Chương 126: Móng tay, cậu có
Tim La Bân thắt lại.
Chung Chí Thành rất nguy hiểm?
Nhưng nguy hiểm ở chỗ nào?
Đúng là có những lúc La Bân cảm thấy Chung Chí Thành là người cứng nhắc, khó giao tiếp.
Nhưng khi con người mang trên vai chức trách nào đó, người ấy tự nhiên sẽ bị áp vào khuôn mẫu của trách nhiệm.
Trước mặt thôn dân, Chung Chí Thành chắc chắn không thẹn với lương tâm.
Ông ta lạnh lùng, có nguyên tắc, nhưng chính điều đó đã giữ cho thôn Quỹ được yên ổn đến tận bây giờ.
Nếu không có ông ta, nơi này chắc đã loạn lên từ lâu.
Thế nhưng... Cố Di Nhân chắc chắn không phải nói bừa.
"Bí mật gì?" La Bân cố giữ bình tĩnh, hỏi Chương Lập.
"Bí mật..." Chương Lập lúng túng đáp, "Nguyên văn Di Nhân nói là cô ấy phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa của trưởng thôn, bảo tôi phải nói lại với cậu, tuyệt đối đừng đến gần ông ta."
La Bân: "..."
"Thật ra tôi cũng muốn hỏi thêm, nhưng Di Nhân không chịu nói gì nữa. Tôi cảm giác mọi chuyện chắc cũng ổn rồi, chắc không còn chuyện lục soát thôn như trước đâu. Tôi tính dẫn Di Nhân về đây, nhưng cô ấy không chịu. Cô ấy nói đợi đến khi nào chúng ta có thể thật sự rời khỏi nơi này thì hãy tới tìm cô ấy. Nếu cô ấy còn sống, nhất định sẽ đi cùng chúng ta.'" Chương Lập cúi đầu.
La Bân hít một hơi thật sâu: "Vậy là đủ rồi. Điều này có nghĩa vẫn còn hy vọng."
Lần này, La Bân không trách Chương Lập vì không hỏi rõ hơn. Một khi Cố Di Nhân đã không muốn nói thì dù có ép cũng chẳng thể moi ra được gì.
Nhưng chuyện này, có phải nghiêm trọng đến vậy không?
Trước đây, Cố Di Nhân từng giữ kín nhiều chuyện vì sợ bản thân sẽ bị kẻ săn mồi tìm tới, nên phần lớn thông tin đều là do La Bân tự suy đoán.
Vậy bí mật của Chung Chí Thành có liên quan đến kẻ săn mồi sao?
Hay là nếu nói ra bí mật này, họ sẽ lập tức bị Chung Chí Thành phát hiện ra điều bất thường? Người bên cạnh Chung Chí Thành cũng có vấn đề?
Nghĩ tới nghĩ lui, La Bân nghiêng hẳn về khả năng thứ hai.
Vì nếu là trường hợp đầu tiên, Chung Chí Thành cấu kết với kẻ săn mồi thì chẳng khác nào thừa nhận ông ta tham gia trực tiếp vào âm mưu giam hãm mọi người ở thôn Quỹ.
Mà điều này lại hoàn toàn mâu thuẫn với hành động trước giờ của ông ta. Trong thực tế, Chung Chí Thành là người chủ động thúc đẩy việc tìm đường ra khỏi thôn, từ chuyện dò đường cho đến việc dẫn đầu nhóm thăm dò thôn lân cận, đều có sự góp mặt tích cực của ông ta.
"Cứ bình tĩnh đã. Ở cái thôn này, ai mà chẳng có vấn đề, ai mà chẳng có bí mật? Quan trọng là ai nguy hiểm hơn ai. Tốt nhất là từ giờ về sau, làm chuyện gì cũng nên tránh xa Chung Chí Thành ra, như vậy là được rồi." La Bân vỗ vai vai Chương Lập.
"Ừ, ừ, cậu nói đúng." Chương Lập thở dài, "Di Nhân gầy đi nhiều quá..."
"Lần tới đến gặp cô ấy, tôi bảo mẹ hầm ít thịt." La Bân đáp.
"Ừm, cảm ơn cậu."
"Tôi định ra đầu làng xem thử, anh đi không? Nếu thấy không thoải mái thì thôi..." – La Bân chủ động gợi ý.
"Đi chứ. Nếu đến cả việc ma tà sát người mà còn không chịu đựng nổi, thì lấy gì để đối mặt với cái thôn này? Làm sao... để rời đi được?" Mấy chữ cuối cùng, giọng Chương Lập tuy nhỏ, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ kiên định lạ thường.
"Đi thôi."
La Bân gật đầu, rồi dẫn Chương Lập rời khỏi sân.
Lúc này, ánh nắng đã không còn gay gắt như trước.
Bữa ăn ban nãy tưởng là bữa trưa nhưng thực tế đã là xế chiều, hoàng hôn không còn xa nữa.
Hai bên con đường xi măng chạy dọc thôn vẫn còn rất đông người vây xem.
Ngay dưới cổng thôn, những chiếc xe giam xếp hàng ngang. Trong số người bị trói, có bốn kẻ đang gào khóc om sòm, la lớn rằng: "Bọn tôi chỉ muốn kiếm một người phụ nữ thôi, có đáng phải du thôn không? Một ả đàn bà thì có tác dụng bằng bốn thằng đàn ông chắc?"
Câu nói ấy khiến đám đàn ông còn lại thoáng lặng đi, ánh mắt lạnh như băng.
Còn phụ nữ thì mặt mày trầm xuống, ánh mắt như muốn nuốt sống người nói.
"Nói như vậy mà nghe được à? Đàn bà không bằng đàn ông? Mấy người nhảy ra từ khe đá chắc? Cơm trong nồi tự bò ra? Quần áo tự giặt sạch? Trẻ con tự mọc lên từ dưới đất à?" Chương Lập nổi đóa quát lớn.
Thành thật mà nói, La Bân cũng hơi sững người.
Cậu không ngờ Chương Lập lại có tài ăn nói đến vậy.
Câu nói ấy khiến nhiều phụ nữ quay đầu nhìn về phía Chương Lập. Ban đầu ánh mắt họ vẫn còn dè dặt, nhưng sau đó lại dịu đi rõ rệt.
Dù sao cũng là người trong thôn cả, Chương Lập không còn bị xem là người ngoài nữa. Chuyện của nhà họ Trần căn bản chẳng liên quan gì tới anh.
Mà lời Chương Lập nói cũng thật có lý.
Quả nhiên, người đọc sách nhiều có khác.
Thậm chí, vài người phụ nữ còn lấy nguyên lời anh vừa nói để đáp trả đám đàn ông kia.
Có người còn giận dữ quát lên: "Mấy người cũng có mẹ đấy! Đem họ ra cho người ta 'tiêu khiển' thử xem!"
Bốn tên đàn ông bị mắng đến đỏ bừng mặt, không dám nói thêm câu nào, chỉ biết cúi đầu van xin, mong được lập công chuộc tội.
La Bân không thèm nhìn bọn chúng, ánh mắt đổ dồn về phía Vu Minh Tín.
Vu Minh Tín cúi đầu suốt, không la, không khóc, không phản kháng, cứ như thể đang ngủ.
Đột nhiên, ông ngẩng đầu lên, nhìn La Bân chằm chằm.
"Tà ma! Hắn là tà ma! Là tà ma muốn ăn thịt người!"
Vu Minh Tín bỗng hét lên.
"Bắt hắn lại! Hắn là ma quái đội lốt người!"
"Chính tôi tận tay lừa hắn ra khỏi nhà!"
"Tôi tận mắt thấy hắn bị tà ma bao vây, bị chúng bẻ gãy xương sườn! Tôi còn thấy một tà ma rút móng tay của hắn nữa!"
"Hắn là tà ma! Mọi người bị La Sam, bị cả nhà họ La lừa rồi! Hắn là tà ma!"
Bốn người kia lập tức im bặt, kinh hãi nhìn La Bân.
Tất cả thôn dân hai bên đường cũng đồng loạt nhìn sang.
La Bân thở dài.
Chương Lập mắng: "Đúng là điên thật rồi! Lấy ân trả oán, chỉ biết trốn tránh tội lỗi của mình. Đến tà ma cũng dám lôi ra nói? Chính miệng dụ người ta ra khỏi nhà? Chính mắt nhìn thấy hắn bị rút móng tay? Ông dụ bằng cách nào? Ông với tà ma cùng dụ à? Ông nhìn bằng cách nào? Cùng xem với tà ma hả? Vậy thì ai mới là tà ma?"
"Chương Lập, đừng nói nhiều với kẻ điên này." Một phụ nữ trong làng bước đến bên Chương Lập, vỗ về anh, "Từ lúc con gái ông ta chết, ông ta cứ điên khùng thế này. Trước kia, ai đi ngang qua đường thôn mà chẳng bị ông chửi? Ai không bị ông nhổ nước bọt? La Sam coi như làm việc tốt cho làng, nếu không ai biết sau này ông còn phát điên giết người không!"
Người phụ nữ này khoảng hơn 40 tuổi, dáng vẻ vẫn còn mặn mà/
"Đúng đúng,chị nói đúng." Chương Lập gật đầu.
Người phụ nữ lập tức nở nụ cười, che miệng cười thích thú.
"Chị thấy quần áo cậu rách quá, không có cái nào thay phải không? Tối nay chị mang cho vài bộ."
"Không cần đâu ạ, không cần thật đâu." Chương Lập vội xua tay từ chối.
La Bân không quan tâm đến chuyện bên cạnh, anh vẫn đang đối mặt với Vu Minh Tín.
Hai tay Vu Minh Tín bám chặt song gỗ xe tù, mắt đỏ ngầu.
"Mấy người sẽ hối hận!"
"Mấy người nhất định sẽ hối hận!"
"Hắn chính là tà ma! Hắn không có móng tay út bên trái!"
Vu Minh Tín lại hét lớn.
La Bân khẽ lắc đầu, giơ cao tay trái lên.
Dưới ánh nắng, móng tay cậu rất dày, hơi xám xịt, nhìn không bình thường như thể bị nấm móng.
Nhưng điều đó có sao? Móng tay, cậu có!
Những người dân xung quanh lại càng nhìn Vu Minh Tín với ánh mắt khinh miệt và chán ghét.