Chương 147: Vứt xác
La Bân lập tức đổi hướng, từ nhà của Hà Quỷ chuyển thành quay về nhà mình.
Cảm giác này kiếp trước có một lần, kiếp này có một lần.
Một lần mất mẹ, một lần suýt mất mẹ.
Vì thế La Bân sợ.
Có điều đứng trước cổng sân nhà mình, liếc mắt qua khe cửa nhìn vào, cậu vừa hay thấy Cố Nhã bưng thứ gì đó đi vào phòng mình.
Xem ra là xuống tầng hầm.
La Bân lại cẩn thận quan sát khắp xung quanh, xác nhận từng chi tiết trong tầm mắt đều không có ai ẩn nấp, lúc này mới yên tâm.
Xem ra lần này tim đập dồn dập không phải vì Cố Nhã.
Hay là... Vì La Phong?
Loạt hành động của Chung Chí Thành khiến bản thân cảm thấy La Phong sẽ gặp nguy hiểm, nên mới lo lắng sao?
Cảm giác mơ hồ này thật quá thần bí.
La Bân lắc đầu, cố gắng bình tĩnh lại.
Chỉ cần Cố Nhã không sao là được rồi.
La Phong có đủ năng lực ứng biến, dù có nguy hiểm thì chắc chắn cũng có thể hóa giải được.
Nghĩ vậy, cậu lại tiếp tục đi về phía trước.
Đi ngang qua nhà của Vưu Giang, cuối cùng cậu cũng đến trước vườn dâu nhà Hà Quỷ.
La Bân giơ tay gõ cửa.
Có tiếng bước chân, cửa mở, sắc mặt Hà Quỷ không giống hôm qua, mắt ông ta đỏ ngầu, trông tiều tụy như đêm qua không ngủ.
"La Sam, sao cậu lại tới đây? Không phải cậu đang canh chừng đám người mới tới hả?" Hà Quỷ khá bất ngờ.
Xem ra những chuyện lớn nhỏ trong thôn vẫn có người tới báo với Hà Quỷ.
Chỉ là chuyện vừa rồi thì chưa.
La Bân sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, rồi mới nói: "Người ngoài sáng nay đột nhiên biến mất, trưởng thôn..."
La Bân kể lại cơ bản toàn bộ sự việc.
"Haizz, Chung Chí Thành là vậy đấy, làm việc quá thẳng thắn. Ông ta không nên nói La Phong như thế. Trong thôn ai mà không có định kiến? Trong nhóm người đó chắc chắn là có người trong thôn trà trộn vào, vừa hay nắm được nhược điểm là La Phong dẫn theo Cố Nhã, mới dám trắng trợn trèo qua cửa sổ chạy trốn, thời điểm nắm bắt cũng quá chuẩn. Không thể lúc người ta làm đúng thì không thưởng đến khi phạm sai thì lại xử phạt nặng. Việc này, tôi sẽ đi tìm Chung Chí Thành. La Sam, cậu đừng quá buồn." Hà Quỷ vừa nói vừa nhẹ vỗ vai La Bân.
Tới đây, nỗi bực bội trong lòng La Bân cũng tan đi phần nào.
Hà Quỷ là bà đồng, nhưng càng giống người bình thường.
"Cháu tới đây là muốn giúp một tay. Cháu nghĩ mình có thể có ích phần nào." La Bân chuyển chủ đề, đi thẳng vào vấn đề chính, tự tiến cử bản thân.
Từ biểu cảm của Hà Quỷ có thể thấy chuyện của hai chị em nhà họ Trần vẫn chưa có kết quả gì. Nếu không ông ta đã tỏ ra tự tin lâu rồi.
Hà Quỷ rất sĩ diện, những việc có thể thể hiện năng lực của ông ta, ông ta sẽ khoe khoang với Chung Chí Thành, thậm chí phải để cả dân làng biết để khen ngợi.
"Giúp một tay à..." Hà Quỷ hơi do dự, rồi nói: "Vào đi."
La Bân đi vào sân.
Trong sân có ba người.
La Bân cố gắng không để ánh mắt mình hướng về phía Mạc Kiền, dù chỉ là thấy nhìn khóe mắt cũng không dám để lộ gì khác thường, chủ yếu cậu nhìn hai người còn lại.
La Bân nhớ được tên của hai người này.
Kẻ đầu hói là Phùng Ký.
Hôm trước khi lục soát vào nhà Phùng Ký cậu đã ngửi thấy mùi nhang kỳ lạ, gã này ngoài cái đầu trọc thì mắt cách xa nhau, người lùn.
Người còn lại là Nghiêm Lệ, cao gầy, mặc quần áo rộng thùng thình, ngoài ra không có đặc điểm gì đặc biệt.
La Bân đột nhiên nhận ra có điều gì đó không ổn.
Thiếu một người!
Hôm qua ở đây có bốn người, người thiếu là... Triệu Thù?
Trước đó La Phong từng suy đoán một phạm vi nghi là hung thủ, trong đó có Triệu Thù, Phùng Ký, Vưu Giang, Nghiêm Lệ và Hà Quỷ.
Năm người này, mỗi người đều có bí mật?
Vưu Giang giết người ăn thịt.
Còn Mạc Kiền tính cách cổ quái nên sống tách biệt?
"Bà đồng, hình như không thấy Triệu Thù thì phải?" La Bân thuận miệng hỏi.
Hà Quỷ thở dài: "Đáng ra tối qua phải quay về tập hợp, nhưng Triệu Thù không quay về."
"Năm khu vực, mỗi người một khu vực sao?" La Bân nhanh chóng nắm được mấu chốt.
"Thông minh đấy!" Người lên tiếng không phải Hà Quỷ, mà là Phùng Ký đầu hói, hắn nhe răng để lộ hàm răng lưa thưa.
"Ừ, cả thôn chia làm năm khu vực, ban đầu chúng tôi định thăm dò sơ bộ để tránh đánh rắn động cỏ. Sau khi có thông tin, năm người sẽ trao đổi mới hành động, đảm bảo không có sơ suất. Triệu Thù chắc chắn đã có phát hiện, không đợi được, tự ý hành động nên mới dẫn đến việc không thể quay về." Hà Quỷ nói, "Sống trong cái thôn này sao lại mất cảnh giác thế chứ?"
Tim La Bân đập thình thịch.
Quả nhiên, gừng càng già càng cay, dù có người tổn thất, họ vẫn có thể tìm ra được đầu mối.
Đây có tính là tin tốt không?
Phải rồi, chuyện gì cũng có hy sinh.
La Bân dần dần bắt đầu chấp nhận "quy tắc" của thôn Quỹ, chỉ cần người hy sinh không phải người của mình, cậu đều có thể chấp nhận được.
"Đi thôi, biết đâu Triệu Thù vẫn còn sống, chậm trễ nữa là chết thật đấy." Giọng nói the thé khó nghe như tiếng chiêng vỡ vang lên từ miệng của Nghiêm Lệ cao gầy.
Ánh mắt của Hà Quỷ lại trở nên u ám hơn.
Sau đó, cả nhóm năm người rời khỏi sân.
Lúc này, tính cả La Bân mới đủ nhóm năm người.
Hà Quỷ đi đầu, những người còn lại đi chậm hơn một chút, Mạc Kiền đi sau cùng.
Mạc Kiền quả là kẻ lập dị nhất, với ai cũng không hòa nhập.
Khu vực mà cả nhóm hướng đến là đoạn đường nhà của Vu Minh Tín.
Cổng sân nhà Vu Minh Tín đóng chặt, dưới ánh nắng, trên cánh cổng có mấy dấu tay đẫm máu.
Sắc mặt Hà Quỷ lập tức thay đổi.
Ông ta lao nhanh tới, đạp mạnh một cú.
"Két", cánh cửa va mạnh vào tường bên trong.
Cảnh tượng trước mắt cực kỳ tàn nhẫn và đẫm máu.
Một thi thể nằm vẹo vọ trên mặt đất, khuôn mặt bị gặm đến không còn gì, chỉ còn lại một hố lõm.
Tay, chân, bụng, thịt bị khoét thành năm cái hốc.
Cách chết hơi khác với những vụ giết người trước đây của tà ma, nhưng vẫn có thể nhìn ra là do tà ma làm.
Trong các vết thương lõm còn đọng lại khá nhiều máu tươi, dưới ánh nắng trông càng đặc sệt và ghê rợn.
Hà Quỷ không lên tiếng.
Cả năm người không ai ngoại lệ, chăm chú nhìn vào thi thể của Triệu Thù, tim La Bân lại đập mạnh.
Triệu Thù không phải phát hiện ra manh mối, mà là bị giữ lại ở đây, rồi bị tà ma g**t ch*t sao?
Không, cũng có khả năng hắn thực sự phát hiện vấn đề, bị bắt giữ, rồi bị tà ma Trần Tiêm Tiêm ăn thịt từ đêm qua, sau đó bị vứt xác.
Khả năng cao là vế sau. Loại người như Triệu Thù, còn chung nhóm với Hà Quỷ, khả năng bị tà ma dụ dỗ là rất thấp.
Vứt xác chẳng qua là để đánh lạc hướng người khác mà thôi.
"Thủ đoạn vẫn tàn nhẫn như mọi khi." Dù diện mạo của Nghiêm Lệ là bình thường nhất, nhưng tiếng nói như chiêng rỉ của hắn vẫn khiến người nghe khó chịu.