Chương 132: Ông là thằng ngu!
"Tiểu Nhã, chúng ta nghỉ ngơi thôi, mọi chuyện... Cứ giao hết cho con trai là được." La Phong thở dài, nói chắc nịch, "Con của chúng ta không phải người thường."
Cố Nhã là phụ nữ, bao năm qua người chống đỡ cả gia đình là La Phong. Nhưng giờ bà chợt nhận ra con trai mình đã bắt đầu có thể gánh vác trọng trách.
Phải rồi, từ việc phát hiện dấu vết của Vưu Giang đến chuyện nhờ Chương Lập đến cứu bà, tất cả đều chứng tỏ năng lực của cậu.
Hổ phụ sinh hổ tử, con bà đúng là rồng trong người!
Cố Nhã không nói gì thêm cả, bà tựa nhẹ vào cánh tay La Phong, chậm rãi về phòng.
Trong lòng bà bắt đầu suy nghĩ nếu thực sự rời khỏi thôn Quỹ thì sẽ sống cuộc đời thế nào.
Là một cuộc sống náo nhiệt nơi thành thị, cảm nhận nhịp sống hối hả, người xe tấp nập sao?
Hay là tìm một làng nhỏ yên tĩnh, cả nhà quây quần sống những thán ngày bình dị?
Chỉ nghĩ đến đây thôi, khóe miệng bà đã khẽ cong lên.
Dù là kiểu sống thế nào thì đêm không còn tà ma quấy nhiễu, đó mới là bình yên thật sự.
...
Nhìn vợ chồng La Phong vào phòng, cánh cửa sau lưng họ khép lại, La Bân xoay người trở về phòng mình.
Cậu xuống tầng hầm, cố gắng chuẩn bị thêm thật nhiều gói dầu, giữ chặt bên người.
Thuyết phục được bố mẹ mới chỉ là khởi đầu.
Khi La Bân ra khỏi tầng hầm, trời đã qua buổi trưa.
Vừa mở cửa, cậu đã thấy trước cửa phòng có một chiếc ba lô vải chắc chắn đặt sẵn.
La Bân vừa nhìn liền nhận ra ngay, đó chính là loại ba lô dùng để đựng lều trại của đội bảo vệ thôn.
Hóa ra bố cậu cũng có thứ này!
Lòng La Bân càng thêm kiên định, cậu rời khỏi nhà, chạy đến nhà Chương Lập.
Trước đó khi bàn chuyện với Chương Lập, cậu chưa từng nghĩ sẽ hành động sớm đến vậy.
Hy vọng giờ này Chương Lập đã thu dọn xong xuôi.
Nắng chói chang, ánh sáng rọi thẳng vào mắt khiến La Bân phải đưa tay lên che trán, giảm bớt chói lòa.
Chỉ là khi đến trước sân nhà Chương Lập, cảnh tượng trước mắt khiến sắc mặt cậu thoáng thay đổi.
Hàng rào tre bị giẫm sập.
Loại hàng rào này vốn đã yếu giẫm sập như vậy, chắc chắn không phải tà ma làm.
Tà ma rất có "nghi thức", chúng biết gõ cửa, không phá đồ đạc trong sân nhà người ta.
Cửa chính của gian giữa mở toang.
Bên trong vô cùng hỗn loạn.
Bàn bị đẩy văng, vỡ nát.
Ghế ngã tán loạn.
Trên nền đất còn có vết máu!
Chỉ cần nhìn là biết nơi này đã xảy ra một trận ẩu đả dữ dội!
Tim La Bân như bị treo lơ lửng, cậu chạy nhanh vào trong.
"Chương Lập!" La Bân gào lớn.
Không có hồi âm.
La Bân biết rõ chẳng ai trả lời nhưng vẫn không nhịn được hét lớn thêm một tiếng: "Chương Lập!"
Trong phòng chỉ có tiếng vang vọng của cậu, quanh quẩn một lúc rồi tan biến.
Chương Lập biến mất rồi.
Anh ta đã xảy ra xung đột với ai?
Là ai đã bắt Chương Lập đi?
Chương Lập có từng đắc tội với người nào trong thôn không?
Ngay lúc chuẩn bị rời thôn, đêm nay sẽ hành động thì sao lại xảy ra biến cố thế này?
La Bân tức giận đến siết chặt nắm đấm, đấm mạnh vào khung cửa bên cạnh.
"Rắc", gỗ không chịu nổi lực, bị lõm vào một vết sâu.
...
Ở một nơi khác, trong rừng sâu, nơi có cái cây rỗng có thể làm chỗ ẩn náu.
Tấm ván bị ép chết ở lối vào được Vưu Giang đẩy ra.
Đêm qua, Vưu Giang không ngủ.
Người kia đứng ở ngoài khiến hắn chẳng thể chợp mắt.
Người kia đã thay đổi rất nhiều thứ trong thôn Quỹ
Dù giờ ông ta đã chết.
Nhưng sau khi chết ông vẫn còn xuất hiện vài lần và rồi mấy dân làng "không bình thường" cũng lần lượt bị giết.
Vưu Giang rất sợ.
May mà người đó đi cùng tà ma, bị luật lệ của tà ma ràng buộc.
Nhưng mấy người trước kia cũng biết ông ta đi cùng tà ma mà vẫn bị giết.
Thế nên Vưu Giang càng căng thẳng, mãi đến gần sáng mới thiếp đi, giờ mới tỉnh.
Ra khỏi hốc cây, hắn phát hiện tay mình đè lên vật gì đó.
Hắn nhặt lên xem, là một tờ giấy nhỏ.
Trên giấy chỉ có một dòng ngắn ngủi: "Ông là thằng ngu, ông đã bỏ lỡ cơ hội trời ban rồi."
Trên núi sao lại có tờ giấy này?
Chắc chắn là do người đêm qua để lại!
Chỉ vì hắn không bị ông ta lừa nên ông để lại giấy mắng mình sao?
"Thằng điên!" Vưu Giang bực dọc vò nát mảnh giấy.
Bụng đói, khát, cổ họng khô rát.
Rừng rậm âm u, im lặng đến lạnh người.
Con đường này chẳng có mấy con mồi để bắt.
Như được một linh tính nào đó dẫn dắt, Vưu Giang cứ thế quay lại hướng cũ, tiếp tục đi.
Đi mãi, đi mãi, hắn lại thấy cái cây ấy, đó rõ ràng chính là điểm lúc đầu hắn bước vào.
Nhưng hắn bước qua rồi, đi thêm, lại chẳng thấy điểm dừng chân thứ tư, con đường bắt đầu lặp lại!
Vưu Giang không biết mình đã đi bao lâu chỉ biết đôi chân mỏi nhừ, buộc phải dừng lại.
Hắn phải tìm chút nước, chút thức ăn, rắn rết, quả chua chát gì cũng được, phải sống đã!
Vưu Giang tự giễu, bản thân đúng là điên thật, thế mà lại tin lời tà ma.
Khi quyết định như vậy, hắn dừng bước.
Nhưng khóe mắt chợt nhìn thấy cách đó vài chục mét, có một xác người treo lủng lẳng trên cây!
Vưu Giang giật mình, vội chạy tới.
Vài bước là đến nơi.
Xác đã khô, cổ bị dây thừng siết chặt, bàn tay mắc kẹt giữa thừng và cổ, chứng tỏ người này đã vùng vẫy trước khi chết.
Kẻ này sa bẫy.
Chân, bụng đầy vết cào xé, hắn bị treo lên, rồi bị tà ma phát hiện, g**t ch*t.
Vưu Giang nhảy bật lên, rút dao, chém mạnh.
"Phập", một bên chân xác rơi xuống.
Vưu Giang nhặt lên, cắn vào phần thịt, dùng sức xé rách.
Thịt khô khốc, phải nhai kỹ và ngấm nước bọt mới dần dần có mùi thơm.
Tim hắn đập như trống trận.
Sau khi liếc xung quanh, như bị ma xui quỷ khiến, hắn lại đi về một hướng khác.
Đi chưa được bao xa, hắn lại thấy cái cây đó!
Toàn thân hắn run rẩy.
Những ngày này, cái cây đó luôn quay lại trong tầm mắt, đây chính là điểm bắt đầu của vòng lặp!
Vưu Giang hít sâu, nuốt miếng thịt trong miệng, khẽ run cánh mũi, đánh hơi.
Hắn dùng chân gạt lớp lá dưới đất.
Và rồi hắn nhìn thấy máu, dấu vết nôn mửa với một số miếng thịt cùng đàn kiến lớn đang bò.
Hắn thật sự đã ra ngoài rồi?
Tà ma đó...
Không!
Người đó không hề nói dối!
Người đó chẳng lẽ muốn mê hoặc hắn sao?
Nhất thời, đầu óc Vưu Giang choáng váng, hắn không quay đầu rời đi, mặc dù biết mình đã có thể trở về.
Liệu hắn có thật sự muốn về thôn không?
Rõ ràng điều hắn muốn là rời khỏi thôn!
Vưu Giang vô thức giơ tay, định tát vào mặt mình, thầm rủa: "Đồ ngốc!"