Chương 143: Tôi là Trương Vận Linh, cũng là người bị mắc kẹt ở đây
La Bân vẫn đang quan sát cuối thôn.
Bóng mãng bào của kẻ săn mồi dần khuất.
Lúc này, La Bân mới thực sự thở phào.
May mà kẻ săn mồi cũng không chú ý đến La Phong.
Điều này có nghĩa là La Phong cũng giống như cậu, đã chịu đựng được ánh mắt dò xét của kẻ săn mồi sao?
Phải rồi, hình như La Phong thật sự chưa từng nhìn thấy kẻ săn mồi, may là cậu đã kịp thời báo tin, nếu không thì La Phong chưa chắc đã lừa được kẻ săn mồi.
Trời đêm lạnh lẽo, gió thổi ào ào, bóng cây lay động liên tục, tiếng cành lá va chạm nhau mỗi lúc một dày đặc.
La Bân từ bỏ ý định ra khỏi lều để quan sát chỗ sương mù xuất hiện cách đó ba mét. Kẻ săn mồi đã khiến cậu mất quá nhiều thời gian, sương mù ở đó giờ cũng tan hết, huống hồ ai biết được tà ma sẽ chui ra từ đâu?
Biết đâu sau lưng một cái cây nào đó đang có tà ma quan sát cậu?
...
...
Trong miếu Sơn Thần.
Bành Triển đã giãy giụa rất lâu, từ lúc trời sáng đến khi trời tối, nhưng vẫn không thoát được sợi dây trói, anh ta hạ giọng chửi thề một tiếng.
Trưởng thôn Chung Chí Thành toàn nói mấy điều kỳ lạ, nào là trong thôn có tà ma chuyên đi lừa người, nào là ban đêm không được ra ngoài, lại còn nói rằng không thể rời khỏi thôn này được.
Coi họ là con nít ba tuổi chắc?
Thôn cướp thì vẫn là thôn cướp, núi cao hiểm trở sinh ra dân lưu manh, gần ba chục người họ đều bị trói ở đây, nếu chuyện này lan ra ngoài, chính quyền địa phương chắc chắn sẽ cử đội chống bạo động tới trấn áp!
Nhưng đáng sợ là Chung Chí Thành có sủng.
"Cốc cốc cốc!"
Có tiếng gõ cửa vang lớn, người bên ngoài có vẻ khá sốt ruột.
"Người bên trong vẫn ổn chứ? "Chúng tôi là dân làng ở mấy thôn gần đây, dân làng ở đây đều là lũ tội phạm giết người cướp của, không việc ác nào không làm. Bọn chúng chẳng bao giờ rời khỏi nơi này, chiếm núi làm vua. Tụi tôi phát hiện đội lái xe đạp của các anh bị lạc vào thôn Quỹ từ sáng, khi đó không dám ra tay cứu giúp, phải nhân lúc đêm khuya bọn chúng ngủ say mới dám đến cứu mọi người."
Bên trong miếu bắt đầu ồn ào.
Có người nói tay đau, có người thì kêu nhịn tiểu không nổi nữa, bảo người bên ngoài mau vào cởi trói giúp họ.
Tim Bành Triển đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi họng!
Thì ra là thế!
Gì mà ban đêm có tà ma lừa người chứ, thực chất là vì người dân Quỹ phải nghỉ ngơi ban đêm, còn dân mấy thôn gần đó vốn chịu được hành động của họ.
Nếu tin mấy lời đó, chẳng phải nhóm của anh ta sẽ bị mắc kẹt ở đây sao?
"Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh!" Bành Triển lớn tiếng quát.
Lúc này mọi người mới yên tĩnh một chút.
"Người ngoài kia, tôi là Bành Triển, đội trưởng đội xe đạp, chúng tôi bị trói rồi, mấy anh cứ phá cửa xông vào đi, giúp chúng tôi cởi trói với. Trong này không có dân làng đâu! Tên cầm súng cũng không có ở đây!" Bành Triển nói.
Người ngoài không dám trực tiếp phá cửa chắc chắn là vì còn lo ngại gì đó.
Ví dụ như sợ khẩu súng trong tay Chung Chí Thành.
"Hình như bị kẹt cái gì rồi, không mở được!"
Xen lẫn lời nói còn có tiếng động khác, hình như có người đang cố phá cửa.
Có điều, cánh cửa mãi vẫn không nhúc nhích.
"Sao lại bị kẹt chứ! Cứ phá đi! Dùng hết lực đâm vào! Mạnh tay lên! Cứ mạnh tay vào chẳng phải là mở được sao! Tôi có tiền? Ai phá được tôi cho 8000 tệ!" Người gào lên là gã hôm qua dám cãi lại Chung Chí Thành, suýt nữa ăn đạn.
"Thật sự bị kẹt rồi. Anh trai à, anh không thấy miếu Sơn Thần này to lắm hả, cửa cũng dày lắm! Toàn gỗ đặc không đó, phá kiểu gì được! Người ở bên trong cố nghĩ cách đi, chỉ cần một người cởi được dây trói, chúng tôi sẽ giúp mọi người thoát khỏi đây!" Người ở bên ngoài có vẻ rất nôn nóng, bóng người di chuyển không ngừng, hình như đang đi đi lại lại để nghĩ cách.
Trong âm thanh cọ xát khe khẽ, có một lưỡi dao rỉ sét được luồn từ đáy khe cửa vào trong.
Lưỡi dao đó rơi đúng ngay dưới chân Bành Triển.
"Dùng dao có thể cắt đứt dây thừng." Người ngoài nhắc nhở.
"Người anh em à, tay tụi tôi đều bị trói sau lưng, nhặt được dao thì tụi tôi đã cởi trói từ lâu rồi." Bành triển cũng bắt đầu sốt ruột.
Phải, lưỡi dao có thể cắt dây.
Nhưng trong hoàn cảnh khốn đốn này, dùng dao chẳng khác nào đeo kính cho người mù, có ích gì đâu?
"Nói tóm lại chúng tôi sẽ đợi đến sáng, cái trạm phát sóng trong thôn Quỹ bị dân làng phá hỏng rồi, không gọi được cho ai đâu. Đường bên ngoài cũng như mê cung vậy, mọi người không thoát nổi đâu. Cánh cửa này không thể đẩy mạnh, gây động tĩnh lớn sẽ bị dân làng phát hiện, chúng tôi cũng bị bắn chết. Nếu mọi người không tự cắt được dây để mở cửa thì chúng tôi cũng chịu."
Câu cuối cùng nghe vừa lạnh lẽo vừa vô tình.
"Bành Triển, anh nghĩ cách đi... Trời ạ, em chỉ muốn theo anh đi chơi, mở rộng mối quan hệ thôi, nào ngờ lại bị bắt cóc thế này... Bọn chúng chắc chắn là vừa cướp vừa còn muốn làm nhục... Anh nghĩ cách nhanh lên..." Ở bên phải Bành Triển là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, mặc bộ đồ thể thao năng động, vóc dáng quyến rũ, búi tóc củ tỏi, mặt tái nhợt vì lo lắng.
Không chỉ cô ấy, những người khác đều kêu la loạn xạ, áp lực đè nặng lên vai Bành Triển.
Bành Triển gồng mình giãy giụa, cố cúi đầu để cắn lấy lưỡi dao, tay thì rách da vì kéo, cổ cũng bị căng đau điếng, nhưng vẫn không với tới được.
Anh ta loáng thoáng nghe người bên ngoài thì thầm, bọn họ đang bàn xem có nên bỏ đi không, tránh lo chuyện bao đồng mà rước họa vào thân.
Điều này khiến Bành Triển càng thêm cuống, toát mồ hôi như tắm!
Mấy người trong đội lái xe đạp khác thì như kiến bò trên chảo nóng, liên tục giục anh nhanh chóng nhặt con dao.
Ngay khoảnh khắc đó, phía sau tượng Sơn Thần xuất hiện một cái bóng!
Cái bóng đó dài và mảnh, khẽ đong đưa.
Trong tay bóng ấy còn mang theo một cái bóng nhỏ khác.
Một người phụ nữ hét toáng lên vì sợ, rồi có người đàn ông quát lớn: "Ma kìa!!"
Bành Triển lạnh sống lưng, toàn thân như tê liệt/
"Suỵt..."
Tiếng động khe khẽ ra hiệu bảo mọi người im lặng.
Ngay sau đó, có người từ phía bên cạnh tượng Sơn Thần bước ra.
Là một cô gái.
Gương mặt cô hơi tiều tụy, nhưng toát lên vẻ điềm đạm, như em gái nhà bên.
Bành Triển: "..."
Những người còn lại lập tức im bặt, mặt mũi tái mét như tro tàn.
Không ai ngờ trong miếu còn có dân làng!
"Suỵt!" Trương Vận Linh lại ra hiệu im lặng, sau bước đến trước mặt Bành Triển, nhặt lấy lưỡi dao, cho vào túi áo.
Trái tim Bành Triển trở nên nguội lạnh.
Nhưng ngay giây sau đó, cô gái kia lại nghiêm túc bắt đầu cởi dây trói trên cổ tay anh ta!
Điều đó khiến ngọn lửa hy vọng đã tắt ngấm trong lòng Bành Triển lần nữa bùng cháy!
Những người còn lại đang bị trói cũng vui mừng khôn xiết!
"Tôi tên Trương Vận Linh, cũng là người bị mắc kẹt trong thôn này. Anh là Bành Triển đúng không? Tôi sẽ cởi trói cho anh trước, nhưng tuyệt đối đừng hành động gì dại dột, tuyệt đối đừng mở cửa, anh biết chưa?"