Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 131

Chương 131: Người trong cuộc, kẻ ngoài cuộc

Rời thôn.

Cụm từ vô cùng đơn giản, nhưng lại như dấy lên sóng to gió lớn trong lòng hai vợ chồng La Phong và Cố Nhã. Chẳng qua cách thể hiện trên gương mặt của hai người lại hoàn toàn khác nhau.

Rất nhanh, ánh mắt Cố Nhã từ ngỡ ngàng chuyển sang ngập tràn hoài nghi.

La Phong thì cố nén kinh ngạc, mặt mày căng cứng, hạ giọng: "Vào nhà rồi nói."

"Vâng." La Bân gật đầu.

Lần này, cậu đi trước.

Vào sân, La Phong tiện tay đóng cổng, cài then, sau đó đỡ Cố Nhã vào phòng khách.

Vẻ mệt mỏi trên mặt hai vợ chồng trong phút chốc đã biến mất.

La Bân biết là vì câu vừa rồi của cậu quá chấn động. Nếu cậu không nói rõ, không giải thích đến nơi đến chốn thì hai người họ dù có muốn nghỉ ngơi cũng không sao chợp mắt nổi.

Dù sao thì với người dân thôn Quỹ mà nói "rời thôn" là giấc mộng vừa quen thuộc lại vừa xa vời, ai ai cũng ngày ngày ngóng trông nhưng mãi vẫn không thể thực hiện.

"Cố Di Nhân từng nói đi theo tà ma là có thể rời khỏi thôn." La Bân đi thẳng vào vấn đề.

Cậu vừa dứt lời, sắc mặt Cố Nhã lại tái đi một phần.

"Cố Di Nhân... Cô gái đó..." Cố Nhã lúng túng, "Tiểu Sam, con đừng để bị..."

La Phong lập tức cắt ngang lời vợ: "Cô ấy không đơn giản. Cô ấy từng nói trước cửa sổ nhà mình không đóng. chỉ là lúc ấy Tiểu Sam không phản ứng kịp nên mới để xảy ra chuyện."

Chỉ một câu, Cố Nhã đã cứng họng, không nói được nữa.

La Phong quay sang nhìn La Bân, trầm giọng: "Tiểu Sam, con biết từ sớm rồi đúng không? Con đã suy nghĩ kỹ? Con chắc chắn?"

Ba câu hỏi liên tiếp, không một lời thừa, đều đánh trúng trọng tâm.

La Bân hít sâu, gật đầu.

Trước đây, cậu từng kể sơ qua chuyện "không đóng cửa sổ" với La Phong, điều này khiến ông có thiện cảm với Cố Di Nhân, thậm chí còn từng đề nghị đưa cô ấy về nhà chăm sóc.

Chỉ là khi ấy La Bân lấy lý do cá nhân để từ chối.

La Phong không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn cậu.

La Bân hiểu rõ ánh mắt ấy có ý gì, nên tiếp tục giải thích: "Cố Di Nhân đáng tin. Con đã xác minh rất nhiều lần. Cô ấy thậm chí còn phát hiện những vấn đề trên cơ thể con mà người khác không thể biết, rồi giúp con giải quyết."

Cậu không nói thằng rằng Cố Di Nhân đã cho cậu uống máu, đưa đi tìm dầu đèn để hóa giải mối họa trên thân.

Nghỉ một chút, La Bân lại nói tiếp: "Tà ma sẽ rời thôn sớm khoảng mười phút, rồi lên núi. Sau đó, sương mù sẽ xuất hiện và bọn chúng biến mất hoàn toàn. Chúng ta có thể dựng lều sẵn tại nơi tà ma buộc phải đi qua. Bất kể chúng rời đi bằng cách nào, chỉ cần bám theo đúng khoảnh khắc đó thì rất có thể sẽ thoát được. Nghịch lý nằm ở chỗ đi theo tà ma thì cũng có nguy cơ bị giết. Cách làm này giống như ôm cây đợi thỏ, vì khi trời sáng thì tà ma không còn giết người nữa. Ngay giây phút ấy, chúng ta thậm chí có thể thấy rõ chúng biến mất như thế nào."

Những lời này, chí ít La Bân đã suy xét rất kỹ, không hề phi lý.

"Cố Di Nhân thì sao?" La Phong hỏi, "Cô ấy đang ở nhà Chương Lập à? Bố muốn gặp cô ấy. Kế hoạch này con đã bàn bạc với cô ấy chưa?"

Nói đến đây, La Phong quay sang nói với Cố Nhã: "Để tôi đưa bà về phòng nghỉ trước."

Cố Nhã mím môi, ánh mắt tràn ngập sự bất an: "Để tôi đi cùng. Chuyện này lớn quá, Tiểu Sam, con đừng hành động liều lĩnh. Nếu xảy ra chuyện gì... Hậu quả thật sự không thể tưởng tượng nổi."

La Phong cảnh giác là đúng.

Cố Nhã lo lắng cũng hoàn toàn có lý.

Dù sao họ đã sống ở thôn Quỹ này quá lâu, từng chứng kiến tà ma giết bao nhiêu người.

La Bân chỉ có thể nói thật: "Cố Di Nhân không ở đây. Cô ấy ở trong núi, cụ thể chỗ nào con không thể nói. Nhưng khi chúng ta rời đi, cô ấy sẽ biết và đi cùng."

Cố Nhã càng bối rối: "Ý con là... Cô ấy bảo chúng ta đi theo tà ma, nhưng bản thân lại không đi cùng chúng ta? Thậm chí cô ấy vẫn biết chúng ta rời đi rồi tự đi theo? Không phải đang ở hai nơi khác nhau sao? Tiểu Sam, lời cô ấy nói... Có quá nhiều kẽ hở... Liệu có phải cô ấy..."

Câu sau, Cố Nhã lại nghẹn lại, không nói tiếp được.

Muốn nói Cố Di Nhân có vấn đề thì chuyện cô báo trước vụ cửa sổ và giúp La Bân lại rất đáng tin.

Muốn nói cô ấy không có vấn đề thì những lời La Bân nói lại chẳng thể khiến người ta yên tâm hoàn toàn.

La Phong vẫn chưa lên tiếng, chỉ nhíu mày, trán nổi gân xanh.

Một lúc lâu sau, ông đưa tay bóp trán như muốn xoa dịu những suy nghĩ rối bời.

Rồi đột nhiên, ánh mắt La Phong trở nên lạnh lẽo.

Ông chợt nhớ đến chuyện ở thôn Khương. Rõ ràng lúc ấy ông đã phát hiện được vài manh mối, có khả năng là do có người ở đó giải được bí mật nên mới bị giết để diệt khẩu.

La Bân đã ngăn ông lại.

Giờ nghĩ kỹ, La Phong mới hiểu phát hiện bí mật cũng đồng nghĩa với việc khơi dậy nguy hiểm.

Người trong cuộc luôn mù mờ.

Khi ấy ông cứ nghĩ mình đã nghĩ thông suốt nên giao lại việc đó cho Chung Chí Thành.

Nhưng hóa ra vẫn còn điều ông chưa nghĩ đến.

Liên kết với lời La Bân vừa nói, La Phong nổi da gà khắp người.

Chẳng trách khi đó La Bân lại chắc nịch như vậy, cậu nói nhất định có thể rời khỏi thôn, bảo mọi người tin cậu.

Thông tin đến từ Cố Di Nhân!

Nếu không có chuyện của Vưu Giang, Cố Nhã không bị bắt thì có lẽ La Bân cũng chẳng cần rời thôn.

Thôn Khương với La Bân, chỉ là biến số.

Và còn một điểm cực kỳ quan trọng.

La Bân từng nói: "Còn nữa, bố phải nhớ không có bất kỳ thực thể nào có thể vào được sân nhà mình. Nếu bố thấy thứ gì thì nhất định phải làm như không thấy. Không, bố thật sự không được thấy. Tất cả đều là giả. Chuyện này, hãy chôn sâu trong lòng, tuyệt đối đừng nói với ai, kể cả mẹ."

Khi ấy La Phong không hiểu tại sao, chỉ nghĩ rằng con trai thông minh hơn mình, cậu đã nói vậy thì chắc chắn có lý do.

Giờ đây, tất cả mọi việc kết nối lại trong đầu ông thành một mạch logic hoàn chỉnh. Dù nhiều chỗ còn thiếu chứng cứ hay liên kết lỏng lẻo, nhưng chỉ cần tất cả đều hướng về cùng một mục tiêu, thế là đủ.

Một người nào đó trong thôn Khương đã phát hiện ra bí mật có thể liên quan đến việc rời khỏi và rồi bị một thứ nào đó tiêu diệt!

Thứ này không chỉ giới hạn trong thôn Khương, mà trải khắp cả núi Quỹ.

Phát hiện đó đã khiến La Sam cảnh giác, bởi vì nó có thể khiến sự tồn tại kia chú ý đến hắn.

Vì thế, La Sam đã cắt ngang hành động của ông, cũng bởi vậy mới nói ra những lời đó.

Trên thực tế, thứ mà La Sam giả vờ như không nhìn thấy cũng chính là thứ đã tiêu diệt những người biết bí mật trong thôn Khương, cùng một thực thể!

La Sam không muốn ông chạm đến bí mật đó, không muốn ông bị thứ tồn tại kia để mắt tới!

Ngay khoảnh khắc hiểu ra chân tướng, La Phong rùng mình.

Đứa con trai này của ông... Rốt cuộc có thân phận gì?

Núi Quỹ đã giam giữ biết bao nhiêu con người.

Thôn Khương cũng đã nhốt không ít người.

Tất cả bọn họ đều không ngừng tìm hiểu núi Quỹ, không ngừng khám phá bí ẩn trong đó.

Thế nhưng chưa từng có ai hiểu rõ như La Sam.

Thật sự mà nói, La Sam là người được gọi hồn sống dậy, chính cậu từng nói rằng mình không nhớ gì cả, phải đi khắp nơi thu thập thông tin về làng núi Quỹ.

Lẽ nào... Đây chính là điều mà người ta hay nói: "Người trong cuộc thì mê, người ngoài cuộc thì sáng"?

Tất cả những người bị mắc kẹt trong núi đều là kẻ trong cuộc, còn La Sam, người được gọi đến, chính là kẻ ngoài cuộc.

Không! Không chỉ có La Sam, còn có cả Cố Di Nhân!

La Phong càng nghĩ, trái tim càng run rẩy.

Cơ hội rời khỏi thôn thực sự tới rồi sao?

Nếu ông trời có mắt, liệu có thể để cả gia đình họ thoát khỏi cái vũng lầy này không?

truyenfull,truyenfull vn