Chương 145: La Phong, ông không ổn!
Sương mù bắt đầu tan đi.
Gió núi thổi qua chẳng còn lại chút dấu vết.
Trên đường thôn không còn bóng dáng tà ma nào, đường núi cũng thế.
La Bân bắt đầu thu dọn lều, không lâu sau vui vẻ quay lại trước căn nhà gỗ.
Cửa nhà đã mở từ, trên bàn đặt vài cái bát, Cố Nhã đang xé bánh khô và thịt khô để ăn. Bên ngoài nhà gỗ chất một đống củi đang cháy thành lửa trại, trên đó treo một cái giá sắt, đang đun một nồi nhôm.
Hôm qua khi Cố Nhã và La Phong đến, họ mang theo rất nhiều túi to túi nhỏ.
Theo lời Cố Nhã, của cải nhà nghèo cũng đáng giá vạn lượng, hơn nữa, mang theo một cái nồi, trên đường rời thôn có thể ăn được chút đồ nóng.
Quả nhiên, trời vừa sáng, bà đã bảo La Phong nhặt củi đun nước, chuẩn bị cho chồng con ăn bánh nhúng thịt khô để ấm bụng.
"Bố, con chắc chắn có thể đi được rồi. Lũ tà ma khi vào màn sương sẽ không gây hại cho người. Con đã đứng ngoài lều nửa phút trước khi chúng đi qua, chúng đi sát qua con nhưng không làm gì cả, như thể không thấy con vậy! Chúng ta có thể đi theo chúng vào sương mù, có lẽ như vậy là có thể rời khỏi nơi này."
La Bân nói cực kỳ nhỏ, đảm bảo chỉ ba người trong nhà họ nghe thấy.
Tay Cố Nhã run lên, ánh mắt ban đầu là lo lắng vì nghe La Bân nói va chạm với tà ma. Nhưng ngay sau đó, cô lại xúc động, mắt đỏ hoe, nhưng vẫn cố kiềm không khóc.
"Ừ, lát nữa chúng ta sẽ kiểm tra dây trói của đám người ngoài kia lần nữa. Sau đó, bố sẽ đi tìm Hà Quỷ. Một ngày rồi, nhiều người ra tay như vậy, chắc chắn phải có chút manh mối về hai chị em nhà họ Trần."
La Phong rất bình tĩnh, còn vững vàng hơn cả La Bân và Cố Nhã cộng lại.
Cố Nhã bưng ba bát bánh đầy đi ra ngoài nhà gỗ, múc nước sôi trong nồi đổ vào bát.
"Ăn nhanh đi Tiểu Sam, đợi ra khỏi đây, mẹ sẽ làm món cá chua ngon nhất cho con. Con sông ở đây không thể lại gần được, hai bố con lâu lắm rồi chưa được ăn bữa cơm đàng hoàng."
Cố Nhã vừa nói, mùi bánh và thịt khô đã lan tỏa khắp nơi.
La Bân cười đáp: "Sơn hào hải vị cũng không bằng cả nhà mình đoàn tụ, dù chỉ ăn trứng hấp hay khoai tây xào mỗi ngày cũng được mà."
"Đúng là đứa trẻ ngoan." Cố Nhã bật cười, lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Bữa ăn kết thúc nhanh chóng, La Phong bước về phía miếu Sơn Thần, La Bân lập tức theo sau.
Hai cha con đứng trước cửa miếu, La Phong dùng sức đẩy cửa, nhưng cửa không nhúc nhích, không mở được.
"Sao vậy?" La Phong nghi ngờ.
Không đúng, hôm qua Chung Chí Thành khi rời đi có đóng cửa, nhưng bên trong không thể khóa, tà ma cũng không mở được, theo lý thì chỉ cần đẩy là cửa phải mở ra mới đúng.
La Phong đang định dùng thêm sức, La Bân lại ghé sát vào cửa, nhìn qua khe hở.
Trước mắt là miếu Sơn Thần trống rỗng, không một bóng người, điều này khiến lưng La Bân đổ đầy mồ hôi lạnh.
"Họ biến mất rồi!" La Bân nổi hết da gà.
Gặp ma rồi sao?
Rõ ràng có rất nhiều người qua đêm trong miếu Sơn Thần, tà ma không phá cửa vào được, vậy mà tất cả lại biến mất không một dấu vết?
La Phong không đá cửa, mặt u ám, rút ra một con dao dài, cạy khe cửa và mở ra.
Dưới đất đầy dấu chân trong lớp bụi nhưng không hề có vết máu.
Hai cha con gần như đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía bên trái phía sau miếu.
Miếu Sơn Thần chỉ có một cửa chính đón ánh sáng, ngoài ra chỉ có mái ngói trên cao. Nhưng lúc này, ánh sáng đỏ nhạt của mặt trời lại rọi vào từ góc trái phía sau.
"Gọi trưởng thôn đến đây." La Phong lạnh giọng.
La Bân lập tức chạy khỏi miếu, hướng về phía thôn .
Vừa hay cậu gặp Chung Chí Thành ở ngoài nghĩa trang.
Nghe thuật lại tình hình, sắc mặt Chung Chí Thành lập tức thay đổi.
Khoảng mười mấy phút sau, họ quay lại miếu Sơn Thần.
Không chỉ có Chung Chí Thành và La Bân, ngay cả Trần Chí cùng sáu người trẻ tuổi trong đội bảo vệ cũng đến.
Mọi người không vào trong miếu mà tập trung ở bên ngoài.
Bên trái sau miếu Sơn Thần, gần chân núi có chỗ đó rất kín đáo, từ nhà gỗ phía trước hay đường chính đều khó mà nhìn thấy.
"Họ chạy lúc trời sáng, không thể là lúc trời tối. Làm sao họ cởi được dây trói? Làm sao làm ra thang dây để trốn?" Chung Chí Thành hỏi.
La Bân im lặng, lúc này cậu không phát hiện được chi tiết gì cả, chỉ có dấu chân kéo dài về phía chân núi.
"Tôi không ngờ họ lại chạy trốn được, ban đầu chỉ định kiểm tra lại dây trói cùng với Tiểu Sam." La Phong đáp.
"Không ngờ? Lại còn 'ban đầu'? Là đội trưởng đội bảo vệ, thế này không giống phong cách của anh chút nào! Bình thường anh tỉ mỉ lắm mà? Cảnh giác đâu? Quan sát đâu? Hai chín người sống rành rành, biến mất trước mắt anh, mà ý anh là trưởng thôn cũng không thể trách anh phải không? Họ trốn được thì thôi, anh đã cố gắng rồi, đúng không?" Trần Chí mỉa mai.
La Bân hơi nheo mắt nhìn Trần Chí.
Trần Chí không sợ hãi gì, còn mỉm cười lạnh lùng nói tiếp: "La Sam thì không bàn đến, cậu ta có bản lĩnh, nhưng anh cũng đâu kém. Chỉ là hai người giỏi có đến đâu thì mang theo một cục nợ cũng thành vô dụng. Sao, giờ cả gia đình không dám làm gì hết hả? Vưu Giang bị dê hai chân đuổi chạy, không quay về nữa đúng không? Vu Minh Tín chết rồi, mấy đứa bạn bè trước kia của La Sam cũng chết hết rồi, không có ai đòi báo thù đúng không?"
"Nếu anh im miệng không ai nghĩ anh câm đâu.." La Bân không nhịn được, lạnh lùng nói.
"Tôi chỉ nói theo lý lẽ! Hai bố con làm mất người, có biết gây nguy hiểm cỡ nào cho cả thôn không? Hai mươi chín người lạ đó! Câm hả? Nếu không có chuyện này, tôi tình nguyện làm người câm!" Trần Chí hùng hổ không chịu tha.
La Phong vẫn im lặng.
Chuyện này quả thật là lỗi của ông!
Trời sáng, ông nhặt củi đun nước, quan sát La Sam trên sườn núi, rồi ăn cơm, đã lãng phí mất thời điểm quan trọng.
Nếu kiểm tra sớm khi trời vừa sáng, chắc chắn ngăn được họ.
Ở một khía cạnh nào đó, Trần Chí nói không sai.
Nhà ông mỗi khi xảy ra chuyện gì, Cố Nhã đều thành cái cớ để người ta trách móc.
"Trong số họ nhất định có người hiểu rõ thôn Quỹ." La Phong phân tích: "Nếu không, họ không thể nhanh chóng hiểu tình hình nơi này, sau khi tháo dây không mở cửa chính mà chuẩn bị trốn từ cửa sổ phía sau."
"Nghe xem! Đúng không? Trưởng thôn, người hiểu rõ thôn Quỹ đều ở trong thôn, ý La Phong là có người từng rời khỏi làng rồi quay lại sao?" Trần Chí lập tức phản bác.
"Anh ngu à? Bố tôi nói có người hiểu rõ thôn Quỹ thì chắc chắn là người của họ sao? Không thể có dân làng còn ở trong miếu à?" La Bân trừng mắt.
"Cậu mắng tôi hai lần rồi đấy. Đừng tưởng tôi sẽ mãi nhẫn nhịn!"
"Im lặng!" Chung Chí Thành quát lên.
Ông nhắm mắt, nhíu máy
Một lúc sau, Chung Chí Thành mới lên tiếng: "Trần Chí, cậu đi xác nhận lại xem hôm qua toàn bộ đội bảo vệ có rời đi hết không, có ai trà trộn vào đám người kia rồi ở lại trong miếu không, đặc biệt kiểm tra Hoàng Gia Lâm. La Phong, cậu đã lơ là. Cậu... Không ổn."
Câu cuối, Chung Chí Thành nói trong lúc vẫn nhắm mắt. Khi mở ra, mắt ông ta đỏ ngầu.
"Cậu biết hậu quả thế nào nếu đám người kia giết hại dân làng chứ?"
Câu cuối cùng, Chung Chí Thành lộ rõ sự thất vọng.