Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 141

Chương 141: Tôi nhìn thấy cậu rồi, cậu không thấy tôi sao?

Gần đây, mỗi khi trời tối, cái thứ như bóng ma luôn bám riết lấy cô không còn xuất hiện.

Ngọn đèn dầu chính là đèn chỉ đường của thứ đó.

Nhưng cũng chính đèn dầu sẽ báo hiệu cho cô biết nó đang đến gần.

Chỉ cần phát hiện đèn dầu lay động, Cố Di Nhân sẽ lập tức tắt lửa, thứ đó không thể nhanh chóng tiếp thấy cô.

Nhờ vậy, cô mới cầm cự được đến bây giờ.

Đã bao lâu rồi thứ đó không xuất hiện rồi nhỉ?

Hình như là ba ngày?

Đúng, là ba ngày!

Trong ba ngày này, Chương Lập có đến, anh ta mang đến tin tốt rằng La Sam cuối cùng cũng sắp rời khỏi thôn.

Cố Di Nhân vẫn luôn chờ khoảnh khắc đó, giây phút La Sam rời đi, cô có thể cảm nhận được.

Chuyện này đúng là song hỷ lâm môn, cô dường như không cần phải chết, thậm chí còn có thể rời khỏi cái nơi quái quỷ này.

Nhưng cơ hội rời đi chưa kịp đến thì một nguy hiểm mới lại kéo đến.

"Không thể xuống núi... Xuống núi có thể gặp lại thứ đó..." Cố Di Nhân lẩm bẩm, cắn chặt răng, định quay về chỗ cũ.

Nhưng giây sau, sắc mặt Cố Di Nhân lại thay đổi.

"Anh họ... Sao có thể..."

Mắt cô đỏ hoe, nước mắt chực trào.

"Anh họ không thể chết được..."

Khóe môi Cố Di Nhân đã rỉ máu, cô sốt ruột đến mức cắn rách môi.

Cuối cùng, cô quyết đoán rời khỏi căn nhà, lao nhanh về hướng xuống núi.

...

Ánh nắng vẫn chói chang.

La Phong đã đi đón Cố Nhã.

La Bân đứng trước căn nhà gỗ, tay cầm con dao, cử chỉ nhẹ nhàng trong chẳng khác gì trẻ con bắt chước võ hiệp múa may với thanh kiếm đồ chơi.

Bộ não La Bân hoạt động rất tốt, việc hồi tưởng lại chỉ là một phần.

Tập trung vào hai việc một lúc là khả năng còn lại.

Cậu luyện tập động tác tay, nhưng mắt vẫn hướng về con đường sau thôn, nhìn lên con dốc.

Trước khi biết tin về hai chị em họ Trần, cậu vốn định rời khỏi thôn từ vị trí đó.

Đêm ấy, khi du thôn, cậu đã quan sát rất kỹ, đến sáng còn chạy ra tận nơi.

Có lẽ trong u minh đã có sự sắp xếp, cậu buộc phải rời khỏi thôn từ nơi ấy sao?

Thế nên trong cái rối ren bất ngờ, hiện tai gia đình họ đều tập trung ở đây.

Đúng là trong thôn đang xảy ra nhiều rắc rối, nhưng chỉ cần Chương Lập được cứu thì mọi phiền phức với gia đình cậu sẽ tan thành mây khói.

Thậm chí như La Phong nói cậu có thể chuẩn bị trước, đi thám thính trước.

Thời gian trôi qua từng chút.

La Phong đưa Cố Nhã đến.

Họ đeo balo, tay xách hành lý.

Cố Nhã trông khá căng thẳng, nhất là khi nhìn về phía miếu Sơn Thần đối diện, bà lộ rõ vẻ bất an.

"Có gây chú ý không bố?" La Bân thu dao lại, hỏi.

La Phong liếc nhìn con dao. Thật ra từ xa ông đã thấy động tác của La Bân còn quá trẻ con, thiếu luyện tập sau khi lĩnh ngộ, lại còn nghỉ ngơi giữa chừng nên động tác không còn chuẩn, như quay lại vạch xuất phát.

Nhưng tình hình bây giờ đã khác, quan trọng nhất là tự bảo vệ mình, chuẩn bị rời khỏi thôn.

La Phong không nói nhiều, chỉ trả lời: "Không ai biết chúng ta đang làm gì, dù người của đội bảo vệ có thấy thì họ cũng chỉ nghĩ bố con ta làm gì cũng phải đưa mẹ theo để đảm bảo an toàn."

La Bân gật đầu, thấy cũng đúng.

Hơn nữa trước đó Chung Chí Thành có thông báo cho cả thôn ở yên trong nhà, vậy càng ít người thấy La Phong và Cố Nhã, trừ phi kẻ đó cứ rình rập sau cửa sổ.

"Bà vào nghỉ đi." La Phong nói.

Cố Nhã bước vào căn nhà gỗ.

Trời bắt đầu sập tối.

La Phong đưa cho La Bân một cái balo: "Lều và đèn dầu đều ở trong đây. Không ai đến đâu, trưởng thôn còn đang rối tung, nhóm bà đồng đang tìm chị em nhà họ Trần. Con cứ yên tâm mà làm, bố cũng sẽ ở đây canh chừng."

Balo khá nặng, La Bân khoác nó lên vai.

Cậu không hỏi đèn dầu lấy ở đâu, tóm lại nó chắc chắn ở trong balo.

Cậu xoay người, đi về hướng ngoài làng.

"Tiểu Sam, con phải cẩn thận." Tiếng của Cố Nhã từ nhà gỗ vọng ra.

"Mẹ cứ yên tâm." La Bân tự tin đáp.

Không lâu sau, cậu đã đến sườn đồi, ngay vị trí sương mù hôm qua xuất hiện và đám tà ma hiện thân.

Cậu hít một hơi thật sâu, bắt đầu dựng lều.

Lều chắc chắn, được gia cố kỹ lưỡng.

Dù sườn dốc hơi nghiêng nhưng lều vẫn bám chắc vào mặt đất, treo đèn dầu vào giữa cũng rất ổn định.

Dầu được đựng trong chai nhựa, chỉ còn một phần ba.

Cậu nhớ ra rồi, đây là đồ từng dùng khi đi dò đường, xem ra La Phong đã giữ lại không nộp.

La Bân cho dầu vào đèn, chui vào lều, cẩn thận kéo kín lều, đợi màn đêm buông xuống.

Cậu lo lắng nhìn ra bên ngoài từ khe hở nhỏ.

Khi trời tối hẳn, ánh hoàng hôn đỏ rực dần tan vào rừng rậm trên đồi, một cảm giác lành lạnh lượt quanh lều.

Tim La Bân đập thình thịch.

Cậu cố kìm nén cảm xúc, nhưng không kìm nổi.

Thời gian trôi qua rất chậm.

Cuối cùng, mặt trời cũng hoàn toàn khuất bóng, bóng đêm nuốt lấy ánh sáng cuối cùng.

La Bân thắp sáng đèn dầu từ sớm.

Núi lớn, đồi nghiêng, một chiếc lều đơn độc, một ngọn đèn.

Ánh đèn yếu ớt, sương mù lờ mờ, bóng người đơn độc.

La Bân cảm nhận được sương mù bắt đầu lan ra, nhìn qua khe hở, có thể thấy sương như muốn tràn vào lều nhưng không vào được, như băng tan thành nước.

Trong sương, lờ mờ có bóng người như chen chúc, va chạm nhau.

La Bân sững sờ...

Chuyện gì đây?

Cậu đã kiểm tra kỹ, chắc chắn nơi dựng lều chính là vùng sương mù xuất hiện!

Sao giờ sương lại cách lều khoảng ba mét?

Vị trí này cậu không chọn theo cảm tính, mà xác định bằng cách đếm cây lớn ven đường, so hướng.

Không phải anh chọn sai chỗ, mà là sương mù... Lùi lại ba mét sao?

Sương mù tránh cậu?

Tại sao?

La Bân bắt óc suy nghĩ.

Trong làn sương có vài người bước ra, vây quanh lều của cậu.

Đây chỉ là khởi đầu, sau đó có một đám đông vây kín trong ngoài ba lớp.

La Bân nhận ra người dẫn đầu, là Vu Minh Tín.

Lúc này, vẻ mặt hắn không còn điên dại, thay vào đó là vẻ điềm tĩnh, mỉm cười.

Cơ thể hắn vốn gần như bị gặm trụi thịt, giờ lại trông đầy đặn, quần áo cũng nguyên vẹn.

Vu Minh Tín không nói gì, cũng không dụ dỗ La Bân mở lều.

Đám tà vật kia cũng không lên tiếng, chỉ thì thầm, lâu lâu bật cười.

La Bân thấy khó chịu.

Cậu chăm chú nhìn về phía sau chúng, nơi sương mù đang dần tan biến.

Khoảng mười lăm phút sau, đám tà ma từ bỏ, kéo nhau đi về hướng thôn, tới miếu Sơn Thần.

Sương mù còn sót lại một ít, La Bân cố kìm nén h*m m**n chạy theo, đổi vị trí sang bên kia lều, định nhìn về phía sau thôn qua khe rèm.

Nhưng bên hông lều có một cái bóng rất to, rất dày như thể đang bị che nắng.

Vốn nơi này không có ánh sáng, bóng tối không phải rất bình thường soa?

Nhưng rất nhanh, cậu đã nhận ra vấn đề.

Cái bóng đó như một người đang ngồi xổm bên ngoài, vóc dáng lớn đến mức khiến ánh sáng bị che khuất, tạo bóng đậm.

Bên ngoài là ai đây?

Lưng cậu túa mồ hôi lạnh. Cậu không dám tỏ ra khác thường, cũng không dừng lại, cứ tiến lại sát vải lều, nhòm ra ngoài.

Anh nhìn thấy một con mắt.

Một con mắt đen kịt, tròng đen lớn, tròng trắng rất ít.

Quanh hốc mắt là da tái xanh lẫn trắng cùng một vệt phù chú đỏ tươi như máu.

Thợ săn mồi!

Tim La Bân như ngừng đập một nhịp.

Nhưng ngay từ đầu thợ săn mồi đã để ý đến cậu, chỉ vì trước đây La Phong thể hiện sự thông minh, còn suýt phát hiện dấu vết của một sự tồn tại khác trong thôn nên mới khiến nó chú ý.

Giờ cậu lên đòi, đến gần vùng sương mù khiến tà ma xuất hiện, thợ săn mồi theo dõi cậu là điều tất nhiên.

Đầu óc hoạt động nhanh hơn.

Đáng lý ra lúc này La Bân đang nhìn vào con mắt đó.

"Không thấy... Không thấy... Không thấy gì cả..." La Bân lặp đi lặp lại câu này trong đầu.

Cậu nhìn vào mắt thợ săn mồi, nhưng trước mắt là hình ảnh hồi tưởng của miếu Sơn Thần, đường thôn và căn nhà gỗ.

Cảnh hồi tưởng cho thấy La Bân đang nhìn về cuối thôn.

"Cậu nhìn thấy tôi rồi." Một giọng nói khàn khàn, nghẹn ngào như tiếng bản lề han gỉ vang lên ban tai.

"Không thấy... Hắn đang thử mình thôi... Hắn chỉ đang gài bẫy..." Trong đầu cậu gào thét.

La Bân cố kìm nén nỗi sợ, giữ vững hình ảnh hồi tưởng.

"Đi đi! Mau đi đi! Tôi không thấy... Không thấy!" Cậu sốt ruột.

Nếu có người thứ ba ở đây, chắc chắn sẽ thấy La Bân giữ nét mặt bình tĩnh, không có biểu hiện gì khác thường.

Dần dần, bóng đen bên ngoài đứng lên.

"Cậu không nhìn thấy tôi?" Giọng khàn đục ấy lộ sự nghi ngờ.

"Dĩ nhiên là không thấy rồi!" Trong lòng La Bân thầm hét lên, nhưng hình ảnh hồi tưởng vẫn không gián đoạn, mắt vẫn hướng về phía trước.

"Cậu muốn rời khỏi thôn sao? Tôi có thể giúp cậu."

La Bân nghe thấy, nhưng cậu không có phản ứng.

Đùa à? Thợ săn mồi cũng là tà ma!

Tà ma vốn đã không tin được, hắn còn nói giúp cậu ra khỏi thôn? Rõ ràng là trò lừa bịp.

Chỉ cần trả lời, cậu sẽ chết chắc!

Thời gian căng thẳng kéo dài chừng 5 phút.

Bóng người mặc mãng bào kia chầm chậm bước xuống dốc.

Nghe tiếng chân rời xa, La Bân mới dần hồi tường, tập trung ánh nhìn.

Ở cuối thôn có vô số tà ma bao vây miếu Sơn Thần, không ngừng gõ cửa.

Thợ săn mồi đi trên đường núi với bước chân nặng nề.

Từ góc này, La Bân có thể thấy hắn đang cầm ngọc khuê, dù xung quanh tối tăm, không có ánh trăng, nhưng ngọc khuê lại phát ra ánh trắng lạnh lẽo.

La Bân thầm nghĩ: Nguy hiểm thật, suýt nữa là tim ngừng đập!

Suýt nữa thì... Mất mạng rồi!

truyenfull,truyenfull vn