Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 142

Chương 142: Đúng đúng đúng, ông nói gì cũng đúng!

Ánh mắt cậu phần lớn tập trung quan sát cuối thôn, một phần nhỏ thì nhìn kẻ săn mồi.

Độ dốc không hoàn toàn thẳng đứng, điều này giúp La Bân nhìn thấy những thứ trước đây chưa từng thấy.

Hai lần trước khi gặp kẻ săn mồi, cậu đều lén la lén lút như đang rình mò. Chỉ có lúc nãy, cậu được nhìn kẻ săn mồi một cách trực diện.

Hình như giống một vị quan thời cổ đại thì phải?

Một vị quan lớn đang cầm ngọc khuê thượng triều chăng?

Tà ma trong thôn Quỹ, không, là trong cả núi Quỹ, thoạt nhìn đều là người bình thường, tuy không rõ là từ năm nào nhưng chắc chắn là trong những năm gần đây.

Còn trang phục của kẻ săn mồi thì từ thời đại nào?

Núi Quỹ rốt cuộc đã tồn tại bao lâu?

Trước giờ, La Bân chưa từng nghĩ đến điều này.

Nhưng hiện tại, từ những thông tin đang có, cậu nhận ra rằng núi Quỹ rất có thể để giam giữ con người ta hàng trăm năm

Những ai tiến vào đây sẽ như Titanic hay chuyến bay MH mất tích, tất cả đều vĩnh viễn biến mất sao?

Thế thì cậu còn có thể ra ngoài không?

Hiếm hoi thay, La Bân bắt đầu dao động.

Hiếm hoi thay, cậu thấy sợ hãi.

Đúng vây, từ lúc bước vào thôn Quỹ, dù đôi khi sợ tà ma, đôi khi sợ những điều không thể lý giải, nhưng cảm giác sợ hãi thật sự dường như chưa từng xuất hiện.

Chính vì vậy, ngay khi nỗi sợ này dâng trào, nó đã biến thành một nỗi kinh hoàng tột độ khiến mồ hôi từ trán nhỏ xuống không ngừng.

La Bân cắn mạnh đầu lưỡi, cơn đau giúp cậu xua đi cơn mê man.

Sợ hãi thì sao?

La Bân thầm nghĩ: Cho dù có sợ thì sao chứ?

Kẻ săn mồi có thể biến mất, yêu ma có thể tự chết, thôn Quỹ sẽ xuất hiện một con đường rộng rãi, cả nhà cậu có thể bình an rời khỏi đây mà, đúng không?

Đây là điều La Bân ngộ ra sau nhiều năm nằm liệt trên giường bệnh.

Bình thường cậu cũng hay lo lắng, cũng sợ, nhưng kết quả lại luôn tệ hơn.

Vậy thì chi bằng đừng lo nữa, cứ dùng hết sức lực để làm việc còn tốt hơn.

Bản chất của cảm xúc là con dao hai lưỡi.

Dao không nên tự làm mình bị thương, mà nên dùng để nhắc nhở bất cứ lúc nào cũng có thể bị phản lại.

Phải biết cách hướng lưỡi dao sắc bén ra ngoài, cũng phải biết cách hướng lưỡi dao vào trong để tỉnh táo lại.

Nghĩ vậy, nỗi sợ hãi sâu trong lòng cậu lập tức tiêu tan.

...

Cùng lúc đó.

Trên đỉnh núi, giữa vườn hoa.

Gió núi thổi qua khiến những đóa hoa rực rỡ càng thêm tươi tắn.

Thiếu nữ lẽ ra đã đi rồi vẫn chưa đi.

Cô khép gối, hơi d*ng ch*n, ngồi xổm xuống, chăm chú quan sát một chiếc lá.

Cô nhìn kỹ giọt sương không có gương mặt trên chiếc lá ấy.

Kẻ cô ghét đã dẫn một kẻ không biết sợ đến.

Người không biết sợ là cấm kỵ ở núi Quỹ.

Người như vậy sẽ gây ra nhiều rắc rối.

Núi Quỹ trước giờ không cần kẻ không biết sợ, phải giết kẻ đó ngay từ trong trứng nước.

Có điều cô không biết người đó là ai.

Cô muốn biết nhưng lại không nhìn ra.

Rất lâu sau, thiếu nữ bực bội định đứng dậy, nhưng đúng lúc này, trong giọt sương lờ mờ xuất hiện một khuôn mặt.

Thiếu nữ lập tức nhíu mày.

"Cuối cùng cũng biết sợ rồi hả?"

"Ha ha, đúng thế, làm gì có ai chống lại nỗi kinh hoàng của thôn Quỹ? Cậu càng chịu đựn giỏi thì càng nguy hiểm hơn thôi."

Thiếu nữ nở nụ cười rực rỡ như đóa mẫu đơn.

Ngay giây sau, chiếc lá rơi xuống.

Vết gãy gọn gàng như bị chém đứt bởi một thanh kiếm sắc bén.

Giọt sương sắp hiện rõ mặt người lập tức tan biến, như ngấm vào chiếc lá, khiến nó co lại, rơi xuống, trở thành một cái lá khô.

Niềm vui trên mặt cô gái hoàn toàn tan biến.

Cô vội vã đứng dậy, lao về một hướng khác.

Hướng cô xuống núi trái ngược với nơi La Phong và La Bân từng đi dò đường.

Suy nghĩ của La Phong không sai, vượt qua ngọn núi này sẽ thấy được nhiều thứ hơn.

Còn liệu điều đó có giúp ra khỏi thôn hay không, La Phong chưa thấy, cũng chưa dám kết luận.

...

Trong hốc cây, Vưu Giang đang chờ đợi trong tuyệt vọng.

Không ít lần hắn tự mắng mình ngu ngốc, cũng không ít lần trách bản thân đã đánh mất cơ hội.

Người đó tuy là tà ma nhưng chắc chắn không phải loại tầm thường.

Người dân thôn Quỹ có thể đi xa như vậy đều nhờ việc cái lều có thể tránh được sự nguy hiểm từ tà ma.

Thậm chí nếu người đó không chết, có khi đã tìm ra đường rời khỏi thôn!

Phải, đêm đó ông ta đã nói rồi mà: Đi theo ông ta, giết một người là có thể ra ngoài.

Vưu Giang cố giữ bình tĩnh, thầm tự nhỏ: Đừng gấp, gấp cũng chẳng giúp ích gì. Nếu cơ hội là của mình, nó sẽ lại đến.

Hắn đã nỗ lực quay lại đúng chỗ cũ, ở trong hốc cây chờ người kia.

Nếu thật sự lỡ mất cơ hội thì hắn chỉ còn cách rời khỏi đây, tìm đường sống khác.

"Cốc, cốc, cốc."

Có tiếng gõ nhẹ vang lên.

Vưu Giang ghé sát lại, nhìn qua lỗ nhỏ trên tấm ván, là một người.

Hắn mặc áo lam, cài nút gọn gà, giày đế trắng mặt đen.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Người kia ngừng gõ, lạnh lùng nói: "

Tiếng gõ nhẹ vang lên.

Vưu Giang ghé sát lại, nhìn qua lỗ nhỏ trên tấm ván — là một người.

Áo xanh đậm, cài nút, giày đế trắng mặt đen.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Người kia ngừng gõ, lạnh lùng nói: "Chặng đường này, ông phải tìm được một nơi, ở đó ông sẽ thấy một người bị treo lên. Thấy được người kia rồi, ông sẽ ra ngoài được. Nhưng... Ông muốn ra ngoài hay rời khỏi thôn Quỹ?"

Tim Vưu Giang đập thình thịch: "Tôi muốn rời khỏi thôn Quỹ. Không phải ông nói... Phải giết một người sao? Giết ai? Tôi... Đã sẵn sàng rồi!"

Người kia không trả lời, chỉ tiếp tục nói: "Ông đã đụng phải một gia đình tà ma rồi, chúng rất nguy hiểm. Cái thôn này còn kỳ quặc hơn. ông đã sống trong đó đủ lâu, ông hiểu rõ hơn ai hết, ông phải rời khỏi đây, nếu không sớm muộn gì ông cũng chết."

"Đúng! Đúng đúng đúng! Ông nói gì cũng đúng!" Vưu Giang mừng rỡ gật đầu.

Đúng vậy, ông đúng là quá ngốc. Người kia đã nói rồi, ông đụng phải cả một gia đình tà ma. La Sam đã là tà ma thì La Phong và Cố Nhã thì có gì tốt?

Nếu họ tốt thì sao lại thân thiết với kẻ điên như Trương Vận Linh?

"Ông còn nhiều chuyện chưa biết. Mở cửa đi theo tôi. Ở đây có một người, giết cô ta, ông sẽ thoát được." Ánh mắt của người đàn ông áo xanh thoáng qua sự gian xảo.

Vưu Giang mừng rỡ quá nên không nhận ra, lập tức mở cửa.

Ngay lúc đó, một bàn tay chụp lấy cánh tay Vưu Giang, đẩy hắn mạnh vào trong.

Người đàn ông áo xanh lao vào ngay.

"Ông!"

Niềm vui trong mắt Vưu Giang bị cơn đau dữ dội nuốt chửng.

Máu nở rộ trên cánh tay!

Móng tay của người đàn ông cắm sâu vào da hắn!

Bị lừa rồi sao?

Bị lừa thật rồi!

Nỗi sợ nuốt chửng Vưu Giang.

Đèn dầu tắt!

"Rầm!"

Người đàn ông áo xanh đẩy lại tấm ván, bịt kín hốc cây.

Cùng lúc đó, một mảng thịt lớn trên cánh tay Vưu Giang bị xé rách!

Đau...

Còn đau hơn bị cụt tay!

Vưu Giang không dám la!

La lên sẽ dẫn thêm tà ma tới, chắc chắn phải chết!

Hắn nghiến răng chịu đựng, cố với tay tìm lại chiếc đèn dầu dưới đất!

Hắn biết cách La Phong xử lý chị em nhà họ Trần, biết dầu đèn có thể áp chế tà ma!

Phải liều mới sống được!

Hắn đúng là đồ ngốc, tự nhiên quay lại làm gì, còn tin mấy lời kỳ lạ!

Giờ thì quá muộn rồi.

Vưu Giang không có khả năng hồi tưởng như La Bân, không có khả năng quan sát tinh tế như cậu.

Hắn không biết người đàn ông áo xanh kia thỉnh thoảng tỉnh táo, chỉ lúc ấy mới đưa ra manh mối.

Còn những lúc khác, ông ta chỉ là tà ma!

truyenfull,truyenfull vn