Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 146

Chương 146: Uy nghiêm không thể xâm phạm?

"Ừ." La Phong không có nhiều biểu cảm, chỉ gật đầu.

Chung Chí Thành nói tiếp: "Chuyện trong thôn đã đủ khiến mọi người rối như tơ vò rồi, nhân lực vốn đã thiếu, nhóm người ngoài kia quan trọng thế nào cậu biết rất rõ. Xử lý tốt thì sẽ là dòng máu tươi mới cho thôn, giờ thì sao, họ lại trở thành biến cố lớn nhất! Trong hôm nay, nhất định phải tìm được họ! Nếu không, cậu không còn tư cách làm đội trưởng đội bảo vệ nữa!"

Thái độ của Chung Chí Thành cực kỳ cứng rắn.

La Phong chỉ nhìn Chung Chí Thành, không phản bác.

Nhưng những lời đó rơi vào tai La Bân lại cực kỳ chói tai.

Có câu Nhân vô thập toàn.

Chung Chí Thành cho rằng người của cái thôn này ai cũng phải hoàn hảo không tì vết sao?

Không chỉ những người khác, ngay cả cấp dưới của mình cũng phải hoàn hảo?

Gánh hậu quả? Hậu quả gì?

Du thôn à?

Không tìm ra nhóm người kia trong hôm nay thì không làm đội trưởng nữa?

Nói thật, La Bân biết nếu họ đến sớm hơn, có lẽ đã phát hiện ngay khi nhóm người ngoài đang rời đi.

Nhưng quay lại vấn đề chính, chẳng lai ai cũng là tai mắt, tay chân của Chung Chí Thành, việc gì cũng phải nghe theo sự sắp xếp của ông ta hả?

Uy nghiêm của một trưởng thôn không thể bị xâm phạm sao?

Thánh nhân còn mắc lỗi, huống chi là người thường?

La Phong dẫn đội dò đường, Chung Chí Thành chỉ dặn dò vài câu, La Phong làm còn nhiều hơn thế.

Lần dò đường thứ hai cũng do La Phong dẫn đầu, La Phong luôn phục tùng mệnh lệnh.

La Phong cũng chính là người tiên phong trong việc dò đường thám hiểm.

Tất cả những điều đó La Bân đều thấy, còn những việc nhiều năm qua cậu chưa từng thấy thì sao?

Khi đó Cố Nhã ở điểm dừng chân thứ hai tới tận bảy ngày, là một mình La Phong gắng gượng nên mới dựng được điểm dừng chân thứ tư.

Ca tụng trăm lần thì được khăn trăm lần, nhưng sai một lần là bị đạp xuống bùn, thậm chí mất mạng?

La Bân còn đang ngẫm nghĩ, Chung Chí Thành đã đi về phía chân núi.

La Phong và những người khác đi theo để điều tra tung tích. Trần Chí thì về thôn, vừa hay đi ngang qua La Bân, hắn cố tình va mạnh vào vai của cậu một cái.

Vết thương trên vai vốn sắp lành, sau trận chiến với Vu Minh Tín lại rách ra. Cú va này khiến La Bân đau đến ứa nước mắt.

Tâm trạng cậu vốn đã bất mãn vì sự bất công của Chung Chí Thành, đầu óc hỗn loạn, giờ đau đớn kéo cậu về thực tại.

Trần Chí huênh hoang, vừa đi vừa nghêu ngao hát.

Ngọn lửa trong lòng La Bân bùng lên ngay tắp.

Cậu bất ngờ tăng tốc, chạy đuổi theo.

Lúc vượt ngang qua Trần Chí, vai trái của La Bân cố ý đập mạnh vào xương sườn hắn.

Tuy Trần Chí cao hơn, mà La Bân lại chủ đích, cú này khiến Trần Chí kêu đau một tiếng, mất thăng bằng ngã nhào xuống đất!

"Mẹ mày!" – Trần Chí chửi toáng lên!

"Soạt", La Bân rút dao ra!

Mũi dao chỉ thẳng vào miệng Trần Chí!

"Anh đụng vào tôi, không có lấy một lời xin lỗi. Tôi chỉ vô tình chạm vào anh mà anh đã mắng tục? Kiểu người như anh không có cũng chẳng sao." Giọng La Bân lạnh lùng như băng từ cửu u địa ngục.

Trán Trần Chí vã mồ hôi.

Hắn không muốn thừa nhận mình bị La Bân dọa, hắn thà nghĩ mình đau đến toát mồ hôi còn hơn.

Nhưng thực tế đúng là bị dọa rồi...

Tính cách La Bân sao mà giống hệt La Phong thế?

Đụng chuyện là rút dao đòi chém người?

Vậy còn nói lý gì?

Mồ hôi chảy dọc từ trán, thấm vào khoé mắt.

Trần Chí bắt đầu hối hận.

Mắng La Phong mấy câu, La Phong không lên tiếng, hắn tưởng bở, ngỡ mình lấy lại được mặt mũi...

"Tôi hỏi, nghe rõ chưa?" La Bân lạnh lùng lặp lại.

"Nghe... Nghe rồi..." Trần Chí rụt người lại, tránh xa mũi dao một chút.

"Rồi sao nữa?" La Bân hỏi tiếp.

Mặt Trần Chí nóng rực, tai cũng đỏ ửng.

"Xin... Xin lỗi..." Hắn khó nhọc thốt ra mấy từ.

"Xin lỗi ai?" La Bân lại hỏi.

"Tao xin lỗi mẹ mày..." – Trần Chí vừa nói xong, thấy sắc mặt La Bân lại trầm xuống, hắn vội sửa. "Không phải... Tôi không có ý chửi ai cả... Tôi xin lỗi Cố Nhã, tôi không nên nói bậy... Xin lỗi, xin lỗi..."

"Cút!" La Bân tra dao lại vào thắt lưng.

Nhìn Trần Chí cắm đầu chạy xa, cậu mới thấy dịu đi đôi chút.

Trước đó cậu đã nhìn ra, Trần Chí là loại võ mồm, thích gây hấn, nhưng gặp cứng là mềm ngay.

Quả nhiên, chuyện vừa rồi lại chứng minh đúng điều đó.

Ở phía bên kia, trước cổng miếu Sơn Thần, Cố Nhã đang lo lắng đi qua đi lại.

La Bân lập tức bước tới: "Mẹ!"

"Tiểu Sam, bố con giờ làm sao đây..." Cố Nhã rất gấp, hai tay siết chặt, người vẫn băng bó, vết thương dường như lại rỉ máu.

"Mẹ bình tĩnh đi..." La Bân không dám mạnh tay, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay mẹ, gỡ hai bàn tay bà ra.

"Chuyện của bố, mình kéo dài thêm chút thời gian là được. Chung Chí Thành dám đưa bố du thôn không? Đến lúc đó thôn Quỹ sẽ loạn cỡ nào? Với lại, con không đồng ý, con sẽ khiến Hà Quỷ cũng không đồng ý, rồi trở mặt với Chung Chí Thành." La Bân nói chắc nịch.

"Chuyện đó..." Cố Nhã kinh ngạc.

La Bân nói tiếp: "Giờ con đi tìm Hà Quỷ, mẹ về nhà trước đi, xuống tầng hầm mà đợi, sẽ an toàn hơn. À đúng rồi, trong hôm nay con cũng sẽ tìm được Chương Lập. Thôn Quỹ này cứ để Chung Chí Thành tự múa may đi. Ông ta thích làm trưởng thôn thì cứ để ông ta làm, còn nhà mình thì không dính líu gì đến ông ta nữa."

Cuối cùng thì Cố Nhã cũng cảm thấy có chỗ dựa.

"Đồ đạc..." Bà hơi chần chờ.

"Cứ để đây, đến lúc sẽ đem theo, con sẽ giấu vào nơi an toàn. Mẹ về trước đi." La Bân đáp.

Cố Nhã hít sâu để lấy lại bình tĩnh, sau đó dứt khoát quay vào trong thôn.

Bà biết mình giúp không được gì, chỉ cần không kéo chân hai cha con là được.

La Bân thu dọn mấy cái túi hành lý trong căn lều gỗ nhỏ, đem vào miếu Sơn Thần, mở căn mật thất bên dưới tượng thần, đặt tất cả vào trong.

Xong xuôi, La Bân đóng cửa lại, ra khỏi miếu.

Cố Nhã đã không còn trong tầm mắt.

Cậu liền đi về phía nhà Hà Quỷ.

Đúng như lời vừa nói với mẹ, hiện giờ nhà cậu đã chuẩn bị xong mọi thứ, chỉ còn thiếu Chương Lập.

Có Chương Lập rồi, ai còn phải nể mặt Chung Chí Thành kia?

Kệ ông là yêu ma quỷ quái gì, có súng hay không, ít nhất, nhà cậu không hầu hạ nữa!

Nắng gay gắt, chói chang.

Không hiểu sao La Bân đang đi bỗng thấy tim hụt mất một nhịp, rơi xuống sâu thẳm...

Cảm giác này vô cùng khó chịu.

truyenfull,truyenfull vn