tức hành động. Cậu vẫn kiên nhẫn chờ. Khoảng nửa tiếng sau, không còn bất kỳ động tĩnh nào nữa, cậu mới khom lưng, chui ra khỏi tủ.

Lòng bàn tay cầm dao ướt đẫm mồ hôi.

Tim lại đập dồn dập, La Bân hít sâu, ép nhịp tim ổn định trở lại.

Sau đó, cậu đi đến trước chiếc tủ mà Phùng Ký từng chui vào.

Vừa đến nơi, vừa mở cửa ra, đập vào mắt là một tấm ván gỗ hơi lỏng, có dấu hiệu có thể mở ra.

Đây chính là lối vào căn hầm thứ hai!

La Bân đang định mở ván ra.

Thì ngay khoảnh khắc ấy, cậu rùng mình!

Linh cảm cảnh báo mạnh mẽ!

Như thể có gai nhọn đâm sau lưng!

Theo bản năng, cậu xoay người lại, con dao trong tay vung mạnh ra phía sau!

Một nhát dao nhanh, chuẩn, hiểm!

Quả nhiên sau lưng có người!

Phùng Ký căn bản chưa đi! Hắn quay lại, khom lưng rình rập.

Hắn bước đi rón rén, ánh mắt thâm hiểm độc ác, mặt đầy sát khí khiến toàn thân La Bân lạnh buốt!

Đặc biệt là tay hắn đang cầm một cây gậy sắt quấn vải ở đầu, vừa dài vừa nặng!

Gậy sắt giơ cao nhắm thẳng đỉnh đầu cậu!

"Nhóc con, thông minh quá lại hóa ngu có biết không? Dám lẻn vào đây làm trò trộm cắp, muốn chết hả?!"

Phùng Ký cười nhếch mép, động tác càng nhanh!

Gậy sắt nện xuống, hắn còn khéo léo lách người, né được nhát dao của La Bân!

"Bốp", cây gậy sắt đập thẳng vào đầu La Bân!

Máu từ đỉnh đầu cậu tuôn ra!

Cơn đau dữ dội khiến mắt cậu tối sầm.

Cậu không r*n r*, không gào thét, chỉ có cơ mặt co giật nhẹ...

Cậu... Đang cười.

Nụ cười dịu dàng, yên bình.

"Chưa chết? Giờ phút này mà còn cười được hả?" Phùng Ký khựng lại.

truyenfull,truyenfull vn