Chương 129: Mở cửa, đi theo tôi, giết cô ta
Nỗi sợ hãi bao trùm lấy Vưu Giang.
Hắn co rúm người trong một hốc cây nhỏ.
Hốc cây này hoàn toàn không phải chỗ dành cho người ở, không khí bên trong nồng nặc mùi hôi tanh, không rõ trước đây là tổ của loài vật nào.
Dưới đất có vài cái móng vuốt nhỏ xíu, vài chiếc đuôi dài ngoằng, còn có mấy cái đầu chuột.
Những cái đầu chuột bị lột da trông giống như đầu thỏ tí hon, lớp thịt hồng hào mịn màng, con ngươi đen xịt.
Vưu Giang không nhớ nổi lần cuối cùng mình thảm hại như thế này là từ khi nào.
Từ sau khi có được một căn nhà tốt, lại đào được một hầm ngầm dưới đất, cuộc sống của hắn đã dễ chịu hơn rất nhiều. Thức ăn trong núi thì đầy rẫy, người trong thôn Quỹ cũng chẳng thiếu, muốn ăn thịt tươi thì lên kế hoạch giết một người, dĩ nhiên với sự cảnh giác của một thợ săn và nguyên tắc "thỏ không ăn cỏ gần hang", số lần hắn ra tay không nhiều.
Hắn rất quý trọng, rất hưởng thụ cuộc sống ấy.
Dĩ nhiên, hắn cũng muốn rời khỏi nơi này.
Mọi chuyện vốn đang nằm trong tính toán, mọi thứ vốn đang tiến triển theo kế hoạch!
Không ai có thể là đối thủ của hắn.
Trừ khi kẻ đó là tà ma, thứ duy nhất khiến hắn không dám đụng tới.
Chẳng ngờ La Sam lại chính là một tà ma!
Tay hắn đã bị chặt.
Với một thợ săn mà nói, bàn tay quan trọng đến nhường nào chứ?
Biết bao chiếc bẫy cần đôi tay khéo léo mới có thể hoàn thành!
Vưu Giang hận La Sam đến tận xương tủy!
La Sam đã phá hỏng cuộc sống yên ổn của hắn, chặt đứt tay hắn, thậm chí còn cắt luôn đường hắn quay về thôn Quỹ!
Vòng luẩn quẩn này hắn thật sự không ra nổi!
Sự giao thoa giữa hận thù và nỗi sợ khiến Vưu Giang cảm thấy mình sắp phát điên.
Hắn nhặt lấy một cái đầu chuột dưới đất, nhét vào miệng, nhai ngấu nghiến.
Hắn mê món này, những con chuột chưa mở mắt, khi nhúng nước thì "chít" một tiếng, khi vào miệng thì "chít" một tiếng, nhai cũng "chít" một tiếng.
Chuột lớn thì xương cứng, khó nhai, mà vị cũng không ngọt.
Hắn cố gắng cầm cự thêm vài ngày nữa, đồ ăn vẫn còn, nhưng dầu đèn thì sắp cạn rồi.
Vưu Giang liếc nhìn cây đèn dầu đặt bên mép hốc cây, tâm trạng dần rơi vào tuyệt vọng.
"Cốc, cốc, cốc."
Có tiếng gõ nhẹ vang lên từ tấm ván mỏng chắn trước miệng hốc cây.
Trên tấm ván có một lỗ nhỏ, Vưu Giang nhìn ra, thấy bên ngoài có một người đang ngồi xổm.
Là tà ma.
Nếu La Bân ở đây, cậu chắc chắn sẽ nhận ra người đang ngồi xổm ấy chính là Từ Khai Quốc.
Chỉ có điều, trong mắt Vưu Giang, người này lại không khác gì tà ma.
Kẻ đó mặc áo ngắn màu xanh đen, có hàng khuy giữa ngực, đi đôi giày vải đế mềm màu đen, bàn tay đang gõ lên ván gỗ đặt đúng chỗ chếch lên so với cái lỗ kia.
Trán Vưu Giang toát đầy mồ hôi, từng giọt to như hạt đậu trượt dài từ thái dương xuống má.
Khi ánh mắt hắn chạm ánh mắt kẻ đó, tiếng gõ mới dừng lại.
"Chặng đường này, ông phải tìm được một nơi, ở đó ông sẽ thấy một người bị treo lên. Thấy được người kia rồi, ông sẽ ra ngoài được. Nhưng mà ông muốn ra ngoài hay là muốn rời khỏi thôn Quỹ?" Đối phương nghiêm túc nhìn Vưu Giang, lẩm bẩm: "Ông đã đụng phải một gia đình tà ma rồi, chúng rất nguy hiểm. Cái thôn này còn kỳ quặc hơn. Ông đã sống trong đó đủ lâu, ông hiểu rõ hơn ai hết, ông phải rời khỏi đây, nếu không sớm muộn gì ông cũng chết. Ông còn chưa biết nhiều chuyện đâu. Mở cửa, đi theo tôi. Ở đây có một người, giết cô ta, ông sẽ ra ngoài được."
Không chỉ trán mà cả lưng Vưu Giang cũng ướt đẫm mồ hôi.
Nếu vào thời điểm khác, nghe đối phương nói những lời này, hắn nhất định sẽ không do dự mà bước ra ngoài.
Chính người này đã thay đổi rất nhiều điều ở thôn Quỹ.
Chính người này đã khiến mọi người biết rằng lều trại có thể chống được tà ma.
Chỉ là... Người này đã bất ngờ chết, bị bẻ móng tay út bên trái.
Người này là tà ma!
"Ông đừng hòng lừa tôi!" Vưu Giang gằn giọng, mắt dán chặt vào lỗ thủng trên ván gỗ.
Người bên ngoài từ từ đứng dậy.
Cơ thể ông ta co giật, đồng tử trở nên trống rỗng mờ mịt, đứng im bất động, miệng không ngừng lặp lại câu nói khi nãy.
...
Chớp mắt đã qua nửa đêm.
Cuối thôn từ lâu đã không còn tà ma, đường làng yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy thời gian trôi thật chậm, buồn tẻ vô cùng.
La Bân không quan sát thêm được gì mới.
Những chi tiết hiện ra bày sẵn ngoài sáng chỉ có chừng ấy, đến mức nếu giờ cho cậu quay lại, cậu có thể đếm được có bao nhiêu viên ngói trên mái miếu Sơn Thần.
Chương Lập ngáp liên tục mấy lần, có vẻ rất buồn ngủ.
Cuối cùng, phía xa xuất hiện những chiếc xe tù.
Tà ma kéo xe tù, tà ma bò kín xe tù, tay tà ma cầm những mảnh thịt sống còn dính da, tà ma cười rộ lên.
Người trong xe tù đã không còn sức để gào thét.
Họ vẫn chưa chết hẳn.
Ngay lần đầu tiên quan sát cảnh tà ma giết người, La Bân đã biết sự đáng sợ của chúng còn nằm ở chỗ nếu chúng không muốn ai chết thì chúng sẽ không động vào chỗ hiểm, sẽ không cho ai được chết dễ dàng.
Cho dù thân thể thủng lỗ chỗ, thương tích đầy mình, con người vẫn có thể miễn cưỡng giữ lại chút hơi tàn.
Cuối cùng, năm chiếc xe tù đã tiến đến trước miếu Sơn Thần.
Một đám tà ma đen kịt đứng chật kín đường, vài kẻ tiến đến gõ cửa miếu Sơn Thần, số khác thì lặng lẽ bò đến bên cửa sổ ngôi nhà gỗ.
Tay tà ma quệt lên cửa sổ, máu đỏ, thịt nát, mỡ vàng béo ngậy...
Chương Lập bắt đầu nôn khan.
Cho dù anh từng tận mắt thấy Từ Kỳ bị giết, cảnh tượng năm người bị du thôn đến ở cuối làng vẫn vượt xa sức chịu đựng của anh.
Cố Nhã cắn chặt môi, mặt trắng bệch, nuốt nước bọt liên tục, chỉ đỡ hơn Chương Lập đôi chút.
La Phong thì mặt không cảm xúc.
La Bân cũng cố gắng kiềm chế, gồng mình nhẫn nhịn cơn khát trong mắt.
Cửa sổ đã bị bôi kín bằng một lớp nhầy nhụa vàng vàng đỏ đỏ xen lẫn nhau.
Tà ma lần lượt moi tim năm người, hoặc xé toạc hộp sọ họ ra, hưởng thụ bữa tiệc cuối cùng.
Bóng đêm càng lúc càng sâu, tăm tối đến cực điểm ngay trước khi trời sáng, đặc quánh như mực tàu.
Bất chợt, lũ tà ma đồng loạt đứng thẳng dậy, từ từ rút lui về phía chân núi hoặc hướng đến con đường dẫn ra khỏi thôn.
"Bố, mấy giờ rồi?" La Bân hỏi gấp gáp.
"Bốn giờ năm mươi." La Phong nhìn đồng hồ bỏ túi.
"Mười phút..." La Bân lẩm bẩm.
Ánh mắt cậu vẫn dán chặt về con đường dẫn ra khỏi thôn.
Một lượng lớn tà ma đã rời khỏi thôn, đi sâu vào trong núi.
Chúng đi xa thật xa, rồi sương mù bắt đầu xuất hiện.
Chỉ là tầm nhìn quá kém, sương mù trông cũng rất mờ ảo.
Cuối cùng, trời bắt đầu hửng sáng.
Nhưng tầm nhìn vẫn chẳng cải thiện mấy, con đường núi vẫn chìm trong sương, chẳng thể thấy được lũ tà ma rút lui theo hướng nào.
La Bân đột ngột mở tung cửa nhà, lao ra ngoài, chạy như điên về cuối thôn!
Trong không khí nồng nặc mùi máu, chẳng còn là cảm giác hưng phấn buông lơi như lúc ban đêm, mà nồng đến mức khiến người ta phát ngấy. Toàn thân La Bân căng cứng, tốc độ càng lúc càng nhanh, nhanh hơn nữa!
Phía sau có người đuổi theo, là Chương Lập!
Giờ phút này, tim Chương Lập đập loạn nhịp, càng lúc càng nhanh!
Người khác không biết La Bân định làm gì nhưng anh thì hiểu rất rõ!
Lấy hết can đảm, La Bân cứ thế lao thẳng về nơi ban đầu lọt vào tầm mắt cậu...