Chương 130: Bố dạy con đao pháp, hoặc con dẫn bố mẹ rời khỏi thôn
Nhịp tim chẳng hề chậm lại.
Rất nhiều suy nghĩ trong đầu thật ra đều là dư thừa.
Lời của Cố Di Nhân là thật.
Điều đó có nghĩa là, bước tiếp theo thật sự có thể ra khỏi thôn?
Chỉ là nếu mang theo Cố Di Nhân, thì nhất định sẽ phải đối mặt với kẻ săn mồi.
Nếu như...
Trán La Bân lại rịn ra mồ hôi lạnh.
Nếu như...
Nếu cậu làm chuyện trái với lương tâm? Nếu cậu bỏ lại Cố Di Nhân thì sao?
Liệu có nghĩa là cậu có thể đưa bố mẹ mình rời khỏi nơi quỷ quái này?
Không...
Bản thân cậu thực sự đã làm điều trái lương tâm rồi sao?
Lúc này La Bân mới nhận ra bản thân mình vừa rơi vào một cái bẫy tư duy.
Cậu chợt nhớ tới một câu Cố Di Nhân từng nói: "Nếu tôi không chết, khi mọi người rời khỏi đây, tôi sẽ đi cùng. Tôi sẽ biết."
Cho nên, việc cậu muốn đưa Cố Di Nhân về bên cạnh là vì cậu cho rằng câu "đi theo tà ma" là sai.
Bởi vậy, cậu mới bảo Chương Lập đi nói với Cố Di Nhân rằng họ chưa từng bỏ rơi cô.
Cũng bởi vậy, cậu mới nghĩ đến chuyện nếu giữ Cố Di Nhân ở bên cạnh thì sẽ phải đối mặt với kẻ săn mồi.
Gạt bỏ hết những ý nghĩ rối ren, cậu quay lại điểm bắt đầu.
Cố Di Nhân đang ở trong núi, cô ấy chắc chắn an toàn.
Kẻ săn mồi vốn chưa từng phát hiện ra cô, đây mới là điểm mấu chốt!
Đưa cô về, cùng lên đường sao?
Rất có thể sẽ là "cùng lên đường" thật đấy.
Kẻ săn mồi sẽ lập tức phát hiện ra Cố Di Nhân, thậm chí có thể phát hiện ra cả cậu.
Cho đến lúc này, tâm trí La Bân cuối cùng cũng được thả lỏng.
"Chương Lập, anh tin Cố Di Nhân không?" La Bân quay đầu nhìn Chương Lập.
"Việc này..." Chương Lập gật đầu: "Tất nhiên là tin rồi."
"Ừ, tôi cũng tin. Chúng ta chuẩn bị thôi. Có thể là tối nay, cũng có thể là ngày mai, chúng ta rời khỏi thôn." La Bân tiếp.
Chương Lập vui mừng tột độ, vội vã hỏi: "Tôi đi đón Di Nhân nhé!"
"Không cần. Cô ấy từng nói,nếu cô ấy chưa chết, khi chúng ta rời đi, cô ấy sẽ đi theo, cô ấy sẽ biết." La Bân đáp.
"La Sam ... Cậu đừng đùa tôi chứ..." Chương Lập nuốt nước bọt.
"Thực ra ban đầu tôi cũng cảm thấy câu nói ấy rất vô lý, nhưng sự xuất hiện và biến mất của tà ma vốn dĩ đã chẳng hợp lẽ rồi. Cố Di Nhân không giống người thường, tôi không hiểu cô ấy, anh cũng không hiểu. Cô ấy là một tồn tại rất đặc biệt. Phải tin cô ấy, ít nhất là đến giờ phút này, cô ấy chưa làm gì sai." La Bân trầm giọng giải thích.
"Cậu... Không lừa tôi đấy chứ? Tôi nghĩ thế nào cũng thấy hợp lý..." Chương Lập đổ mồ hôi lạnh.
Lúc này, tâm trạng Chương Lập khó chịu đến cực điểm.
Anh ta vô cùng bối rối.
La Bân từ trước đến nay, ít nhất là cho đến giây phút vừa rồi luôn khiến Chương Lập cảm thấy đáng tin.
Nhưng mấy câu này nghe kiểu gì cũng thấy quá vô lý.
Họ rời thôn, Cố Di Nhân sẽ biết, rồi sẽ đi theo?
Một nhóm ở trong thôn, một người ở trong núi.
Cố Di Nhân có thiên lý nhãn hay tai thính như thần sao?
La Bân coi anh như trẻ con ba tuổi mà dỗ à?
Nhưng trông La Bân nghiêm túc như vậy lại không giống đang nói dối.
Chương Lập rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
La Bân nhìn Chương Lập, trầm giọng: "Thôn Quỹ mang đến cho con người sự sợ hãi, vô số cảm xúc tiêu cực, khiến người ta nghi ngờ lẫn nhau, không ai dám tin tưởng bất kỳ ai. Tôi hiểu giờ phút này anh đang nghi ngờ tôi. Nhưng tôi có thể đặt tay lên ngực mà thề, đây là nguyên văn lời Cố Di Nhân nói. Nếu tôi nói dối anh, tôi sẽ bị thiên lôi đánh. cả đời này cũng không thoát khỏi thôn Quỹ!"
Nói rồi, La Bân giơ hai ngón tay lên thề.
Sau đó, cậu nắm chặt cánh tay phải của Chương Lập, nói tiếp: "Đừng sợ. Cố Di Nhân đã sợ quá đủ rồi. Anh là anh họ của cô ấy, anh phải trụ vững, phải kiên cường. Tôi còn phải chăm sóc bố mẹ tôi. Trên đường rời khỏi thôn, chắc chắn chúng ta sẽ hội ngộ với Cố Di Nhân. Đến lúc đó, anh phải chăm sóc cô ấy!"
Chương Lập chết lặng.
Mấy lời của La Bân, từng câu từng chữ đều như đinh đóng cột.
Anh đã sống hơn hai mươi năm, từng gặp người nói dối, từng gặp người nói thật. Nếu La Bân mà còn lừa được anh thì nửa đời trước của anh coi như sống vô ích rồi, ắt mù tim mù.
"Tôi... Cần chuẩn bị gì không?" Chương Lập nuốt nước bọt hỏi.
"Chuẩn bị chút đồ ăn, nước uống. Tôi không chắc sau khi theo tà ma rời khỏi đây sẽ phải đi bao lâu. Tạm thời cứ như thế đã. À, tốt nhất mang theo chút vũ khí phòng thân." La Bân nói.
"Được!" Chương Lập gật đầu liên tục.
"Đi thôi, đừng để dân làng để ý, không thể để xảy ra thêm biến số nào nữa. Khi xuất phát, tôi sẽ đến tìm cậu."
Dứt lời, La Bân sải bước quay trở lại cuối thôn.
Chương Lập vội vàng theo sau. Tay anh đè lên ngực, hít sâu một hơi, cố gắng giữ vẻ bình thường, không để lộ sơ hở nào.
Cuối thôn đang có nhiều người vây quanh.
Thật ra cũng không đông lắm, chỉ hơn ba mươi người.
La Bân và Chương Lập không bàn bạc trên đường quá lâu, tính cả thời gian đi lại cũng chỉ khoảng hai mươi phút.
Trong đó, có gần hai mươi người đang vây quanh mấy chiếc xe tù.
Có hai người che miệng khóc.
Năm sáu người xông vào một trong các xe tù, điên cuồng lôi xương cốt của người chết ra.
Thi thể của Vu Minh Tín bị xé tan tành, cái đầu bị bổ đôi lăn xuống đất lại bị người ta nhặt lên, đập mạnh xuống đất!
Vừa đập, người ấy vừa chửi: "Mày chết đi! Mày hại chết con tao! Sao mày không chết sớm hơn hả?!"
Đương nhiên năm sáu người kia chính là người nhà của Ngô Cù và Chu Hy.
Mối thù giết con không đội trời chung.
Tà ma tra tấn rồi giết Vu Minh Tín với họ vẫn chưa đủ. Mãi đến lúc này, họ vẫn hận, vẫn... Tàn nhẫn!
Còn lại chục người đang cố gắng tháo mở xe tù.
Người thì mắt đỏ ngầu đầy tia máu, kẻ thì mắt ngấn lệ, đau đớn và bi thương đan xen.
La Bân và Chương Lập đã về đến gần căn nhà gỗ nhỏ.
Cửa đang mở, La Phong và Cố Nhã đứng chờ trước hiên.
"Đuổi theo tà ma chẳng có ích gì đâu. Việc ấy bố từng thử rồi. Ngay khi trời sáng, tà ma sẽ biến mất không để lại dấu vết. Không ai biết chúng đi đâu, dù có đào sâu ba thước đất cũng chẳng tìm ra." La Phong lên tiếng, chỉ một câu đã vạch rõ việc La Bân và Chương Lập vừa làm.
"Tiểu Sam, đừng nghĩ nhiều nữa. Cả nhà mình còn được ở bên nhau, điều đó quan trọng hơn tất cả. Đúng rồi, bố con tính dạy con đao pháp đấy." Cố Nhã nói.
"Về thôi, chuyện ở đây không liên quan đến chúng ta nữa. Về nhà nghỉ ngơi đã." La Phong vừa gật đầu vừa nhìn về phía trong thôn.
"Vâng." La Bân đáp.
Bốn người cùng quay về thôn.
Lúc này, có người hét lớn: "La Sam! Mày đúng là đồ ăn cháo đá bát! Uổng công con tao và bạn bè nó coi mày là anh em! Mày đối xử với chúng như thế hả! Cẩn thận đêm nay chúng về tìm mày đó!"
Lời chửi rủa vang lên không ngớt.
Sắc mặt La Bân không hề thay đổi.
Vẫn là câu nói của La Phong lúc trước, nếu thôn Quỹ có ma quỷ thì tốt rồi.
Người chết không chịu rời đi thì linh hồn của họ đã đưa mọi người rời khỏi đây từ lâu.
Trên đường, họ gặp vài người đi tới, bọn họ đến để xem kết cục.
Trong đó còn có cả Chung Chí Thành.
Khi đi ngang, Chung Chí Thành gật đầu với họ.
Tại một ngã rẽ, họ tạm biệt Chương Lập.
Ba người nhà họ La đi về phía nhà mình.
Trên đường yên tĩnh, không một bóng người.
Mọi người còn chưa quay về, họ đến nhanh nhất.
"Ngủ một giấc, chiều dậy, ba dạy con luyện đao, cũng đến lúc rồi." La Phong nói.
"Ngủ một giấc, chiều dậy thu xếp đồ, con sẽ dẫn bố mẹ rời thôn. Con thấy nên đi sớm, để tránh đêm dài lắm mộng." La Bân quay đầu, nghiêm túc nói với La Phong và Cố Nhã.
Khoảnh khắc ấy, mọi thứ như lặng ngắt.
Cố Nhã ngây người.
La Phong híp mắt, trán toát mồ hôi hột, trong mắt chỉ còn một cảm xúc, đó là chấn động, thậm chí có phần trống rỗng.