Chương 149: Anh dựa vào đâu mà chê bẩn?
Đau đớn đã hóa thành tê dại.
Chương Lập cúi gằm, không buồn liếc nhìn Trần Tiên Tiên.
Cô ta đang cầm một chiếc dùi nhọn hoắt như kim.
"Cố Di Nhân đâu? Có nói hay không?"
Giọng Trần Tiên Tiên sắc như dao, gần như mất kiểm soát.
Mũi dùi đâm thẳng vào cánh tay Chương Lập, máu thấm đỏ cả vạt áo. Nhưng anh không hề r*n r*, không một tiếng kêu.
Không chỉ là nỗi đau, cả trái tim hắn cũng đã hoàn toàn tê liệt.
"Nói đi!" Trần Tiên Tiên gào lên.
Cơn điên tiết trỗi dậy, cô ta tiếp tục đâm, không vào chỗ hiểm, cũng không đụng đến động mạch. Rõ ràng cô ta vẫn còn kiêng dè, không muốn giết anh.
Nhưng Chương Lập cứ như đã chết. Anh không phản ứng, không nói, không cầu xin. Giống một cái xác rỗng hồn.
Chương Lập từng không phải như vậy.
Ở thôn Quỹ, tính cách con người có thể thay đổi. Người từng hèn nhát, từng khóc lóc xin cứu mạng giờ lại như một kẻ thà chết chứ không hé môi.
Chỉ vì ở cạnh bố con La Phong và La Sam quá lâu sao?
Chẳng lẽ anh ta đã thay đổi rồi?
Càng nghĩ, Trần Tiên Tiên càng thấy uất ức.
Tại sao anh ta có thể thay đổi, còn cô thì phải sống trong nhục nhã?
Rõ ràng anh ta nắm giữ bí mật, tại sao không chịu nói ra? Anh ta không muốn sống nữa à?
Trần Tiên Tiên dừng tay, ném cây dùi xuống đất, thở hồng hộc, rồi cúi xuống, nắm chặt lấy mặt Chương Lập.
"Làm ơn... Nói cho tôi biết đi... Tôi xin anh đấy. Tôi thực sự muốn rời khỏi nơi này. Anh không muốn sao?"
"Anh đã nói bí mật đó cho bố con La Phong rồi đúng không? Thế họ đã làm gì? Họ có cứu anh không? Có tìm anh không?"
"Anh mất tích, anh chết, chắc họ còn nhẹ nhõm..."
"Mạc Kiền từng hứa với anh mà! Hắn nói sẽ đưa chúng ta rời khỏi đây, chúng ta có thể hợp tác!"
"Tôi không đánh anh nữa được không?"
Chương Lập khẽ giãy, hình như muốn ngẩng đầu lên.
Trần Tiên Tiên đỡ đầu hắn dậy.
"Đừng chạm vào tôi... Cô bẩn lắm, cô khiến người ta thấy ghê tởm. Cô và chị cô chẳng khác gì nhau..."
"Đàn ông... Có việc nên làm, có việc không nên... Bọn họ không tìm được tôi, không sao cả. Quan trọng là... Mấy người không dám đi tìm bọn họ..."
"Ha ha ha..."
"Mấy người tưởng có thể rời khỏi thôn sao? Tôi còn chưa nói hết mọi chuyện đâu. Muốn thoát, còn thiếu một chi tiết rất quan trọng. Thứ đó, mấy người sẽ không bao giờ có được."
Chương Lập cười gằn, phun một ngụm nước bọt lẫn máu thẳng vào mặt Trần Tiên Tiên.
Cô ta cứng người, mặt trắng bệch, nhưng trong lòng lại run rẩy.
Mạc Kiền nói đúng, cách rời khỏi thôn không hề đơn giản như tưởng tượng.
Quả nhiên, vẫn còn bí mật.
Mấu chốt vẫn là phải tìm được Cố Di Nhân!
Ngay sau đó, mặt cô đỏ rực, không phải vì xấu hổ, mà vì tức giận đến mức máu như sắp trào ra khỏi mắt.
Anh ta nói cô bẩn.
Bẩn?
Trần Tiên Tiên nghiến răng, run rẩy chất vấn: "Tôi bẩn chỗ nào? Vì sống nên tôi phải chịu nhục, thế là mất mặt hả? Chỉ cần tôi ra khỏi nơi này, ai biết tôi đã trải qua chuyện gì?"
Chương Lập nhếch miệng, ánh mắt lờ đờ, thân thể co giật đang cười khẩy.
"Ừ. Đúng rồi. Cô có bẩn đến đâu, rửa sạch rồi cũng là sạch thôi đúng không? Dù sao thì chỉ có cô biết, người khác không biết..."
Giọng nói không châm chọc, không cao giọng, nhưng chính vì thế lại càng khiến Trần Tiên Tiên thấy mình như bị vạch trần tất cả.
Cô ta siết chặt cằm Chương Lập, móng tay gần như c*m v** da thịt hắn.
"Anh tưởng anh trong sạch lắm hả? Anh không biết sống ở thôn Quỹ khổ đến thế nào đâu?"
"Anh tưởng chị tôi thật sự muốn làm nữ Bồ Tát sao?"
"Anh tưởng... Chị em tôi đẹp như vậy, rơi vào cái thôn này là có kết cục tốt đẹp chắc?"
"Chị tôi... Làm vậy là để sống! So với bị c**ng b*c, bị làm nhục, bị giam cầm thì thà chủ động còn hơn! Chị tôi nói làm nữ Bồ Tát để chia đều cái thân xác này, để mấy thằng đàn ông kia kìm chế lẫn nhau. Chỉ có như vậy, chị ấy mới có thể bảo vệ tôi!"
"Chị tôi chết rồi, nhưng họ vẫn muốn làm nhục xác của chị ấy, tất cả đều đáng chết! Họ muốn giày xéo chị tôi, chị tôi sẽ lột da chúng?"
"Bẩn?"
"Anh có tư cách gì mà nói chị em tôi bẩn?"
Trần Tiên Tiên như nổi điên, mắt trợn to, bật cười.
Đột nhiên, cô ta bóp lấy cằm Chương Lập rồi hôn lên môi anh.
Chương Lập điên cuồng giãy giụa.
"Anh trong sạch chứ gì? Để tôi xem anh trong sạch đến đâu!"
Chương Lập vùng vẫy. Anh không sợ chết, nhưng lúc này, anh thật sự chỉ muốn chết ngay cho xong.
...
Cùng lúc đó, phía ngoài một căn nhà.
La Bân cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Anh không ở khu vực mà Triệu Thư được giao điều tra.
Trong ký ức, những căn viện từng lục soát đều kông có mùi lạ.
Ngược lại, có người có mùi.
Vì sao La Bân không tìm nơi khác, mà đến đây? Rất đơn giản.
Phùng Ký nói quá nhiều, vừa làm ra vẻ thông minh, vừa tự vạch áo cho người xem lưng.
Hắn nói tới "nữ Bồ Tát", nhưng lại lờ đi vấn đề mùi, thế mà gọi là thông minh?
Nếu mùi là dấu hiệu quan trọng thì nơi nặng mùi nhất mà La Bân từng gặp chính là nhà Phùng Ký.
Tại sao Phùng Ký lại chủ động nhắc tới? Lý do rất dễ hiểu, nếu thực sự có vấn đề, sớm muộn gì người ta cũng điều tra , chi bằng chủ động nhắc trước để tỏ vẻ vô tội.
Đó là nghi ngờ thứ nhất.
Nghi ngờ thứ hai là Triệu Thù.
Muốn hắn rời khỏi khu vực được phân công, chắc chắn có người báo cáo đã có phát hiện, đây chính là cái bẫy!
La Bân không đi bằng cổng, mà leo tường vào.
Vừa đặt chân vào sân, cái mùi nồng nặc đã xộc thẳng lên mũi!
La Bân cố giữ bình tĩnh, cậu tiến vào căn phòng quen thuộc, nơi lần trước theo La Phong tới, cậu đã biết ở đây có một địa thất.
La Bân cẩn thận đóng cửa vào, không để lại dấu vết.
Dưới tầng hầm, hai bên vách tường cắm những đèn chén, ánh sáng chập chờn.
Cuối hành lang, mật thất rất sáng, bên tường là hàng nến cháy rực.
Có một vài tủ gỗ đóng chặt đứng dựa tường.
Không có ai.
Lẽ nào đoán sai rồi?
Bỗng có tiếng "két".
Có người đang mở nắp cửa tầng hầm.
Ai đó đang chuẩn bị xuống dưới!