Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 151

 Chương 151: Đèn người

Theo lý mà nói, một cú đập mạnh như vậy đủ khiến thiếu niên trước mắt vỡ sọ, chết ngay tại chỗ!

Thế nhưng La Sam không những không ngã xuống, không chết, mà còn quay sang cười với hắn!

Nụ cười đó quá đáng sợ, đến cả Phùng Ký cũng cảm thấy ớn lạnh sống lưng!

Nụ cười ấy sao lại giống hệt những tà ma hay xuất hiện trong đêm khuya vậy?

Phùng Ký lập tức thu tay lại, giơ cao chiếc chùy đồng lần nữa.

La Bân lập tức ra đòn hiểm, muốn chém ngang eo hắn.

Trong mắt Phùng Ký, chiêu thức đó không tệ, là đao pháp nhà họ La, chỉ tiếc là thiếu kinh nghiệm!

Phùng Ký dùng tay kia nhanh chóng bắt lấy cổ tay La Bân, ra sức bóp mạnh!

Hắn định bẻ gãy xương cổ tay thiếu niên trước mặt.

Đồng thời, chiếc chùy đồng lại sắp đập xuống đầu La Bân!

La Bân phản ứng rất nhanh.

Nhưng cơ thể cậu lại không thể nhanh theo.

Đó là nhược điểm.

Mmột khi khơi dậy bản năng tà ma, tốc độ của cơ sẽ giảm, không chỉ khó chạy mà ra tay cũng chậm chạp.

Dù vậy, cậu vẫn tiên đoán được chiêu thức của Phùng Ký.

Vì thế, cậu chủ động giơ tay đỡ.

Phùng Ký vốn không đổi chiêu, không nghĩ rằng chùy đồng của mình có thể bị cản lại, nên thấy La Bân giơ tay ra đỡ, hắn vẫn dùng hết lực đập xuống!

Chùy đồng đập trúng tay La Bân.

Mu bàn tay bị ép l*n đ*nh đầu.

Cơn đau không chỉ thấu tim gan, mà còn khiến mắt tối sầm.

May mà không đập thẳng lên hộp sọ.

La Bân thực sự sợ.

Nếu không phải cơ thể tà ma đủ cứng cáp, cú đập này có thể khiến hộp sọ vỡ tan, chết ngay tức khắc!

Suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong chớp mắt.

La Bân giữ chặt lấy chùy đồng.

Tay kia xòe ra, buông con dao phay.

Khi dao rơi xuống đất, hắn lật tay,bắt lấy cổ tay Phùng Ký!

La Bân vốn không muốn đối diện với tình huống mặt đối mặt thế này.

Nhưng đã xảy ra rồi thì chỉ có một người sống sót rời khỏi đây!

Cậu đã phát hiện bí mật của Phùng Ký, đối phương chắc chắn không để cậu sống!

Cảm giác mềm nhũn giống như bóp vào một cục đất sét.

Đất sét bị biến dạng.

Máu bắn tung tóe!

Phùng Ký hét thảm, tiếng hét thảm thiết đến vô cùng tận!

La Bân dùng tay giữ chùy đồng, giật mạnh xuống, cướp lấy chùy từ tay Phùng Ký!

Phùng Ký cố vùng vẫy, định bỏ chạy!

Đã từng để Vưu Giang chạy trốn, La Bân sao có thể để Phùng Ký có cơ hội?

Vì thế, cậu không dùng móng tay cào vào người Phùng Ký, không bẻ gãy tay hắn!

Cậu vung chiếc chùy vừa cướp được, học theo cách đối phương dùng, giáng mạnh xuống đầu Phùng Ký!

"A"" Phùng Ký kêu đau thảm thiết, chân đá mạnh, người ngửa ra sau, đá trúng bụng La Bân! Nhờ lực đó, hắn tránh được đòn chùy, còn muốn rút tay ra!

Vết thương rớm máu, thịt da toạc ra, lộ cả xương trắng!

Tay La Bân như gọng kìm thép, sao để hắn thoát được?

Ngay khoảnh khắc quyết định, La Bân buông tay, chùy đồng rơi xuống đất, sau đó tay trần túm lấy vai Phùng Ký!

Phùng Ký vừa chạm đất liền liều mạng lùi ngược về sau!

"Rắc", là tiếng xương gãy!

Tay La Bân chụp hụt, trong tay chỉ còn lại một bàn tay đẫm máu, Phùng Ký thì chật vật chạy men theo hành lang.

Phùng Ký sắp phát điên.

Hắn vừa hoảng hốt vừa phẫn nộ!

Hoảng vì La Sam chính là tà ma!

Giận vì bản thân không phải đối thủ của La Sam!

Phải chạy ngay!

Khi vừa chui vào hành lang, Phùng Ký lòng vui mừng như điên.

Hắn vốn nghĩ đã an toàn, còn liếc lại một cái.

La Sam không đuổi theo, hắn biết.

La Sam là tà ma, tà ma không thể chạy nhanh được!

Nhưng niềm vui đó kéo dài không lâu.

Hắn thấy có thứ gì đó bay tới.

Đó là một cây chùy đồng!

Ngay sau đó, trong tầm mắt hắn chỉ còn lại chùy đồng.

Chùy đồng bay trúng mặt Phùng Ký, cắm sâu vào giữa hai mắt, tạo thành một lỗ máu sâu hoắm.

Phùng Ký đứng bất động tại chỗ, không nhúc nhích.

Máu tươi từ vết thương tuôn ra.

"Hộc... Hộc... Hộc..." La Bân thở hổn hển, chậm rãi đến gần Phùng Ký.

Cái chết của Phùng Ký vô cùng thê thảm, chùy đồng xuyên từ mặt qua sọ, một bên đầy máu, bên kia thì trắng nhợt là não mềm nát.

Nhìn thi thể Phùng Ký, nỗi sợ mới dần tan đi.

La Bân vốn không thể đuổi kịp hắn.

May mà hành lang trong mật thất quá hẹp, người chui vào không có không gian xoay xở.

Vì thế, La Bân đã ném chùy đồng theo.

La Bân rất khỏe, đặc biệt sau khi hóa thành tà ma, chùy đồng như phi tiêu.

Mục tiêu chính là mặt Phùng Ký.

La Bân đánh trúng hồng tâm!

Nghỉ một lúc lâu, uống ba bốn gói dầu, La Bân mới đè nén được h*m m**n chặt xác Phùng Ký.

Cậu cầm chùy đồng, kéo xác qua một bên, xác nghiêng ngả đổ xuống đất.

Chùy đồng kẹt trong khe xương, không rút ra được.

La Bân không kéo nữa.

Cậu quay lại trước cái tủ lúc nãy, kéo miếng ván chặn đường, lộ ra một cái lỗ nhỏ.

La Bân nuốt nước bọt.

Cậu không quên nhặt con dao phay dưới đất, rồi mới chui vào trong lỗ.

Lỗ này nhỏ hơn, chỉ đủ để bò, giống căn mật thất trong núi ở làng Khương.

Khi La Bân bò đến cửa ra, cậu cảnh giác đưa dao ra trước.

Cậu biết, nơi này còn có một tà ma khác là Trần Tiêm Tiêm!

Giờ thì cậu không còn quá sợ.

Tuy nhiên, trong mật thất sáng sủa và chật hẹp này lại không có Trần Tiêm Tiêm.

Ngược lại có rất nhiều người.

Những người này đứng chen chúc, ai cũng mở to mắt, sắc mặt dữ tợn.

Tại sao lại sáng?

Ánh sáng phát ra từ những chiếc đèn.

Chân La Bân run rẩy, suýt tiểu tiện mất tự chủ, vội kẹp chân lại.

Điều khiến cậu hãi hùng là những người kia chỉ còn nửa cái đầu, từ trán trở lên bị cắt phẳng lì.

Người chính là đèn!

Không, nói chính xác hơn, người chính là nến!

Trong không khí lan tỏa một mùi hương nhè nhẹ, là mùi sáp nóng.

Không, đó là mùi dầu xác cháy khét!

Chui ra khỏi hành lang nhỏ, La Bân đứng vững xong vẫn cảm thấy ngộp thở.

Số người chết ở đây quá nhiều.

Không có chị em Trần Tiêm Tiêm và Trần Tiên Tiên.

Không có Chương Lập bị bắt.

Chỉ có mấy chục cái xác bị làm đèn người.

Chẳng lẽ cậu đoán sai?

Không phải Phùng Ký?

Nhưng bí mật của Phùng Ký kinh khủng đến vậy sao?

Hắn đã giết bao nhiêu người?

Đứng thật lâu, La Bân mới gắng gượng bình tĩnh lại, quay về lối cũ.

Do dự vài giây, cậu quyết định không đụng đến xác Phùng Ký, cố gắng tránh vết máu trên đất, bò ra ngoài.

Ra ngoài rồi, cậu đến bên giếng nước múc một chậu, bắt đầu rửa máu trên cổ tay.

Phùng Ký chết không văng nhiều máu, ngược lại là lúc bẻ gãy tay, máu bám vào tay áo và bàn tay khá nhiều, còn chưa khô nên dễ rửa sạch.

La Bân kiểm tra cả đế giày, cố không để lại dấu vết, rồi rửa sạch máu cạnh giếng, sau đó mới rời khỏi sân.

Cậu đi về hướng nhà của Hà Quỷ.

Đi được nửa đường, La Bân đổ mồ hôi lạnh như mưa.

Trong đầu cậu bỗng hiện lại hình ảnh lúc sáng, khi thấy Chung Chí Thành gõ chiêng.

Tiếp theo, cậu lại nhớ lại khoảnh khắc Phùng Ký giáng chùy vào đỉnh đầu cậu.

Không chỉ mồ hôi lạnh, toàn thân La Bân nổi hết da gà.

truyenfull,truyenfull vn