Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 128

Chương 128: Kẻ đáng ghét, kẻ không biết sợ, kẻ thưởng hoa ngắm quả

La Bân khẽ rùng mình.

Trán Cố Nhã lấm tấm mồ hôi.

"Ừ, Tiểu Chương cẩn trọng lắm, như vậy mới đủ điều kiện sống sót ở thôn Quỹ." La Phong nói nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng đằng sau đó là sự khen ngợi.

"Cảm, cảm ơn..." Chương Lập gượng cười.

So với sự thản nhiên của La Phong khi đối mặt với cái thôn này thì Chương Lập vẫn xem thôn Quỹ như một nơi quỷ quái, sát khí tứ phía. Anh chấp nhận bị mắc kẹt tạm thời, nhưng không bao giờ muốn sống suốt đời ở đây.

Cuối cùng, cả bốn người không vào miếu Sơn Thần mà chọn căn nhà gỗ đối diện.

Trong nhà gỗ vẫn còn dầu đèn, đủ để sáng suốt đêm.

La Phong dùng dao cạy một thanh ván gỗ bịt cửa sổ, mở rộng tầm nhìn. Giờ cả bốn người có thể đứng cạnh cửa sổ, nhìn bao quát toàn bộ cảnh bên ngoài.

Cửa sổ bị bịt lại vốn là để phòng phụ nữ và trẻ con bị mê hoặc rồi tự ý mở cửa. Nhưng có La Phong ở đây, thêm cả sự nhạy bén của Cố Nhã, tấm ván kia chỉ là vật thừa.

Bọn họ đóng cửa, thắp đèn, mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống.

Khoảnh khắc đó, La Bân bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía núi.

Cậu đã thấy ngọn núi ấy nhiều lần.

Hầu hết những lúc quan sát, cậu chỉ thấy nó như một dãy núi bình thường, uốn lượn liên miên.

Mãi đến khi rời khỏi thôn dò đường, La Bân mới nhận ra ngọn núi họ định leo có hình thù kỳ quái, giống một người không đầu khoác áo choàng xanh, ngồi nghiêm trang bất động.

Có điều ở trong thôn nhìn ra, nó lại chẳng có gì đặc biệt.

Mà bây giờ, ngọn núi phía sau miếu Sơn Thần lại rất kỳ dị.

Nó trông như... Một cái đầu!

Một cái đầu dê!

Hai bên đỉnh núi phình rộng hơn phần dưới, giống vách đá nhô ra, nhưng cũng có thể là sừng dê!

La Bân thấy ngọn núi này thật khó hiểu, nhưng càng nhìn cậu lại càng giống đầu dê!

Là dê hai chân sao?

Nhưng rồi cậu lại nhận ra có điều gì đó không đúng...

Ngọn núi khi đi dò đường, chúng ta tạm gọi là "núi không đầu", nếu đó là phần thân, thì "núi đầu dê" phía sau miếu chính là cái đầu sao?

Vậy thì đầu và thân đang tách biệt?

Rốt cuộc thì "núi đầu dê" có phải một phần của "núi không đầu" không?

Còn nữa, nơi này vốn được gọi là thôn Quỹ, mà Quỹ nghĩa là tủ, cũng có thể là cái hộp. Lẽ nào tất cả các dãy núi xung quanh đều gộp lại thành một thể thống nhất, gọi chung là "núi Quỹ" sao?

Từng tầng suy nghĩ chồng lên nhau.

Thông tin quá ít khiến La Bân thấy mình như đang đi trong sương mù, vừa định vén một màn lên thì lại có thêm một màn khác dày đặc hơn phủ xuống.

Tia sáng cuối cùng của hoàng hôn đã bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn.

Màn đêm buông xuống!

Cố Nhã và La Phong đứng cách cửa sổ một bước, giữ một khoảng cách an toàn.

Chương Lập thì gần như dán hẳn vào khung cửa, trán bắt đầu đổ mồ hôi vì hồi hộp.

La Bân dẹp bỏ mọi suy nghĩ rối rắm sang một bên, ho khan hai tiếng, thật ra là tranh thủ nuốt gói dầu cậu cất sẵn.

Toàn bộ sự chú ý của cậu đều dồn về con đường dưới chân núi!

Thứ đầu tiên La Bân nhìn thấy không phải tà ma, mà là một làn sương mỏng.

Sương ấy trắng mà không hẳn trắng, xanh mà không hẳn xanh, nhìn mà cảm thấy khó thở.

Ngay sau đó, sương bắt đầu chuyển động nhẹ.

Rồi từng bóng người lố nhố xuất hiện.

Sương đã che khuất tầm nhìn, không thể thấy tà ma xuất hiện từ đâu.

Nhưng đám tà ma đông nghịt đã từ con đường chính tiến thẳng vào thôn!

Tim La Bân đập thình thịch không ngừng.

Đúng là cậu không nhìn rõ.

Sương mù chắn tầm mắt.

Nhưng dù thế đó vẫn chỉ là một con đường.

Tà ma hoặc là từ hai bên đường bò ra, hoặc là từ trên núi đi xuống.

Nếu từ hai bên bò ra thì có thể hiểu là ban ngày chúng trốn dưới đất.

Nhưng nếu từ trên núi đi xuống, nghĩa là ban ngày chúng vẫn có thể di chuyển?

Chuyện của Trần Tiêm Tiêm từng chứng minh điều này hoàn toàn khả thi.

Có điều ban ngày tà ma hoạt động cần có điều kiện nào đó.

Nhưng điều ấy lại mâu thuẫn với thực tế, ban ngày trên núi chẳng hề có tà ma, cũng không có trên đường.

Vậy phải chăng tà ma đến từ làn sương kia?

Sương đến, tà ma cũng đến?

Nghe thì vô lý, nhưng nếu đúng vậy thì làn sương này quá đáng sợ!

Nếu theo sau tà ma là cách thoát khỏi thôn, thì sương này không chỉ tạo ra tà ma , mà còn mở lối cho chúng rời đi, đồng nghĩa với việc con người cũng có thể đi theo sao?

Lời của Cố Di Nhân có lẽ không sai, chỉ là do cậu quá lý trí nên mới vướng vào mớ suy đoán sai lầm?

Tà ma đã vào thôn.

Chúng đi từ đường chính, từ hai bên miếu Sơn Thần, từ sau lưng các ngôi nhà...

Tóm lại, tà ma không chỉ xuất hiện ở đường chính.

Bóng người dày đặc, nhưng bước đi nhịp nhàng, không hỗn loạn. Chúng bước chậm, nét mặt ôn hòa, tươi cười nhẹ nhàng, tiến dần về đầu thôn.

...

Trên đỉnh núi có gió.

Gió rất lớn.

Trên đỉnh núi có một vườn cây nhỏ.

Khu vườn ấy xanh mướt, đầy sức sống.

Trên cây là những bông hoa đang nở rộ, đỏ, vàng, tím, rực rỡ đến lạ kỳ.

Từng giọt sương nhỏ lấp lánh trên lá phản chiếu ánh trăng, long lanh như ngọc. Nhưng trong sự long lanh ấy lại thấp thoáng những khuôn mặt, đau đớn và méo mó.

Nếu La Bân ở đó, hẳn cậu sẽ nhận ra những gương mặt ấy vô cùng quen thuộc.

Có Từ Kỳ, có Chu Thiến Thiến, có Trương Quân, có Đường Lương, có Trương Khai, có Tằng Thỉ...

Và còn rất nhiều người nữa, những người đã chết ở thôn Quỹ.

Sương quá trong, lá cây như đang hấp thu từng giọt sương ấy.

Chúng nhả ra sương, rồi lại nuốt vào như đang hấp thu năng lượng từ ánh trăng.

Trong quá trình đó, hoa càng thêm rực rỡ, từng đóa đều hoàn mỹ vô ngần.

Không phải tất cả cây trong vườn đều có hoa tươi, có những cây hoa đã tàn, chỉ còn đọng lại những quả nhỏ bằng ngón tay cái, tròn trịa, mỏng vỏ, trông chẳng khác gì cà chua bi.

Một bàn tay trắng muốt vươn đến, hái xuống một quả.

Đôi môi đỏ thắm hé mở, cô đưa quả lên miệng ăn.

Gương mặt ấy không trang điểm trông vô cùng mộc mạc, nhưng lại đẹp đến mức khiến người ta ngỡ ngạc.

Khóe mắt thiếu nữ hơi nhếch lên, tràn ngập niềm vui và mãn nguyện.

Quả này rất ngọt, phần thịt quả lại mềm mịn vô cùng.

Sau đó, cô hái nốt những quả còn lại, đặt vào một chiếc giỏ tre đan, rồi xoay người định rời đi.

Đột nhiên, cô khẽ "ồ" một tiếng, cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào một chiếc lá.

Trên chiếc lá có một giọt sương.

Giọt sương ấy rất kỳ lạ, bên trên không phản chiếu gương mặt nào.

"Không biết sợ sao?" Cô lẩm bẩm.

Ngay giây sau, chiếc lá có giọt sương dường như bị bỏng, bắt đầu cuộn lại...

Cô đưa tay ra chạm vào giọt sương ấy.

Rồi cô rên lên, nhanh chóng rụt tay về, giống như bị đâm hay bị phỏng.

Gương mặt kiều diễm ấy lập tức trở nên lạnh lẽo.

Cô hơi ngẩng đầu, dường như đang nói chuyện với ngọn núi bên dưới, lại như đang nói chuyện với không khí: "Cậu đã đưa quá nhiều người đến thôn Quỹ rồi, lại thêm một kẻ không biết sợ. Đúng là khiến người ta chán ghét!"

Gió thổi lướt qua mái tóc bên thái dương cô, cũng thổi tan giọng nói cô vừa cất lên.

Người không biết sợ hãi ấy là ai?

Kẻ khiến người ta chán ghét ấy là ai?

Cô gái không nói.

truyenfull,truyenfull vn