Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 127

Chương 127: Không phải không hòa nhập, mà là vốn dĩ không cùng một loại người

Vu Minh Tín cười phá lên, càng cười càng dữ tợn, vẻ mặt ngày càng điên dại, trông như muốn cong người lại, ôm bụng mà cười. Nhưng hai tay ông ta bị trói chặt vào song sắt xe tù, không thể cử động. Cái đầu cũng bị giữ chặt, chẳng thể cúi xuống theo ý mình.

La Bân buông tay xuống.

Ánh nắng không còn quá gay gắt nữa, sắc trời bắt đầu chuyển sang cam đỏ của hoàng hôn.

Đột nhiên, cậu nhớ đến Trương Quân.

Trương Quân bị oan.

Nhưng cái chết của Trương Quân thì không oan. Hắn giống như bốn kẻ bị bắt hôm nay, tội ác vô cùng ghê tởm, có bị lóc da róc thịt cũng không quá đáng.

Chỉ là trước khi rời khỏi thôn, lúc còn bị giam trên xe tù, Trương Quân có nói một câu là sự thật, chẳng qua vì bản chất của hắn quá bỉ ổi nên không ai tin.

Cũng giống như Vu Minh Tín, lời ông ta kêu gào hôm nay không phải bịa đặt. Nhưng vì cách ông hành xử quá tàn nhẫn, tâm lý b**n th** nên chẳng ai muốn nghe.

Nếu như... Chỉ là nếu như thôi... Nếu như Vu Minh Tín không hại người giết người, mà chỉ đơn thuần tìm đến Chung Chí Thành thú nhận tất cả, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Đáng tiếc, trên đời không có "nếu như".

Người phụ nữ trung niên vừa rồi cũng đã rảo bước đi xa.

Chương Lập nghiêng người lại gần, nói nhỏ: "Tôi thấy bố mẹ cậu rồi, qua đó thôi."

La Bân sực tỉnh, gật đầu.

Họ đến trước cửa nhà lão Khổng, có thể thấy bên trong có nhiều người đang đứng sau cửa sổ, nhưng cửa chính thì đóng kín mít.

La Phong đang đỡ lấy Cố Nhã, hai người đã trông thấy La Bân và Chương Lập từ xa.

Nét mặt Cố Nhã mang chút u sầu, La Phong cũng thở dài: "Bên này không hoan nghênh chúng ta. Bố với mẹ chỉ đợi con thôi, chúng ta đi nơi khác vậy."

"Là vì không còn chú Khổng đúng không?" La Bân khẽ cứng đờ, lập tức hiểu ngay lý do.

Vợ lão Khổng vốn chỉ là một phụ nữ quê mùa bình thường, lúc mẹ mới mất tích, cậu từng tìm đến hỏi thăm, bà ta lập tức tỏ thái độ khó chịu, không cho lão Khổng nói nhiều.

Giờ thì e là bà ta đã hận cả nhà họ La đến tận xương.

Dù gì La Phong cũng là đội trưởng đội bảo vệ thôn.

Cho dù người ta chết thế nào, biến mất ra sao, ông vẫn không thể trốn tránh trách nhiệm.

Nhưng nghĩ cho cùng, việc đội bảo vệ rời thôn ngay từ đầu đã không được đảm bảo an toàn tuyệt đối, ai tham gia cũng đều phải chấp nhận có thể hy sinh.

"Vậy giờ định đi đâu?" Chương Lập hỏi.

"Phía trước còn mấy căn nhà, chúng ta thử xem." La Phong đáp.

Thế là cả bốn người lại tiếp tục đi về phía trước, nhưng chỗ thì đã có người ở kín, chỗ thì lại bị từ chối thẳng thừng.

Những căn nhà đóng cửa đều có treo đèn lồng trắng, là nhà có tang.

Dọc đường, mặt La Phong dần sa sầm lại.

"Đến miếu Sơn Thần đi." La Bân bất ngờ lên tiếng.

Người duy nhất do dự là Cố Nhã, trông bà có chút sợ.

La Bân nói: "Miếu Sơn Thần không ai ở, sẽ không có ai đuổi chúng ta. Thực ra, có vài nhà vẫn còn chỗ trống, nhưng họ không muốn cho mình vào. Gần đây, chuyện xảy ra trong thôn đều có liên quan đến nhà mình. Dân làng... vẫn quá thực dụng."

Ngừng một lát, La Bân khẽ lắc đầu giải thích: "Còn nữa, mẹ à, con cảm thấy tà ma dù có tàn nhẫn, ít nhất chúng ra tay trước mặt mọi người, ác là ác rõ ràng. Còn mấy người kia, ác ở trong lòng, che giấu thủ đoạn, những điều đó mới là thứ đáng sợ nhất. Cuối cùng thì mấy bộ xương trắng cũng chẳng khác gì thi thể bị tà ma hại chết, không có gì phải sợ cả."

"Ừ, Tiểu Sam nói đúng." La Phong gật đầu.

Sắc mặt Cố Nhã dịu lại đôi chút.

Thực ra, việc La Bân đề nghị đến miếu Sơn Thần, mục đích chính là để đến gần cuối thôn.

Những chuyện trong thôn bây giờ tạm thời không liên quan đến bố con cậu, hậu quả sau vụ bắt người hôm nay họ không cần lo lắng nữa. Hiện tại đã đến lúc phải tính đến chuyện rời khỏi thôn Quỹ rồi.

Bám theo tà ma là con đường thoát duy nhất, đây lời của Cố Di Nhân!

La Bân đã suy nghĩ rất nhiều khả năng, ví dụ như nếu bám theo tà ma ngay khi trời tối hẳn thì sao. Nhưng trời vừa tối là lúc tà ma có thể lập tức giết người. Cho dù không giết, chúng cũng không thể rời xa thôn Quỹ.

Chuyện này có sơ hở, rõ ràng việc "đi theo tà ma" là sai!

Cũng có thể chưa hoàn toàn sai, nhưng chắc chắn còn ẩn ý sâu xa nào đó. Cậu phải gặp lại Cố Di Nhân mới có thể biết thêm thông tin.

Muốn gặp lại cô ấy, trước tiên phải thoát khỏi sự truy sát của kẻ săn mồi. Làm thế nào đây?

Đến giờ La Bân vẫn chưa có manh mối.

Có điều điều đó không ngăn được cậu quan sát tà ma trước đã.

Cuối thôn gần núi nhất, tầm nhìn rộng hơn, không như đầu thôn chỉ thấy được con đường nhỏ ngoằn ngoèo, nhà cửa xung quanh cũng che mất phần lớn chân núi.

Miếu Sơn Thần sát chân núi, đặc biệt là đối diện không có nhà cửa chắn tầm nhìn, có thể nhìn thấy rõ con đường dẫn vào rừng sâu.

Trong lúc La Bân còn đang suy nghĩ, La Phong đã dìu Cố Nhã đi về hướng cuối thôn.

Cậu vội đuổi theo.

Chương Lập cũng nhanh chóng theo sau ba người.

Nói Thôn Quỹ nhỏ vì chỉ là mảnh đất dưới chân núi.

Nhưng thật ra nó cũng khá lớn, vì đi từ đầu thôn đến cuối thôn phải mất nửa tiếng, mà đi một vòng còn tốn cả tiếng.

Cố Nhã đi rất chậm, sức khỏe kém, đi một lát lại phải nghỉ.

Con đường nửa tiếng ấy kéo dài mãi đến lúc mặt trời sắp lặn hẳn.

La Bân không hề vội. Cậu nhân cơ hội này nhìn kỹ lại toàn bộ thôn Quỹ một lượt.

Từ lúc được gọi hồn đến đây, chuyện kỳ quái cứ liên tục xảy ra, hết chuyện này đến chuyện khác.

Cậu chưa từng có cơ hội để bình tĩnh suy tính gì, tất cả đều là ứng phó đột xuất, ngay cả việc hiểu thôn Quỹ cũng chỉ qua vài lời rời rạc, vài dấu vết lẻ tẻ.

Đi hết quãng đường này, từng ngã rẽ trong thôn, La Bân đều quan sát rất kỹ, giống như cố gắng khắc nguyên bản đồ thôn Quỹ vào đầu mình.

Cuối cùng, họ cũng đến cuối thôn.

Trời đã tối hẳn, ánh tà dương đỏ như máu. Mây cháy rực như sóng, phủ kín bầu trời. Trên mái miếu Sơn Thần cũng hằn lên một tầng sáng đỏ như máu. Tượng thần trong miếu càng toát ra cảm giác âm u nặng nề.

Trong miếu Sơn Thần có người.

Không chỉ một hai người, mà cả một nhóm, thoáng nhìn thôi đã thấy gần ba mươi người.

Rất nhiều ánh mắt đô trong đó mang ý thù địch.

Trái tim La Bân thắt lại.

Dân làng không thích cậu là chuyện bình thường, nhưng kiểu địch ý này có hơi quá rồi.

La Phong dừng bước. Họ mới đi đến giữa sân, còn cách cửa miếu một đoạn.

"Nhà của Trương Quân, Chu Hy, Ngô Cù, Lý Mạt, Tạ Vĩ Quang, Vương Tấn, Lý Toại đều ở trong kia. Người tụ thành nhóm là vì cùng một loại. Mấy tên lưu manh kia có thể chơi với nhau lâu như vậy thì đương nhiên gia đình chúng cũng thân thiết. Ngày xưa bố với mẹ con sống cách biệt vì vốn dĩ không thuộc cùng một loại người." La Phong khẽ nói.

Lời này của La Phong lần nữa truyền đạt rất nhiều thông tin cho La Bân mà không để lộ chút dấu vết nào.

"Ông sai rồi, Tiểu Sam vốn dĩ đâu cùng một loại người với chúng nên mới không hòa hợp được, không phải do chúng ta không hòa nhập với họ, mà bản thân chúng ta vốn dĩ đã không hợp rồi." Cố Nhã không hài lòng, nhỏ giọng sửa lại lời của La Phong.

La Phong cười: "Ừ."

Chính nụ cười đó lập tức khiến phần lớn người trong miếu Sơn Thần sa sầm mặt mày, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Tất nhiên, người nhà của những kẻ kia nhiều nhất chỉ có mười mấy, hai chục người, trong khi vẫn có hơn mười người là dân làng bình thường.

Những dân làng bình thường không tỏ thái độ gì rõ rệt, chỉ thi thoảng ngẩng đầu nhìn trời, đôi lúc mới lộ chút phản cảm với La Bân, mà sự phản cảm này hoàn toàn không mạnh bằng sự phản cảm với gia đình mấy tên côn đồ đó.

La Bân có thể dễ dàng phân biệt được sự khác nhau giữa họ.

"Tôi thấy... Hay là đừng qua đó nữa, kìa, cái nhà gỗ nhỏ kia cũng ổn đấy, trước đây La Sam ở đó ba ngày, không có chuyện gì xảy ra cả, tầm nhìn cũng tốt. Mọi người chẳng phải đều nhìn qua khe cửa sao?" Chương Lập chỉ vào căn nhà gỗ nhỏ, có hơi căng thẳng liếc về phía miếu Sơn Thần, "Lỡ đâu có người bắt chước Vu Minh Tín, chơi một chiêu sống chết đến cùng, kéo tất cả cùng chết thì sao? Dù sao thì con họ vẫn là con họ, đúng không?"

truyenfull,truyenfull vn