Chương 140: Cố Di Nhân: Cô ta đang ở trong miếu
Vừa kết thúc quá trình hồi tưởng, La Bân bất ngờ mở choàng mắt.
Ba tiếng súng nổ liên tiếp khiến cậu sợ đến dựng tóc gáy.
Dù chưa từng ăn thịt heo thì cũng phải thấy heo chạy!
Thôn Quỹ sao lại có súng?
Có người có súng?
Có người... Bị giết rồi sao?
Cậu vội ngồi bật dậy, đầu óc choáng váng vì cố gắng nhớ lại quá nhiều, bản thân lúc này có cảm giác như rơi xuống vực thẳm.
Cậu lập tức ở cửa chạy ra ngoài, vừa hay thấy Cố Nhã đang đi đi lại lại trong sân.
"Mẹ, bố đâu rồi? Trong thôn có chuyện gì xảy ra sao?"
La Bân không thấy La Phong đâu, nhưng chỉ cần nghe tiếng súng cậu lập tức đoán được trong thôn đã xảy ra chuyện.
Cố Nhã do dự một lúc mới nói: "Có tổng cộng hai mươi chín người vào thôn, bố con đi rồi. Ban nãy có tiếng súng, chắc là trưởng thôn muốn uy h**p người ngoài. Bình thường, trưởng thôn rất ít khi cho nổ súng..."
La Bân lập tức thấy ớn lạnh.
Giờ phút này, cậu mới rõ tại sao lời nói của Chung Chí Thành lại là tuyệt đối ở thôn Quỹ.
Ban đầu cậu cứ tưởng Chung Chí Thành chỉ là người cẩn thận, thông minh. Nhưng càng về sau, cậu phát hiện những người thông minh, cẩn thận như Chung Chí Thành không ít, ví dụ như La Phong và Vưu Giang. Tuy Vưu Giang không phải người tốt nhưng không thể phủ nhận hắn rất lanh lợi.
Hà Quỷ tuy có chút sĩ diện, thích tự tô vẽ, nhưng ông ta cũng rất giảo hoạt. Thậm chí, ông ta còn có thể chiêu mộ những người không tầm thường.
So với họ, Chung Chí Thành có vẻ bình thường hơn. Ngoài việc sở hữu dầu đèn, ông ta dường như không có gì đặc biệt.
Có câu "người không phạm tội, nhưng mang ngọc thì bị hại", nếu thực lực không đủ mạnh, Chung Chí Thành khó mà ngồi vững vị trí trưởng thôn.
Có thể khiến Hà Quỷ nghe theo, khiến La Phong không dám trái ý, bảo ai du thôn thì kẻ đó buộc phải du thôn... Hóa ra tất cả quyền uy đều đến từ việc Chung Chí Thành "nắm giữ chân lý".
"Mẹ đừng suy đoán lung tung, bố ra mặt cũng vì tạm thời chúng ta chưa thể rời khỏi thôn. Còn phải nhờ Hà Quỷ hỗ trợ mới cứu được Chương Lập nữa. Nếu bố mặc kệ, để thôn hỗn loạn, Hà Quỷ sẽ trở mặt." La Bân nhanh chóng giải thích.
"Ừ, mẹ hiểu." Cố Nhã vừa sợ vừa thấy tự hào. Bà còn chưa nói suy nghĩ của La Phong thì con trai đã đoán được.
"Con ra ngoài thử xem."
Nói xong, La Bân liền vội ra ngoài, chạy về hướng cổng thôn.
Đến nơi, cậu không thấy người ngoài, nhưng lại thấy rất nhiều dân làng đang tụ tập nói chuyện, có người thậm chí còn đang đạp xe loạng choạng trên đường.
"Họ đâu rồi?" La Bân kéo lấy một người dân, trầm giọng hỏi.
Người kia giãy ra, phủi quần áo, đáp: "Miếu Sơn Thần chứ đâu! Hỏi thừa thế!"
La Bân lại chạy về phía miếu Sơn Thần.
Không lâu sau, cậu đã đến trước miếu.
Vừa tới cậu đã thấy Chung Chí Thành chắp tay sau lưng đứng chắn trước cổng miếu. Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt chữ điền kia, bộ râu quai nón trông càng rậm rạp, ánh mắt lạnh lẽo.
La Bân cảm thấy khí chất của Chung Chí Thành lúc này đã hoàn toàn khác xưa.
La Phong đứng bên cạnh Chung Chí Thành.
Từ đây có thể thấy các thành viên trong đội bảo vệ thôn đang trói người ngoài vào các cột trong miếu.
Mỗi cây cột đều có người bị trói.
"Quy tắc của thôn, tôi đã nói rõ rồi. Chỉ cần chịu đựng ba ngày, mọi người sẽ là người của thôn Quỹ! Nhưng nếu mấy người bỏ chạy khỏi miếu, bất cứ chuyện gì xảy ra đều là mấy người tự chuốc lấy, hậu quả tự chịu!" Chung Chí Thành nói bằng giọng đanh thép.
Xong xuôi, người của đội bảo vệ lập tức ra ngoài, đứng sau ông ta và La Phong.
"Lão La, lần này ai trông coi họ thì hợp đây?" Chung Chí Thành quay đầu hỏi La Phong.
"Tôi với Tiểu Sam trông là được. Đổi người khác, cả tôi lẫn ông đều không yên tâm." La Phong trả lời, đồng thời nhìn ra sau, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của La Bân.
Dù phần lớn chuyện này La Bân không chứng kiến, nhưng quá trình thì cậu đã quá quen, vì nhóm của Chương Lập cũng phải trải qua điều tương tự.
Chung Chí Thành thở dài: "Lão La, vẫn là cậu biết gánh vác trọng trách. Mấy ngày nay trong thôn loạn quá, họ đến vào lúc này thật không đúng thời điểm. Nhưng chúng ta nhất định sẽ vượt qua."
Lời này ngầm đẩy mức độ nghiêm trọng của sự việc lên tầm sống còn của thôn Quỹ.
Các thành viên trong đội bảo vệ thôn đều lo lắng hoang mang.
La Phong vẫn giữ vẻ bình tĩnh, gật đầu nhẹ.
La Bân bước tới gần, thái độ với Chung Chí Thành vẫn vô cùng lễ phép.
"Tiểu Sam, nhớ giúp bố cậu chia sẻ gánh nặng đấy." Chung Chí Thành dặn dò.
"Cháu biết rồi, trưởng thôn." La Bân đáp.
"Được rồi, các cậu lập tức đi thông báo với cả thôn lần nữa, bảo mọi người cố gắng không ra khỏi nhà, chuyện này rất quan trọng với thôn. Còn lại để bà đồng và nhóm của mình xử lý trước một phần nguy cơ, đảm bảo tính mạng cho mọi người." Chung Chí Thành nhìn đội bảo vệ.
Trong lúc đó, La Phong tiến lên đóng chặt cửa miếu Sơn Thần.
Tất cả người của đội bảo vệ thôn đều gật đầu tuân lệnh.
Chung Chí Thành vỗ vai La Phong rồi rời đi.
Những người khác lập tức đi theo.
Bây giờ trước miếu Sơn Thần chỉ còn lại hai bố con La Phong và La Bân.
La Phong đi về phía căn nhà gỗ đối diện.
La Bân theo sau.
"Bố..." La Bân mở lời.
"Tiểu Sam, không phải bố tìm chuyện, mà là chuyện tìm đến bố. Bố không trông miếu Sơn Thần thì trưởng thôn sẽ giao cho người khác trông, rồi lại giao cho bố chuyện khác. Trương Vận Linh mất tích, chị em họ Trần ngầm gây họa, lão Khổng bị nghi là đã về thôn. Dù đã có bà đồng đi xử lý hai chị em họ Trần nhưng hai chuyện còn lại không có chuyện nào đơn giản, bố không thể thật sự đứng ngoài chuyện này. Xét về mức độ rắc rối, đám người ngoài này đúng là phiền phức, nhưng dễ kiểm soát hơn nhiều. Giờ bố đi đón mẹ con qua đây, rồi từ từ chuyển những thứ cần thiết sang căn nhà gỗ này. Nếu muốn thực hiện kế hoạch của con thì ở đây cũng là vị trí rất thích hợp. Con cũng có thể tranh thủ thăm dò."
La Bân im lặng.
Đúng, La Phong tính toán không sai.
Chỉ là... Vẫn chưa đủ linh hoạt.
La Bân còn nghĩ đến một khả năng khác. Trầm Tiêm Tiêm cũng là tà ma, nếu có thể kiểm soát cô ta, nếu tìm được một nơi tuyệt đối an toàn, tuyệt đối vắng vẻ, không có tà ma nào quấy nhiễu, liệu họ có thể theo cô ta rời khỏi thôn không?
Nhưng giờ thì kế hoạch ấy chỉ còn là ảo tưởng.
...
Cùng lúc này, trên núi, trong căn nhà gỗ có bẫy xung quanh.
Cố Di Nhân đang ở trong căn phòng trong cùng.
Cô gần như dán cả người lên cánh cửa, tay v**t v* ổ khóa, nước mắt không ngừng rơi.
Đột nhiên, Cố Di Nhân run rẩy, sững sờ nhìn về phía trước: "Cô ta ở trong miếu... Trời ạ... Cô ta muốn giết người đó..."
Cố Di Nhân bất ngờ bật dậy, chạy lên trước vài bước.
Nhưng rồi cô khựng lại.
"Không thể quay về... Quay về sẽ chết... Anh họ... Anh họ mình đâu..."
Lúc này, Cố Di Nhân hoàn toàn mất phương hướng.
"Anh họ vừa mới đến, giờ chắc không quay lại nữa... Phải làm sao đây... Phải làm sao đây..."